Những Ngày Vui

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
V
V

❊ ❊ ❊

Gần tám giờ sáng, xe ô tô của bọn Phương tới Bắc Giang và đi loanh quanh mãi hơn một giờ mới tới được nhà ông nghị Hào. Là vì ở Bắc Giang hỏi thăm tìm nhà ông Nguyễn văn Hào hay ông nghị Hào thì trong số một trăm người qua đường may ra mới có một, hai người biết mà chỉ bảo. Nhưng nếu ta hỏi ông nghị Đá thì ai ai cũng rõ.

Đến chậm thế mà lại là một sự may mắn, vì vừa lúc gặp một cái xe bò chở gạch qua cổng. Duy định đi theo vào liền, nhưng bị ngay người ta đóng sập cánh cổng vào mũi xe, Duy la hét ầm ĩ thì ở phía trong người ta nhấc miếng gỗ, mở hé ra một lỗ hổng tròn nhỏ và lên tiếng hỏi:

- Các ông làm gì mà gắt om lên thế?

Duy xuống xe ghé mắt nhòm qua lỗ cửa tò vò. Chàng vui mừng nói:

- Kìa chào ông nghị, chúng tôi đến thăm ông có chút việc.

Nghị Hào chau mày đáp:

- Thưa ông, ông hỏi gì?

Duy ngẫm nghĩ: “Nếu mình nói đến bán ô tô thì có lẽ không được long trọng. Và biết đâu họ lại không sợ sẽ bị ép mua một chiếc. Chi bằng ta xưng là nhà báo”. Chàng liền trả lời:

- Thưa ông, tôi là chủ nhiệm báo “Tự Động” cùng với ông chủ bút và ông quản lý đến thăm ngài.

Nghị Hào giật mình quay mặt vào phía trong:

- Thưa các ngài, thế thì các ngài lầm rồi, tôi chỉ là em anh nghị tôi. Tôi vừa đến chơi, nhưng anh nghị tôi đi vắng.

Duy thì thầm bảo Điển:

- Đích hắn rồi. Hôm nọ tôi đã xem ảnh hắn đăng trên báo Thời Thế. Thực chẳng sai một ly, cũng bộ râu mép, cũng cái trán hói, cũng cái thân thể phì nộn.

- Biết đâu anh em người ta không giống hệt nhau?

- Giống nhau thế nào được đến thế?

Phương chỉ yên lặng đứng cười. Duy nhìn vào phía trong lần nữa thì nghị Hào đã biến mất. Một người ra đóng miếng gỗ lại. Duy gọi thế nào cũng không có tiếng thưa.

Buồn rầu, anh em lên xe, toan quay về Hà Nội. Điển nguyền rủa bằng đủ ba thứ tiếng Pháp, Nam, Tàu. Còn Phương, chàng chỉ cười. Điển gắt:

- Thế mà anh còn cười được!

Phương vẫn cười:

- Thế mà anh không cười được? Câu chuyện khôi hài nực cười đến thế mà các anh không cười được?

Duy căm tức:

- Khôi hài ở chỗ nào, anh làm ơn nói cho tôi biết.

- Khoa tâm lý của các anh kém lắm nhỉ! Anh quên rằng hắn ta vừa trúng số năm vạn à?

- Trúng số năm vạn phỏng có liên can gì đến khoa tâm lý?

- Thì vẫn thế. Nhưng người ta không muốn cho ai biết mặt người ta một cách quá dễ dàng. Tôi chắc ông nghị này không coi là một sự hân hạnh được đăng ảnh trên các báo. Biết đâu lại chính không vì thế mà họ không tiếp mình.

- Anh chắc lão ban nãy là lão nghị Hào?

- Chắc! Chẳng cần nhìn cũng chắc.

- Vậy còn đợi gì mà không gào hét bắt nó ra mở cổng tiếp mình?

Phương cười mát:

- Đi bán ô tô cho người ta mà anh làm như đi thu thuế? Cái mưu cao với ba điều quan trọng đem ra thi thố, anh để đâu cả?

- Có vào nói chuyện với hắn thì mới thi thố được chứ.

- Vào cũng vô ích. Đi về là hơn hết. Anh cứ ngắm cái lỗ hổng đục ở cánh cổng nhà hắn ta kia kìa cũng đủ thấy đáng chán nản rồi! Hi vọng gì bán được ô tô?

