Những Ngày Vui

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Khi Phương và Duy lên gác hiệu “Leung-fat-Fa”, thì Tiên đương nằm trên giường bệnh, mắt lim dim như thiu thiu sắp ngủ. Thấy bạn vào, chàng thức choàng dậy, vui mừng cười lên tiếng, tuy tiếng cười đã yếu đuối lắm:

- Tôi đương mong các anh đến để bàn một câu chuyện khá quan trọng.

Phương và Duy yên lặng ngồi xuống hai cái ghế đã để sẵn bên giường.

- “Đốc tờ” vừa ở đây. Uống mãi thuốc ta không thấy bớt, tôi thử uống thuốc tây xem.

Duy hỏi:

- Thế “đốc tờ” bảo sao?

Tiên đáp lại bằng một tiếng cười, rồi tiếp luôn:

- Không bao giờ thầy thuốc người ta lại bảo thực cho mình biết rằng bệnh mình nguy kịch, rằng mình ốm sắp chết. Nhưng ngắm vẻ mặt người ta, mình phải hiểu.

Phương trấn tĩnh bạn:

- Người ốm hay có những ý tưởng hắc ám nên dễ tưởng lầm, chứ...

Tiên ngắt lời:

- Không. Tôi biết bệnh tôi lắm. Nhưng tôi tìm các anh lại không phải để bàn đến bệnh trạng của tôi. Trước khi làm chúc thư, tôi muốn biết ý kiến các anh. Nhưng tôi hỏi thực đã: “Các anh đã chán nghề báo chưa?”

Duy cười:

- Chán thế nào được! Sao anh lại hỏi chúng tôi như thế?

- Là vì mấy tuần lễ trước, tôi có gặp ông Phúc, ông giáo Phúc, chắc các anh có biết.

Phương thản nhiên đáp:

- Biết. Mà tôi lại biết rằng ông ấy đến chơi nói truyện với anh về việc báo.

- Chính.

- Việc mở một tờ báo rất lớn, lớn nhất Đông Dương.

Tiên mỉm cười:

- Thôi, nói thế cũng đủ. Anh đã được hân hạnh tiếp ông chủ nhật trình tương lai. Đấy, các anh coi, muốn mở một tờ báo cho ra hồn cần phải có vốn to như thế. Mà các anh thì... thì đều không có tiền. Nhờ vào hai trăm bạc tiền phụ cấp hằng tháng của hãng xe ô tô, làm báo như thế, tôi e mất tự do. không thú.

- Vậy anh khuyên chúng tôi bỏ nghề làm báo?

- Vâng Nếu các anh quả quyết làm báo, thì nên xin ra một tờ báo khác, một tờ báo tự do... Tôi sẽ bỏ tiền ra cho các anh làm.

Phương và Duy cảm động yên lặng nhìn bạn. Tiên ngừng một lát như để chờ câu trả lời của hai người, rồi chàng lại nói:

- Tôi muốn nghề báo phải là một nghề tự do để có thể bênh vực được những người yếu hèn, khổ sở. Chứ viết báo để làm quảng cáo cho một hãng ô tô, hay để nêu lên những bài viển vông thì viết báo làm gì! Tôi đây, tôi đã sống qua những ngày khốn quẫn, ở bên những người khốn khó. Tôi chưa về Trung Hoa nên chưa biết dân quê Trung Hoa khổ sở đến bực nào. Tôi không phải là người nước nào nữa, vì trong hơn ba mươi năm, tôi yên trí là người Việt Nam. Bỗng dưng người ta bảo cho tôi biết rằng tôi là người Trung Hoa. Nhưng dầu sao tôi cũng là một người... một người đã từng sống cái đời nghèo đói, khổ sở, bên cạnh những người nghèo đói, khổ sở.

Duy ngắt lời bạn, nói tiếp:

- Vậy anh muốn chúng tôi mở báo để bệnh vực hạng người nghèo đói, khổ sở ấy?

- Chính, mà tôi tin ở tài của các anh lắm.

Duy cười:

- Cám ơn anh quá khen.

Tiên ngẫm nghĩ nói tiếp:

- Hiện giờ tôi có cái vốn hai vạn và cái cửa hiệu này. Cái gia tài ấy, thực tôi chẳng hiểu sao lại lọt vào tay tôi. Tôi cho là một sự lạ lùng hơn là trúng số. Tôi định chia ra làm ba phần. Một vạn để vợ tôi làm vốn buôn bán nuôi mẹ tôi và hai đứa con. Cửa hiệu này đáng giá một vạn, tôi vẫn để cho mấy người làm công hưởng lợi, nhưng trích ra một phần mười tiền lãi để giúp vào các việc thiện. Còn một vạn thì tôi biếu các anh để mở báo. Một vạn có lẽ ít quá, nhưng cũng có thể tạm đủ được.

Phương thản nhiên đáp:

- Tôi không nhận.

Tiên lo sợ hỏi:

- Sao vậy?

- Vì ngày xưa tôi có giúp anh chút ít, nên nay tôi cho đó là một việc trả ơn, mà tôi không thích ai trả ơn ai hết.

- Không, tôi có trả ơn anh đâu. Và số tiền ấy để mở báo, chứ có phải để anh tiêu đâu?

Tiên ngẫm nghĩ một lát, lại nói:

- Hay thế này: Trong chúc thư...

Phương kinh ngạc:

- Anh định làm chúc thư?

- Vâng. Trước sau một lần. Mà tôi biết tôi sắp chết. Vậy trong chúc thư, tôi nói cho các anh vay số một vạn bạc, bao giờ có tiền thì các anh trả lại cho vợ con tôi. Không bao giờ có tiền thì món nợ ấy coi như không có... Vậy các anh bằng lòng như thế nhé.

Duy sợ Phương từ chối, liền trả lời:

- Như thế thì có lẽ được.

Tiên vui mừng giơ hai ra bắt tay hai người.

vinaguy
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.