Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 1638 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
224, Mở khóa

❊ ❊ ❊

Lý Ái Quân tới, cũng chẳng trò chuyện được mấy câu, hắn liền trực tiếp nói rõ mục đích: "Cậu nói xem tớ lắp chân giả có được không?"

"Không phải cậu nên hỏi bác sĩ sao?"

"Tớ hỏi bác sĩ rồi, bác sĩ bảo có thể lắp, sau khi thực hiện phục hồi chức năng tốt thì có thể đi lại như người bình thường." Ánh mắt Lý Ái Quân tràn đầy vẻ cháy bỏng. Tuy miệng hắn thường nói nhận mệnh, không quan tâm, nhưng chỉ bản thân hắn mới biết hắn khao khát được đi lại như người bình thường đến nhường nào.

"Chỉnh hình phục hồi chức năng trong nước làm không tốt lắm, tớ khuyên cậu nên ra nước ngoài, về mặt kỹ thuật vẫn đảm bảo hơn chút."

Thời điểm này, kỹ thuật chỉnh hình và chân tay giả trong nước còn rất nhiều vấn đề, rất dễ gây ra tổn thương thứ cấp. Nếu Lý Ái Quân là người bình thường thì cũng đành tặc lưỡi cho qua, nhưng giờ Lý Ái Quân giàu có, là một tay trọc phú, tiền không thiếu, đương nhiên phải chọn cái tốt nhất.

"Ra nước ngoài? Xa quá nhỉ." Lý Ái Quân không yên tâm việc làm ăn trong tay, vẫn sợ đi xa.

Lý Hòa suy nghĩ một chút rồi nói: "Hè này tớ đi Hồng Kông, cậu đi cùng tớ đi. Thư mời tớ làm cho cậu, còn visa thì cậu tự làm. Nhưng việc này cần dùng ngoại hối, cậu tự chuẩn bị cho tốt."

Kể từ sau khi sản phẩm xuất khẩu sang Nhật Bản, Lý Ái Quân đã giữ lại một phần hạn ngạch ngoại hối, chuyện này không cần Lý Hòa bận tâm.

"Khoảng bao nhiêu chi phí?"

"Cái này tớ không rõ."

"Được, vậy tớ mang theo nhiều chút là được chứ gì."

Chỉ cần có thể chữa khỏi chân, hắn không quan tâm tốn bao nhiêu tiền, dù cho có trở về cảnh trắng tay như trước kia hắn cũng chấp nhận.

Buổi trưa, Lý Hòa vừa ăn cơm ở nhà ăn xong liền bị Mộ Nham chặn lại.

Bây giờ cậu không ở ký túc xá, đám người Mộ Nham thực sự rất khó gặp được cậu.

Lý Hòa nhìn chằm chằm vào cổ áo sạch sẽ của Mộ Nham, cười nói: "Cuộc sống của cậu trôi qua không tệ nhỉ."

Vợ có hiền thục hay không, cứ nhìn cổ áo đàn ông là biết. Dù sao trong trí nhớ của cậu, cổ áo Mộ Nham cũng giống cậu, bình thường toàn giặt qua loa nên rất khó sạch. Lâu ngày cổ áo thường hơi ố vàng, thậm chí tạo thành một vệt bẩn.

Cổ áo hôm nay của Mộ Nham khác xa ngày thường, ngay cả giày da cũng bóng lộn, không còn vẻ xám xịt như trước nữa.

Dương Linh mới tới đây chưa đầy một tháng, Mộ Nham đã béo lên một vòng.

Đây chính là sự khác biệt giữa trước và sau khi kết hôn đấy!

"Có vợ thì tốt thật, nhưng tốt đến mức khiến đàn ông mất cả chí tiến thủ."

"Được tiện nghi còn khoe mẽ."

"Tớ nói thật đấy, cậu bảo xem, ngày nào cô ấy cũng nuôi tớ như nuôi lợn, một không cầu tớ lập công danh, hai không mong tớ bay cao bay xa, tớ tiến thủ thế nào được."

Gã này đúng là đắc ý, chuyên ngược đãi hội độc thân, Lý Hòa vội vàng đổi chủ đề: "Có việc gì à?"

Mộ Nham đưa cuốn sách trong lòng cho Lý Hòa: "Cậu xem đi, cái nhà in đó của cậu làm đấy. Tuy chất lượng không bằng nhà in của trường học, nhưng chất lượng còn tốt hơn những cái trên thị trường. Tớ thật sự phải bái phục cái bản lĩnh làm ăn của cậu, làm cái gì cũng kiếm ra tiền."

Lý Hòa cầm lấy lật xem tùy ý, cũng không nhìn kỹ. Cậu đã đến nhà in mấy lần rồi, đối với năng lực và bản lĩnh của Phương, cậu cũng vô cùng tán thưởng. Đây xem như là nhân viên chuyên nghiệp cao cấp đầu tiên trong tay cậu, mặc dù vẫn là diện biệt phái.

Người chuyên nghiệp làm việc, Lý Hòa khá phục, cơ bản không cần bận tâm. Người ta từ quản lý đến sản xuất đều làm quá trơn tru, cậu chết cũng không muốn để gã này đi. Ai bảo biệt phái là không thể chuyển chính thức?

Để giữ chân Phương, cậu đã chia cho Phương năm phần trăm lợi nhuận, một khi Phương nghỉ việc, coi như tự động từ bỏ quyền lợi.

Một nhà in một năm làm được mấy ngàn vạn thì chỉ là chuyện nhỏ, mỗi năm Phương được chia lợi nhuận cũng phải trăm vạn, cậu không tin Phương nỡ từ bỏ.

"Tạm được, còn ổn, cứ thế mà in đi. Còn việc gì khác không?"