Nhưng Duy nhất định vào nhà nghị Hào cho bằng được:

- Chẳng lẽ tốn gần hai chục lít xăng mà lại không được việc gì! Thà mình thuyết lý rồi mà hắn không mua!

Điển cười:

- Thiết tưởng thuyết lý rồi mà hắn không mua càng bực mình thêm.

- Nhưng lương tâm mình đỡ áy náy: Mình đã làm hết bổn phận đối với hãng xe. Còn các anh, biết đâu các anh lại không sẽ viết được một bài tường thuật khôi hài: “Phỏng vấn người trúng số năm vạn” hay “Cái ô tô thứ nhất của ông nghị Hào”. Bây giờ thì nên tìm cách làm thế nào để vào chơi hắn được.

Phương mỉm cười:

- Việc đó, tôi sẽ giúp anh mà tôi chắc giúp được anh.

Hình như đã hiểu Phương lắm và biết rằng bao giờ Phương bảo được thì thế nào cũng được, Duy vui mừng lặng lẽ đưa tay ra bắt tay bạn thực mạnh.

- Bây giờ thì anh đánh xe đến dinh ông bố chánh.

Duy kinh ngạc hỏi lại:

- Đến dinh ông bố chánh?

- Phải rồi.

Ông bố chánh là bạn học cũ của Phương. Nhưng ông ta ân cần tiếp đãi chàng không phải vì chàng là bạn cũ, mà chính vì biết chàng làm chủ bút một tờ báo, tuy báo ấy chỉ là báo “Tự Động”:

- Lâu nay không gặp quan bác, bây giờ quan bác làm gì?

Điển quay đi để dấu cái mỉm cười. Nhưng Phương nghiễm nhiên đáp:

- Thưa bác, hiện tôi bán hàng cho hiệu tạp hóa “Leung-fat-Fa.

- Sao nghe nói quan bác làm báo?

Duy nghĩ thầm: “Đã biết quan bác làm báo, còn hỏi làm gì? Rõ kiểu cách!” Rồi chàng trả lời thay bạn:

- Thưa ông, đó là quản lý hiệu “Leung-fat-Fa kiêm chủ bút báo “Tự Động” mà tôi đây có hân hạnh làm chủ nhiệm. Nguyễn văn Duy, chủ nhiệm báo “Tự Động”.

Phương sợ hai người kéo dài mãi câu chuyện phù phiếm, liền nói:

- Tôi đến nhờ bác một việc... Xin nói ngay rằng không phải việc quan.

- Vậy việc gì thế bác?

- Hôm nay chủ nhật mời bác lên xe ra phố chơi với chúng tôi một lát.

- Để làm gì thế?

Phương đem truyện bán ô tô thuật với ông bố chánh rồi nói tiếp:

- Cũng vì bạn tôi xưng danh là nhà báo nên ông nghị không muốn tiếp.

Ông bố chánh cười ha há:

- Chính thế! Hắn ta ghét các nhà viết báo như ghét...

Ông không nói dứt câu, khiến Duy và Điển đưa mắt nhìn nhau không hiểu nghị Đá ghét nhà báo như ghét cái gì. Ý hẳn vì ông bố nhận thấy chữ đem ra so sánh với chữ nhà viết báo có nghĩa hơi ác liệt nên ông đành để câu nói của ông lửng lơ không có đuôi. Ông lại tiếp:

- Nhưng có lẽ hắn còn ghét người bán ô tô hơn nhiều.

Rồi ông kể một câu chuyện tỏ rõ cái tính keo bẩn của nghị Hào. Một hôm ông đến chơi nhà ông nghị thấy để trên bàn quyển nhật ký trong có chua khoản “rượu bia và nước đá thết quan bố 0đ.30”. Tôi liền cầm bút gạch dưới dòng chữ, rồi móc túi lấy ba hào đưa cho hắn ta mà nói rằng: “Chỗ anh em chơi bời với nhau ta nên sòng phẳng, vậy tôi trả lại bác ba hào tiền rượu bia bác thết tôi bữa nọ”.

- Thưa ông, thế hắn ta có nhận không?

- Cố nhiên hắn ta không nhận. Nhưng tôi không dám uống nước chè tàu hắn mời nữa, vì sợ hắn lại vào sổ: “Ba xu chè tàu thết ông bố”.

Ông bố vui vẻ cười lớn:

- Nhỡ hắn kiện mình tham lam, thì bằng cớ ăn lễ đã hiển nhiên đấy còn cãi sao cho thoát!

