Mới bảy giờ sáng, sân nhà ông hàn đã đông người ngồi chờ. Thế mà ngoài cổng đóng kín, còn đến hàng chục người chưa được vào. Cái cách cho người vào dần dần, ông học được ở trên tòa sứ, một hôm ông đến nộp thuế súng. Cứ từng tóp người một, tóp này ra, tóp kia vào, như thế vừa đỡ ồn ào, vừa dễ mua bán, mà lại làm nhẹ công việc cho mấy tên gia nhân lực lưỡng đứng giữ trật tự, như người “loong toong” giữ trật tự ở buồng giấy; Ông hàn Nghị chẳng bỏ qua một cơ hội để tỏ rằng mình oai vệ!
- Thưa cậu, cậu trình cụ thương cho chúng tôi chẳng hết cả buổi.
Nghe tiếng kêu vang lè nhè, anh người nhà quát tháo:
- Làm gì mà rối lên thế? Chưa đến giờ.
- Nào chúng tôi biết mấy giờ.
- Thì hãy ngồi chờ đấy tí nữa. Không chờ được thì đi ra, không ai cần... Thế nào, có đi ra không?
Sợ bị đuổi, người đàn bà ngồi cúi gầm mặt xuống, không đáp lại. Người ấy, như phần đông bọn ngồi chờ, mặc cái váy nhuộm bùn, và một cái áo cũ rách, màu nâu bạc đã trở nên một màu khó tả, một màu không màu; không xám hẳn, không đen hẳn. Trông họ không được tươi bằng những cục đất, vì cục đất còn có sắc hồng, sắc vàng, chứ họ chỉ là một sắc chết, bọc trong những sắc chết.
Trái lại, những thứ họ đem đến cầm, bán thường có toàn màu rực rỡ. Nào khám thờ và bộ bát biểu sơn son thiếp vàng sáng choang, nào những bộ ngũ sự, thất sự bằng đồng, đánh bóng trước khi mang đi, để làm tôn giá trị. Nào chuông lớn, chuông nhỡ, chuông nhỏ mà họ khiêng đến từ sáng sớm, nào đĩa cổ, nào bát cổ, ống hương, bình hoa bằng sứ. Còn mâm đồng, xanh đồng, nồi đồng đủ các hạng thì nhan nhản để kín hẳn một góc sân. Cái sân nhà ông hàn Nghị nghiễm nhiên trở nên một gian phòng bảo tàng.
Một lát sau, ông hàn Nghị bước ra. Mọi người xôn xao đứng dậy, ai cũng muốn được ông hàn hỏi đến trước. Nhưng ông ta chỉ yên lặng đi vòng quanh một lượt, chứ không mặc cả một thứ gì, trừ khi qua những đồ thờ tự, ông ta chê phủ đầu mấy câu để cầm hay mua được giá rẻ.
- Những của này lại ăn trộm ở đâu hẳn?
Tức thì người có của đứng dậy gãi đầu gãi tai, khúm núm:
- Lạy quan lớn, đây rặt đồ thờ nhà con cả. Quan lớn không tin, cứ hỏi bác Đán hầu quan lớn. Bác ấy vẫn sang nhà con, bác ấy đã nhìn thấy những thứ này rồi đấy ạ. Bẩm quan lớn thương cho chúng con được nhờ.
Ông Hàn nhìn người nhà quê, mỉm cười sung sướng, vì thấy anh ta lễ phép quá, đối với mình như đối với một ông tổng đốc vậy.
- Nói thế thôi, chứ tôi đây đã lấy môn bài cho vay và cầm đồ, thì dẫu là của ăn trộm, tôi cũng không cần.
Câu ấy ông Hàn chưa cho là đủ hách dịch, nên lại tiếp luôn:
- Mà dù có xảy ra sự gì, tôi cũng không lo.