"Hết rồi, chủ yếu là muốn cho cậu xem tài liệu dạy học này."

Lão Tứ nói với Lý Hòa muốn đi Hương Sơn dã ngoại, Lý Hòa nuốt sống chữ "không" vào trong bụng, nặn ra một nụ cười: "Đi đi, đi đi."

Con gái lớn không ở bên anh được nữa!

Thấy Lão Tứ đeo ba lô đi rồi, cậu mới vội vàng gọi Tiểu Uy đi theo: "Có tình huống bất ngờ thì cậu toàn quyền xử lý, đánh chết nó cho tớ."

"Yên tâm đi, tớ nhất định đánh chết nó." Tiểu Uy theo thói quen vỗ ngực, đến khi phản ứng lại mới ngẩn người hỏi: "Không được đánh Lý Băng chứ?"

Lý Hòa bực dọc vỗ lên đầu cậu ta: "Đang nghĩ cái gì thế, đứa nào chiếm tiện nghi của em gái tao, mày đánh đứa đó cho tao, nghe rõ chưa!"

Tiểu Uy gật đầu, bảo Đại Khuê cưỡi xe máy chở cậu ta, vội vã đi theo Lý Băng.

Lý Hòa ở nhà sốt ruột, đứng cũng không yên, ngồi cũng không xong, chuyện gì cũng có thể nghi thần nghi quỷ.

Cậu sang phòng Lão Tứ xem có phát hiện gì không, kết quả vừa đến cửa đã thấy Lão Tứ khóa cửa phòng mình lại, đây là đề phòng ai vậy chứ!

Cậu càng khẳng định có chuyện!

Cậu tìm một cái giũa, một chiếc chìa khóa cũ không dùng, chuẩn bị mở khóa!

Đối với một thợ nguội bậc tám, kỹ thuật mở khóa này chưa chắc đã biết, nhưng cậu biết giũa. Giũa một chiếc chìa khóa đối với cậu đơn giản như trở bàn tay, chỉ cần chìa khóa khớp với ổ khóa là mở được thôi, coi như phối thêm một chiếc chìa khóa khác vậy!

Cậu dùng chìa khóa thử vào ổ khóa, sau đó chuẩn bị giũa ngắn phần đầu chìa khóa để có thể cắm vào làm xoay lõi khóa.

Đang chuyên tâm giũa chìa khóa, mùi hương thoang thoảng xộc vào mũi, thấm vào trí não khiến cậu hơi choáng váng. Vai lại bị người vỗ một cái, quay đầu lại thì ra là Thường Tĩnh, hai người đã lâu lắm không gặp.

"Cậu làm gì đấy?" Thường Tĩnh cười hỏi.

Lý Hòa nói: "Không có gì."

"Không có gì mà cậu giũa chìa khóa làm gì? Cửa nhà mình mà không tự mở được à? Đây là phòng của Lão Tứ nhà cậu nhỉ?"

Lý Hòa đặt giũa và chìa khóa xuống, ngượng ngùng nói: "Con bé lớn rồi, khó quản quá, dạo này cứ thần bí. Tớ sợ nó đi vào con đường lầm lạc nên xem có chuyện gì cần phòng ngừa từ trước không."

Thường Tĩnh vén tóc ra sau tai, mỉm cười nói: "Cậu tuyệt đối là đa nghi rồi. Nói câu cậu không thích nghe, Lão Tứ nhà cậu quỷ tinh lắm, nó có bán người khác, e là người ta còn phải đếm tiền giúp nó. Tớ cứ thường bảo, Phùng Nhụy nhà tớ mà được một nửa của Lão Tứ, tớ không biết phải đỡ lo bao nhiêu."

Lý Hòa nghe cô nói vậy, cũng không tiếp tục mở khóa nữa, liền cất đồ vào hộp dụng cụ.

Cậu định rót nước cho Thường Tĩnh, phát hiện bình giữ nhiệt trống không.

Thường Tĩnh đi thẳng vào bếp, giúp Lý Hòa nhóm bếp đun nước.

Lý Hòa cười gượng, sáng nay Lão Tứ đi vội nên không nhóm bếp, cậu cũng quên mất.

Thường Tĩnh nói: "Tớ thấy Lão Tứ nhà cậu ra ngoài, còn chào hỏi, nó bảo đi chơi, chiều mới về. Trưa tớ nấu cơm cho, cậu đi mua thức ăn đi."

"Được." Lý Hòa liền đi chợ mua chút rau và thịt dê, hôm nay cậu không có tâm trạng ăn thịt kho tàu.

Thức ăn mua về, nấu cơm xong, hai người cứ thế ăn bữa trưa đối phó.

Đến chiều, Lão Tứ về trước, tâm trạng xem ra rất tốt, Lý Hòa cố nhịn không hỏi gì cả.

Ra ngoài đầu ngõ, vừa hút thuốc vừa đợi Tiểu Uy.

Tiểu Uy cưỡi xe máy tới, bộ dạng buồn rầu.

Lý Hòa thắt tim: "Thực sự có chuyện gì à?"

Cậu nín thở đợi Tiểu Uy trả lời.

Tiểu Uy thở dài: "Không có gì, là đi chơi cùng Lý Thu Hồng thôi."

"Thật không?"

"Đương nhiên là thật, toàn là mấy cô gái với nhau, tớ theo sát suốt dọc đường."

Lý Hòa sầm mặt hỏi: "Thế cậu thở dài cái gì?"

"Theo không công thôi, phí cả một ngày thời gian."

Lý Hòa giáng một trận đòn tới tấp: "Không mong người ta cái gì tốt đẹp, cái thằng khốn kiếp này, đánh chết mày."

Đánh một trận xong, cơn giận mới tiêu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:299
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.