Mọi người đều cười theo để câu khôi hài của ông bố đỡ nhạt.

- Vậy tôi thiết tưởng các ông chả nên đến dạm bán ô tô cho hắn ta mà uổng công vô ích.

Duy đáp:

- Thưa ông, chỉ nhờ ông làm ơn giới thiệu chúng tôi với ông nghị thôi. Chúng tôi đến một mình không được, vì có lẽ ông nghị tưởng chúng tôi thuộc hạng vào nhỏ ra to. Đi với một ông quan thì không ai còn dám ngờ vực gì nữa.

Phương nối lời pha trò để cho câu nói của Duy khỏi có nghĩa mỉa mai:

- Với lại chúng tôi cũng cần đến để thịt hắn vài chai rượu bia nữa.

Chàng quay ra bảo hai bạn:

- Cố uống nhiều vào nhé. Càng uống nhiều càng hay. May ra hắn tốn đến một đồng bạc thì tức là mình moi được một phần trong năm vạn phần số tiền vừa trúng số của hắn. Rồi lúc mình về, hắn sẽ nguyền rủa mà chua vào quyển nhật bạ: “Thết bọn nhà báo mất một đồng bạc rượu bia”.

Ông bố vội nói:

- Ấy, các ông đừng nói là nhà báo đấy nhé?

Mọi người ra xe và mấy phút sau tới cổng nhà nghị Hào. Nghe nói quan bố đến chơi, cánh cổng vội mở rộng ngay ra để xe quan tiến vào. Và ông nghị Hào vừa mặc áo thâm vừa chạy xuống sân.

- Chào bác nghị!

- Không dám, lạy quan bác.

Chủ đưa khách vào một gian phòng bày lủng củng những tủ chè, tủ gương, bàn gụ, ghế gụ và nhan nhản những hoành phi, những bức trướng thêu kim tuyến mà người ta mừng ông nghị những ngày ông cưới vợ, trúng tuyển nghị viên, ăn mừng thượng thọ bà mẹ và cưới vợ cho con trai lớn.

Ông bố chánh bảo ông nghị:

- Nhân chủ nhật nhàn rỗi ra chơi bác đánh canh tổ tôm tiêu khiển.

Ông nghị giương cặp mắt lo lắng nhìn ba người lạ như ngờ vực ông bạn dắt bạc dịp đến bóc lột mình. Ông ta nghĩ thầm: “Bây giờ họ biết mình có năm vạn, thì ai chẳng muốn xâu xé? Họ làm như mình tự nhiên vô cớ mà có năm vạn ấy, và tưởng năm vạn ấy là của giời ôi đấy hẳn!”

Như đọc được sự kinh khủng trên nét mặt ông ta, Phương nói ngay:

- Thưa bác, chúng tôi bận cả, phải về Hà Nội ngay chiều nay. Xin bác để bận khác.

Nghị Hào mỉm cười nhìn Phương tỏ hết vẻ cám ơn, nhưng cũng vờ nói gượng một câu:

- Ấy, mời các ông ở chơi đã, chẳng mấy khi các ông lên được đây.

Điển vô ý buột miệng:

- Thưa ngài, chúng tôi bận thực. Vì thứ năm báo ra, mà hôm nay...

Mặt nghị Hào tái đi:

- Các ông, người nhà báo?

Phương mau trí chữa liền:

- Thưa ngài không, bạn tôi nói bài quảng quảng cáo đăng báo. Chúng tôi đây có đăng quảng xe cho một hãng ô tô. Chúng tôi có đăng quảng cáo ở mấy tờ báo, nên phải vội về đưa bức ảnh khác cho họ in.

Ông nghị hoàn hồn, và ông chẳng bỏ qua một dịp trả thù:

- Các ông không đăng trên báo Thời Thế Hà-thành đấy chứ?

- Thưa không. Sao vậy?

- Vì hai tờ báo ấy chẳng ra gì, toàn viết bậy, đăng tin bậy ráo.

- Vâng đúng lắm. Ở Hà Nội, ngoài tờ báo “Tự Động” ra, dễ chả còn tờ báo nào ra hồn.

- Thế à?

- Vâng, chính thế. Để chúng tôi bảo họ gửi báo lên ngài xem.

Nghị Hào chối phắt:

- Ấy, thôi, tôi rất sợ báo. Hiện tôi đã mua hai tờ mà không bao giờ tôi đọc qua.

