Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1554 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
220, Giới thiệu cháu gái cho cậu

❊ ❊ ❊

Lý Hòa giật mình, không vui với lời của lão Tần, cái gì gọi là đáng đời tôi độc thân cơ chứ!

"Ông thợ Tần, ông thoắt ẩn thoắt hiện thế này là làm cái gì đấy?"

"Tôi vẫn đứng sau cậu đây này. Tôi bảo này, cậu cứ ngày ngày chọi chó, dạo chim, đi tiệm ăn, sống qua ngày thế à?"

"Tôi không có dạo chim," Lý Hòa kịp thời chỉnh lại lỗi sai của lão Tần.

"Được, được, vậy là chọi chó đi tiệm ăn."

"Tôi cũng có công việc, đâu có sống qua ngày," Lý Hòa không mấy thích nghe lão già này nói chuyện.

"Không sống qua ngày? Làm gì có thanh niên nào ngày nào cũng dành thời gian vào mấy cái thứ này? Cậu bao nhiêu tuổi rồi? Có muốn tìm bạn gái không, có muốn kết hôn không? Tôi mà là cha mẹ cậu thì chắc lo đến chết mất thôi," lão Tần nói đầy vẻ nghĩa chính ngôn từ.

Lý Hòa nhắc nhở: "Ông từng gặp cha tôi rồi mà, ông xem ông ấy có lo không?"

Lão Tần nghẹn lời, lão thực sự từng gặp Lý Triệu Khôn, Lý Triệu Khôn đi dạo trong ngõ không ít lần, lão nhìn một cái là biết ngay là hạng người gì, quyết định không muốn bắt chuyện.

"Cậu cứ muốn đối đầu với tôi, bắt bẻ lời tôi đúng không?"

"Ông thợ Tần, chúng ta có thể nói lý một chút được không?" Lý Hòa cảm thấy hôm nay lão già này uống nhầm thuốc, có chút không thể hiểu nổi.

"Cậu thực sự là người đầu tiên nói tôi không nói lý đấy," lão Tần nổi nóng, "Vậy cậu nói xem tôi không nói lý ở chỗ nào?"

"Được rồi, chúng ta đổi chủ đề đi," Lý Hòa không muốn dây dưa tiếp, lão già này thật sự không dễ chọc. Sự keo kiệt bủn xỉn của lão khiến người ta không thể tin nổi lão là một dịch giả, đồng thời con trai lão còn giữ chức vụ cao ở bộ, nào giống gia đình hiển hách gì, bề ngoài nhìn thì tiểu thị dân không thể tiểu thị dân hơn.

"Tôi giới thiệu cháu gái cho cậu thế nào?"

"Cái gì?" Lý Hòa đặt tay lên trán lão Tần, lão già này có vấn đề về não rồi.

"Làm gì đấy?" Ông thợ Tần gạt tay cậu xuống.

Lý Hòa dùng giọng điệu đồng cảm hỏi: "Ông hôm nay ra ngoài đã uống thuốc chưa đấy?"

Ông thợ Tần giận dữ: "Cút đi, ông đây đang nói chuyện nghiêm túc với cậu."

"Bối phận chênh lệch quá lớn, ông là bậc cha chú của tôi, cháu gái ông chẳng phải là cháu gái tôi sao?"

"Lão đây không nói đùa với cậu," lão Tần rất bực bội, thằng nhóc này dầu muối không vào.

"Ông thợ Tần, trò đùa này lớn quá đấy," thế giới thay đổi quá nhanh, Lý Hòa không hiểu nổi.

"Sao, cháu gái tôi không xứng với cậu à? Cậu có biết bao nhiêu người theo đuổi nó không?" lão Tần tức giận chất vấn.

"Không phải ý đó, là tôi không với tới, thực sự không với tới được." Tính khí cô gái đó, Lý Hòa thực sự không với tới nổi, tính cách cô nàng đó cả ngõ không ai không biết, châm một cái là cháy, hơn nữa rất khó dập.

Cô gái xinh đẹp không cần bàn cãi, nhan sắc trăm người có một, Lý Hòa cũng thường xuyên gặp, tên cũng rất đặc biệt, gọi là Tần Hữu Mễ. Nghe nói là hồi đó lão Tần ở dưới quê đói muốn xỉu, con trai lão viết thư báo con dâu đẻ con gái, hơn nữa tiện thể hỏi xem đặt tên gì thì hay. Lão Tần hồi thư bảo đặt là Tần Hữu Lương, không có gì quý giá hơn lương thực, bắt buộc phải gọi là Tần Hữu Lương. Chỉ cái tên này thôi, đừng nói con trai lão có đồng ý hay không, cô con dâu là người đầu tiên không vui.

Lão Tần là kẻ cứng đầu, khăng khăng đòi gọi là Tần Hữu Lương, con trai lão không còn cách nào, hồi thư thỏa hiệp, bảo hay là gọi Tần Hữu Mễ đi. Ông già không chịu. Trong lương thực còn có bột cao lương, bột yến mạch, bột ngô, bột đậu nành, bột đậu xanh, bột đậu đen, bột đậu đỏ, bột đại mạch, bột tiểu mạch, bột kiều mạch, bột ý dĩ, bột yến mạch, chỉ gọi là "Mễ" (gạo), thế thì để bột mì vào đâu?

Cái phúc này không trọn vẹn!

Hai bên giằng co không xuống nước, cuối cùng cho đến khi ông già về thành, cô cháu gái trắng trẻo đã cao hơn một mét, gọi là Hữu Lương đúng là khó nghe, nên cũng đành đồng ý, có "Mễ" thì có "Mễ" vậy.

