Phía tây trấn Biên Thùy, bên bờ sông Xích Thủy.
Tuyết dày khiến xe ngựa không thể di chuyển, cả nhóm phải mất nửa ngày trời mới kéo được khẩu dã chiến pháo đầu tiên chế tạo xong ra bên ngoài thị trấn.
"Lần này lại là thứ gì nữa?" Carter đã dần quen với những món đồ mới lạ mà vị hoàng tử liên tục tạo ra, "Một khẩu hỏa thương phóng đại sao?"
"Cũng gần như vậy." Roland chỉ huy thuộc hạ tháo móc treo, sau đó đích thân điều chỉnh góc của giá pháo, khiến thân pháo nằm phẳng, chống gậy cắm sâu vào nền tuyết.
Nguyên lý của hỏa pháo và hỏa thương hoàn toàn giống nhau, cho nên nói nó là phiên bản phóng đại của hỏa thương thì cũng rất chính xác. Khẩu pháo này bắn ra đạn sắt đặc 12 pound, đạn và thuốc súng đều được nạp từ phía trước nòng, đánh lửa bằng dây cháy chậm. Roland tham khảo những thiết kế trưởng thành trong lịch sử, sai khiến thợ mộc chế tạo một bộ giá pháo bằng gỗ cho nó. Để tăng độ bền, những bộ phận ma sát với mặt đất nhiều và chịu lực lớn khi khai hỏa đều được bọc viền sắt.
Để chế tạo giá pháo và bánh xe, Roland gần như đã tiêu tốn thời gian tương đương với công đoạn khoan nòng pháo. Ba người thợ mộc bận rộn suốt một tuần mới hoàn thành đại công. Đặc biệt là đôi bánh xe có đường kính cao hơn nửa người kia, thợ mộc trước tiên phải bào ra bốn đoạn gỗ vuông dài bằng nhau, sau khi ngâm nước thì dùng lửa hơ cho cong, đầu mút gọt thành rãnh mộng để ghép lại, mép ngoài trục bánh xe được bọc sắt rồi gò lại. Chỉ riêng quy trình này thôi đã ngốn hết bốn ngày.
Vì vậy trong mắt Roland, khẩu dã chiến pháo 12 pound được làm hoàn toàn thủ công, phát hành giới hạn này, toàn thân đều tỏa ra ánh hào quang chói lọi. Khi kéo ra thử bắn, đội hình tháp tùng được sắp xếp vô cùng hùng hậu — không cần phải nói đến Thủ tịch Kỵ sĩ Carter và chỉ huy đội dân binh Thiết Phủ, toàn bộ thân vệ và kỵ sĩ học đồ đều có mặt, đội dân binh cũng điều động 20 người chịu trách nhiệm dọn dẹp mặt bằng và cảnh giới. Ngoài ra, anh còn lần đầu tiên đưa cả Nightingale và Thiểm Điện đi cùng. Nhờ phúc của Nana, thành kiến của đội dân binh đối với nhóm phù thủy đã giảm xuống mức thấp nhất, bản thân Nana còn trở thành người có uy tín trong đội chỉ sau hoàng tử.
"Cứ làm theo quy trình đi, trước tiên là làm sạch nòng pháo." Mặc dù Roland nắm rất rõ cấu tạo của hỏa pháo, nhưng thao tác cụ thể thì lại hoàn toàn mù tịt. Anh vắt óc nhớ lại những cảnh vận hành pháo trong các bộ phim trung cổ, cố gắng sắp xếp ra một quy trình, còn kết quả thực tế ra sao thì đúng là trời mới biết.
Thiểm Điện đầy hào hứng rút từ dưới giá pháo ra một chiếc gậy làm sạch giống như cây lau nhà, chọc vào nòng pháo — khác với khế ước của những phù thủy khác, Thiểm Điện đề nghị chỉ cần cho cô đích thân vận hành các loại phát minh mới lạ, cô sẵn lòng phục vụ Roland mà không cần trả thù lao. Đối mặt với điều kiện tiết kiệm chi phí này, Roland tất nhiên đồng ý ngay lập tức, dù sao đến những dự án bảo mật, cứ lén lút nghiên cứu là được. Trong đầu anh còn rất nhiều ý tưởng và phát minh đang chờ thực hiện, chỉ cần tùy ý lấy ra vài món cũng đủ để cô bận rộn một thời gian dài rồi.
Loay hoay vài cái, cây lau không kéo ra được tạp vật gì, nhưng theo quy trình, cô vẫn phải tiến hành vệ sinh lần thứ hai. Thay một cây lau khác, lại thụt ra thụt vào vài cái nữa, công đoạn làm sạch nòng pháo coi như hoàn thành.
"Mọi người đã nhìn rõ chưa?" Roland hỏi đám kỵ sĩ và dân binh đang vây xem ở bên cạnh. Lần thử bắn này cũng đồng thời là một cuộc diễn tập, hiện nay sản lượng hỏa thương đã tăng vọt, đội dân binh tất yếu sẽ chuyển biến thành bộ binh chính quy, mộc thương cũng sẽ bị hỏa thương và hỏa pháo thay thế. Điều này cần rất nhiều đợt huấn luyện bắn súng, mới có thể thao tác thuần thục hai loại vũ khí nóng này trên chiến trường.
Thấy mọi người gật đầu, anh mới để Thiểm Điện tiến hành thao tác tiếp theo.