- Không, tôi bảo họ biếu ngài đấy, chứ không dám bán.

Thấy ông nghị kinh ngạc nhìn mình, Duy tiếp luôn:

- Vì báo “Tự Động” ngoài giá trị văn bài ra, lại còn một giá trị đặc biệt nữa: rộng rãi đối với độc giả, không muốn trả tiền biếu liền.

Điển mỉm cười, nghĩ thầm: “Giá không có hai trăm bạc phụ cấp thì chẳng biết có rộng rãi như thế được không?”

Nghị Hào không tin, hỏi:

- Thế các ông có được họ biếu báo không?

- Chúng tôi ấy à? Không. Chúng tôi thấy một tờ báo có ích và đẹp và hay nên muốn khuyến khích. Vì thế tuy họ nói biếu mà chúng tôi vẫn gửi trả tiền.

Ông nghị chừng ngượng:

- Giá tôi chưa bị hai tờ báo “Thời Thế” và “Hà-thành” ép mua thì thế nào tôi cũng mua giúp báo “Tự Động” một năm.

- Không, ngài không cần mua, để tôi bảo họ gửi biếu. Rồi ngài coi, tờ báo ấy bài vở toàn đặc sắc. Trong số tới sẽ có bài bàn về ích lợi của sự dùng ô tô...

- Sao ông biết?

,

- Vì chính tôi viết.

- Ông làm báo?

- Không, thỉnh thoảng nhàn rỗi tôi viết chơi cho đỡ buồn. Đọc bài ấy thì ai chưa có ô tô tất phải sắm ngay một chiếc để đi. Thưa ngài, tôi hỏi khí không phải, ngài đã sắm ô tô chưa?

- Chưa, nhưng các ông tính tôi sắm ô tô để làm gì mới được chứ?

- Thì ra ngài chưa sắm ô tô. Thực là một sự may cho ngài.

Nghị Hào cười:

- Chính thế, may cho tôi.

- Vì sắm hấp tấp sẽ dùng phải thứ xe xấu, phí cả tiền. Mà lại là một sự may cho chúng tôi nữa. Vì thế nào ngài cũng mua xe của hãng chúng tôi. Xe hãng chúng tôi vừa đẹp, vừa bền, vừa tiện, vừa mau, vừa ăn đỡ xăng. Hoàn toàn, thực là một kiểu xe hoàn toàn. Đây, ngài hỏi quan bố mà xem, quan bố đã hứa với chúng tôi rằng ngài sẽ đổi xe cũ của ngài lấy một chiếc xe mới của hiệu chúng tôi.

Rồi Duy mở cặp lấy đưa cho hai người hai quyển quảng cáo trong có đủ ảnh các kiểu xe của hãng, và chàng giảng giải rất tỉ mỉ về các máy móc, tay lái, cái hãm, lò xo. Mỗi khi gặp một kiểu ô tô in ảnh màu, chàng không quên nói ngay: cụ thượng nọ vừa mua một chiếc, cụ nghị kia cũng vừa mua một chiếc. Chàng cố ý đặt tên cụ nghị ngay liền sau tên cụ thượng.

Nhưng mỗi lần Duy ngừng giảng nghĩa, để chen một câu: “Thưa ngài làm ơn mua giúp một cái”, thì bao giờ câu trả lời của ông nghị cũng vắn tắt:

- Ông tính tôi tậu xe ô tô để làm gì mới được chứ?

Duy bĩu môi nói mỉa:

- Ngài tính mua xe để đi chứ còn để làm gì nữa?

- Đi đâu, tôi đã có hai chân. Mỏi thì tôi dùng xe tay. Và Hà Nội đã có xe hỏa, xe ô tô hàng. Vậy thì ông tính tôi tậu ô tô để làm gì mới được chứ?

Duy cáu tiết hỏi lại:

- Thưa ngài, vậy ngài trúng số năm vạn để làm gì?

Nghị Hào cũng cáu:

- Để làm gì mặc tôi.

- Mặc ngài thế nào được! Tiền ấy là tiền của toàn dân Đông Dương góp nhau lại.

- Nhưng tôi có lấy không đâu.

- Vâng, ngài không lấy không, nhưng ngài chỉ bỏ ra có một đồng mà được những năm vạn.

- Một đồng đâu? Tôi mua những hai chục phiếu.