Kết quả là, khi Tần Hữu Mễ lớn lên, chính cô cũng không chịu, gia đình này nghèo đến mức nào chứ, lại đi đặt tên là Hữu Mễ, người sống sờ sờ mà mang cái tên như vậy, ra ngoài cũng không thấy ngại, dù có gọi là Tiểu Mễ thì trong lòng cô cũng dễ chịu hơn chút. Cô hết lần này đến lần khác yêu cầu đổi tên đều không được như ý.

Là lão Tần không chịu, có Mễ có Lương là phúc khí, phúc khí mà đổi thì còn ra làm sao nữa. Loại tri thức cao cấp như thế này, vào thời khắc mấu chốt còn cứng nhắc hơn cả lão nông dưới quê.

Tần Hữu Mễ này oán hận cha mình, cha báo tin hỉ thì cứ báo đi, rảnh rỗi không có việc gì lại đi nhờ ông nội đặt tên làm gì!

Con trai lão Tần bị con gái oán trách cũng đầy bụng ấm ức, ngày đó mình chỉ khách sáo một câu thôi, ai ngờ ông già làm thật cơ chứ!

Cho nên sau này đẻ con trai, tuyệt đối không dám để lão Tần đặt tên nữa!

Lão Tần lườm Lý Hòa một cái, không khách khí nói: "Tôi biết cậu không với tới được, nên cậu cố gắng theo đuổi đi, dù sao cậu rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, đúng không? Tôi tiết lộ cho cậu một tin, nó vẫn chưa có đối tượng."

Lý Hòa lắc đầu như trống bỏi: "Đuổi không nổi, đuổi không nổi, tôi là dân chân lấm tay bùn, bùn trên chân còn chưa rửa sạch đây này."

"Đừng thế, tôi cũng xuất thân chân lấm tay bùn, ai cũng đừng coi thường ai. Hơn nữa cậu dù sao cũng là phó giáo sư, cố gắng một chút vẫn có hy vọng. Cậu không cố gắng, làm sao biết là không đuổi được? Tôi ở đây nói tốt cho cậu, lại giúp cậu một tay, cậu ở đó để tâm vào, hai bên cùng kết hợp chẳng phải thành rồi sao, thanh niên phải có niềm tin, không thử sao biết không được," lão Tần đột nhiên trở nên thấu tình đạt lý.

"Không được, không được," Lý Hòa nghe thấy chữ "phó" đó, trong lòng liền cảm thấy không thoải mái.

Phàm là những thứ vội vàng muốn đẩy đi thì chẳng có gì tốt đẹp, Lý Hòa tự nhận mình không ngốc, chắc chắn không thể nghe lão già này chém gió.

"Sao lại không được, cháu gái tôi xấu à?"

"Không thể nào, nhìn rất xinh đẹp," Lý Hòa nói từ tận đáy lòng, cô gái này mà xấu thì đúng là không còn ai đẹp nữa.

"Học vấn thấp?"

"Không thể nào, đường đường là sinh viên xuất sắc của đại học danh tiếng," một gia đình tri thức lâu đời mà xuất hiện một người chỉ học hết cấp ba mới là chuyện lạ.

"Đơn vị công tác không tốt?" Lão Tần sốt ruột.

"Cái đó càng không thể, cán bộ cơ quan lớn mạnh hơn ông thầy giáo quèn như tôi gấp trăm lần," câu này càng là lời nói thật lòng của Lý Hòa.

Lão Tần sầm mặt hỏi: "Không phải là chê tính nó không tốt chứ?"

Lý Hòa buồn cười, hóa ra ông lão này cũng tự biết cơ đấy!

"Hắc hắc, rất hoạt bát."

Lão Tần hừ lạnh: "Nếu tính nó mà tốt thì tôi đã không tìm cậu!"

Lý Hòa giận rồi, cũng không thể coi tôi là kẻ hốt vỏ chứ!

"Ông thợ Tần, trời cũng không còn sớm nữa, chúng ta mỗi người về nhà mỗi người đi."

"Tôi nói cho cậu hay, cháu gái tôi lúc dịu dàng cũng rất dịu dàng, cũng rất có hiếu tâm, cũng rất có lòng yêu thương," ông thợ Tần kéo Lý Hòa lại.

Lừa quỷ à!

Lý Hòa mà tin lời này thì mới là gặp quỷ!

"Ông thợ Tần, ông thấy tôi có điểm nào tốt, tôi sửa là được chứ gì!"

"Tôi chỉ nhắm vào việc cậu lười, an toàn."

Tình bạn chấm dứt ngay lập tức.

Lý Hòa tự vấn lương tâm, quyết định đến Trái Đất từ đầu là đúng hay sai.

"Tôi lười ở chỗ nào chứ?" Lý Hòa nhất quyết phải tranh luận.

Lão Tần khinh khỉnh nói: "Cậu đến cả đối tượng cũng lười tìm, không phải lười thì là gì?"

"Tôi có đối tượng rồi, ông thợ Tần, ông đừng tốn công nữa," Lý Hòa tung đòn sát thủ.

"Loại hàng như cậu mà cũng có bạn gái ư," điều duy nhất lão Tần nghĩ đến chính là Hà Phương, nhưng ai cũng biết cô ấy chênh lệch tuổi tác với Lý Hòa, dù hai tháng trước còn ở chung một viện, chưa bao giờ có ai nghĩ ngợi nhiều. Dinh thự nào mà chẳng có mười mấy hộ gia đình sinh sống, như nhà của Lý Hòa đây, người ta còn tiếc cái sân lớn như vậy mà chỉ có hai người ở, còn bao nhiêu phòng trống, rất nhiều người còn hỏi Lý Hòa có cho thuê không, trong đó không thiếu những cô gái độc thân xinh đẹp.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:299
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.