- Vâng, ngài đã bỏ ra hai chục. Vậy ngài được lãi bốn vạn chín nghìn, chín trăm tám mươi đồng, nếu tôi tính không sai. Dân chúng tôi trông vào người trúng số lắm chứ? Người nghèo mong mỏi ngài ra ơn làm phúc, nhà nông mong mỏi ngài bỏ tiền ra mở mang giúp đỡ họ, cho họ vay mượn, nhà buôn mong mỏi ngài mua giùm hàng hóa. Xin ngài biết cho rằng từ hôm ngài trúng số tới nay, tôi trông mong vào ngài mòn cả hai con mắt, vì tôi chắc thế nào cũng sẽ bán hầu ngài được một cái ô tô ít ra giá tới 2 ngàn rưởi.

Nghị Hào vội ngắt lời, kêu lớn:

- Trời ơi! Những hai nghìn rưởi một cái ô tô?

- Vâng, nghĩa là bằng một phần hai mươi số năm vạn trúng số của ngài.

Rồi ý chừng ngày đêm đã nghĩ sẵn những câu để trả lời, nên ông ta nói rất trôi chảy:

- Ông cứ nói mãi đến món tiền năm vạn làm gì thế? Ông phải biết món tiền ấy chỉ đủ cho tôi trả nợ, chứ có nhiều nhặt gì đâu. Ông bảo nhiều người mong mỏi vào tôi, tôi cũng biết thế, nhưng làm sao được, tôi dùng tiền trúng số trả nợ mất cả. Thực là trời giúp tôi, nếu không có số tiền năm vạn thì có lẽ tôi đến ngồi tù nợ. Tôi có rất nhiều nợ, quan bố cũng biết đấy.

Ông bố chánh mỉm cười, đáp:

- Phải ông nghị có rất nhiều nợ. Ở vùng này dễ không mấy người không nợ ông nghị.

Ai nấy phá lên cười. Ông nghị nhăn nhó:

- Quan bác cứ nói đùa làm gì, các ông tưởng thực thì sao?

- Thì vẫn thực.

Ông nghị nói lảng:

- Đấy, quan biết cho đấy, hôm nọ đến quyên tiền giúp dân bị lụt, tôi lục lọi các nơi chỉ nhặt được có năm đồng bạc. Khổ lắm, đồng bào gặp nạn ai không thương xót, nhưng không có tiền thì biết làm sao được. Hôm ấy quan lớn về rồi tôi ngồi tôi buồn mãi. Tôi thương xót những kẻ lênh đênh, không nhà không cửa.

Phương phỉnh nhạo một câu:

- Phải, tôi đọc báo Thời Thế cũng đã biết ngài có lòng tốt nhưng chỉ muốn làm phúc một cách kín đáo, không ai biết.

Duy ngắt lời hỏi nghị Hào:

- Vậy ngài nhất định không mua ô tô?

- Ông tính tôi sắm ô tô để làm gì mới được chứ? Vả lại tiền đâu mà sắm?

- Ai biết đâu là ngài không có tiền. Người ta chỉ biết ngài vừa trúng số năm vạn. Vậy ngài không sợ người ta thì thào: “Ông nghị giàu cũng thế mà vợ, con chẳng được nếm mùi phong lưu?” Vâng, đành rằng ngài không thích đi ô tô, nhưng còn bà nghị, còn các cậu, các cô. Mình giàu có thì cũng phải nghĩ đến hạnh phúc của vợ con chứ. Sung sướng biết bao! Chiều đến bảo bác tài xế đánh ô tô để bà nghị và các cậu các cô đi chơi mát một vòng bên sông Thương, ngắm cảnh đẹp, hưởng gió mát, hô hấp không khí trong sạch. Như thế còn ai chê bai được, còn ai nói vào đâu được?

- Vợ con tôi quê mùa chả biết đi ô tô sang. Giá có mua thì cũng đến để mốc.

Điển chế giễu:

- Thưa ngài, chúng tôi mới sáng chế ra thứ sơn không bao giờ mốc được.

Cứ như thế, người nói đi một câu, người nói lại một câu, rồi bao giờ cũng tới câu điệp hậu của ông nghị: “Nhưng ông tính tôi mua ô tô để làm gì mới được chứ!”

Duy vụt nhớ đến bài ca “Con chó sói hung” và mưu mẹo thứ ba đem ra thi thố với khách hàng:

- Thưa ông, ông nói khi về Hà Nội thường đi ô tô hàng, phải không?

- Vâng, mất có ba hào, khứ hồi năm hào.

- Vậy ông không sợ?

Nghị Hào còn đương suy nghĩ, thì Duy nói luôn.

- Ông ngồi bên những người nghèo đói trong xe mà ông không sợ? Ông phải biết thân phận họ khố rách áo ôm, có bị tù tội hay bị chém giết, họ cũng chẳng tiếc đời. Còn ông, trước giàu đến bậc nào tôi không rõ, nhưng bây giờ ai cũng biết ông có ít ra là năm vạn. Vậy nhỡ trong bọn hành khách cùng dân kia một người liều thân thí cho ông một nhát thì ông nghĩ sao? Quả thực ông cần sắm ô tô lắm. Tính mệnh là quí, chứ một cái ô tô bất quá chỉ đáng giá độ hơn 2 nghìn bạc mà thôi, chúng tôi chẳng phải vì cái lợi cỏn con mà khuyên ông tậu xe.

Nghị Hào cũng hơi núng, vì những lời dọa nạt của Duy, chính ông ta đã nhiều lần nghĩ tới. Nhưng ông ta còn cố mỉm cười gượng đáp lại:

- Ai người ta thù hằn gì tôi mà người ta muốn hại tôi?

- Không thù hằn, nhưng không moi được, không cướp được của, họ tức, họ thịt chơi.

- Vậy từ rày tôi không đi đâu nữa là hơn hết. Mà như thế cũng không nên sắm ô tô. Phải, sắm ô tô để làm gì mới được chứ?

Thấy Duy đã thi thố hết cả ba mưu kế rồi mà vẫn chưa có một chút công hiệu gì, Phương cười bảo bạn:

- Ông nghị không ưng mua xe là phải lắm. Mua xe ô tô để làm gì mới được chứ? Anh không nhớ mấy hôm trước có người bực mình về ô tô đã đem đến hãng nhờ mình bán hộ đấy ư?

Rồi quay lại nói với nghị Hào:

- Thưa ngài, người ấy mua ở hãng chúng tôi cái ô tô hai nghìn hai. Mới đi được ba tháng, nay chán gửi chúng tôi bán lại hộ và chỉ đòi lấy có ba bốn trăm thôi.

Mắt ông nghị sáng lên:

- Có ba bốn trăm thôi? Hay xe hư hỏng chỗ nào?

- Thưa không, còn tốt nguyên.

- Vậy sao không có người mua?

- Vì chúng tôi còn giữ kín. Chúng tôi bán lại một nghìn cũng còn rẻ chán. Như thế chúng tôi cũng ăn lãi được sáu, bảy trăm.

Nghị Hào ngẫm nghĩ rồi bảo Phương:

- Giá cái xe ấy cứ bán nguyên giá ba trăm thì tôi xin mua.

- Thưa ngài, chúng tôi cũng xin vâng. Quý hồ ngài mua cho là tốt rồi. Đó cũng là cách làm quảng cáo của chúng tôi. Vậy sẵn xe, chúng tôi xin đưa ngài về Hà Nội, đến xưởng xem, ưng thì ngài mua, không ưng thì chúng tôi lại đưa ngài lên Bắc Giang, như thế có được không?

Nghị Hào mừng quýnh, nhận lời ngay. Ông ta vẫn định về Hà Nội có chút việc. Thế mà lại sẵn có xe đi không mất tiền, còn gì hơn nữa. Ấy là chưa kể cái ô tô giá rất hời mà sau này có thể bán lại được để ăn lãi. Ông ta liền xin phép đi thay quần áo.

Để Điển ngồi lại chờ, Phương và Duy đưa ông bố chánh về dinh. Duy hỏi Phương:

- Ở hãng có cái xe nào như anh nói đâu?

Phương cười:

- Khi đến Hà Nội sẽ bảo hắn ta rằng xe ấy vừa bán mất rồi cũng được chứ gì. Quý hồ đưa nổi hắn ta vào xưởng thì thế nào chẳng bán được cho hắn ta một cái xe?

Đó là mưu thứ tư của bọn Phương-Duy. Nhưng kết cục: Hai chàng nhận được một lời hứa của ông nghị: “Khi nào cần mua xe, tôi sẽ đến hãng của các ông”.

Duy căm tức bảo Phương:

- Nghị đá thực!

vinaguy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.