Cô bé lấy ra một túi thuốc súng bọc trong giấy cuộn, nhét vào nòng pháo, dùng một cây gậy gỗ chọc thẳng xuống đáy. Tiếp theo bỏ đạn pháo vào, lại chọc chặt. Lấy thanh khoan chọc vào lỗ dẫn lửa ở phía sau đuôi nòng pháo, chọc thủng túi thuốc, sau đó cắm dây cháy chậm vào, như vậy là khâu chuẩn bị bắn đã hoàn thành.
Để phòng ngừa ngoài ý muốn, mọi người rút lui ra ngoài 30 bước, ẩn nấp sau công sự che chắn. Thiểm Điện đưa đuốc lại gần dây cháy chậm, chỉ thấy tia lửa ở đầu dây lóe sáng, trong chớp mắt đã chui vào trong nòng pháo.
Theo đó là một tiếng nổ ầm vang dội —
Luồng khí phun ra từ nòng pháo với tốc độ cao cuốn tuyết đọng lên, trên mặt đất dấy lên một tầng sương tuyết. Tầm bắn hiệu quả lý thuyết của pháo 12 pound có thể đạt hơn ngàn mét, dù không có rãnh xoắn, quỹ đạo di chuyển của viên đạn ở đoạn đầu vẫn thẳng như một đường kẻ. Bia tập bắn bằng giáp sắt đặt cách đó khoảng trăm mét phát ra tiếng "đang" một cái, bị viên đạn sắt 12 pound đánh trúng trực diện, cả tấm bia bay bổng lên. Viên đạn sắt đà đi không giảm, sau khi rơi xuống nền tuyết thì liên tục nảy lên, kích động từng cột tuyết bắn lên cao.
Khi khói thuốc tan đi, Carter và Thiết Phủ lập tức chạy đến chỗ bia tập bắn. Chỉ thấy mặt trước của bộ giáp đã hoàn toàn lõm xuống, tấm giáp trước dính sát vào tấm giáp sau, một lỗ thủng to bằng bàn tay nằm ở trung tâm bộ giáp, hiển nhiên, viên đạn pháo này sau khi xuyên thủng mục tiêu, còn bay tiếp về phía trước khoảng trăm mét nữa. Ngay cả khi rơi xuống đất lăn đi, nó vẫn chứa đựng sức mạnh kinh người.
"Sức xuyên phá thật đáng sợ!" Carter cảm thán, ông đã có thể tưởng tượng ra thảm cảnh khi kẻ địch tụ tập lại, bị hàng loạt viên đạn pháo xuyên thủng đội hình.
"Ba vị thần ở trên cao," Thiết Phủ bắt đầu hơi tin rằng Roland là sứ giả của Đại Địa Chi Mẫu rồi. Ngoài sứ giả của thần, còn ai có thể phát huy uy lực của ngọn lửa đến mức độ này chứ? Những hạt thuốc súng đó, ông đã từng nghiên cứu nhiều lần, chỉ cần nghiền thành bột rồi rải ra đốt là một loại vật dễ cháy thông thường. Ngọn lửa là sự giận dữ cuộn trào của Đại Địa Chi Mẫu, cũng là vũ khí lợi hại nhất của Người — nghĩ đến ngọn lửa cam phun ra từ hố đất không bao giờ tắt ở vùng đất cực nam, trong lòng ông nảy sinh sự thôi thúc muốn cúi đầu quỳ lạy vị hoàng tử.
Roland đối với kết quả như vậy thì không hề ngạc nhiên, dã chiến pháo 12 pound có thể coi là một thế hệ kinh điển, đặc biệt là pháo Napoleon đã tỏa sáng rực rỡ trong cuộc Nội chiến Mỹ, chứng minh đầy đủ chân lý "cỡ nòng lớn chính là vẻ đẹp".
Tiếp theo, anh dùng các lượng thuốc súng khác nhau để thử nghiệm độ bền của nòng pháo, mặc dù biết có thể dẫn đến việc hỏa pháo bị hư hỏng, nhưng đây là thử nghiệm cần phải thực hiện.
Tăng dần đến mức ba bao thuốc súng, khi khai hỏa hỏa pháo đã xuất hiện tình trạng nòng pháo hướng lên trên, giá pháo bị dịch chuyển, nhưng nòng pháo vẫn chưa xuất hiện biến dạng rõ rệt. Xem ra nòng pháo đúc bằng thép thể hiện độ bền vô cùng ưu việt, Roland cuối cùng xác định tiêu chuẩn lượng thuốc súng ở mức 1.2 lần lượng thuốc thử nghiệm, phần còn lại chính là chọn ra pháo thủ và luyện tập lặp đi lặp lại.
"Điện hạ, loại vũ khí này quả thực mạnh mẽ, nhưng nó quá nặng. Chỉ cần gặp một hố bùn là có thể khiến nó không thể nhúc nhích." Carter lập tức nhìn ra nhược điểm của loại vũ khí mới này, "Hơn nữa mỗi lần khai hỏa đều cần làm sạch nòng pháo, nạp thuốc nạp đạn. Thêm vào đó thuốc súng và đạn pháo đều nặng hơn hỏa thương rất nhiều, e là chỉ một khẩu pháo thôi đã cần năm đến sáu người vận hành rồi."
"Đúng vậy, nhưng mọi thứ đều đáng giá. Chỉ cần trang bị hai đến ba khẩu pháo, Công tước... không, ý ta là tà thú, loại rùa khổng lồ ấy, sẽ không còn khả năng phá vỡ tường thành nữa." Roland ho khan hai tiếng, thầm nghĩ suýt chút nữa thì hớ. Về nhược điểm pháo 12 pound quá nặng, anh định giải quyết thông qua vận tải đường thủy. Máy hơi nước muốn chuyển hóa thành tàu hơi nước, dù là loại tàu guồng sơ khai nhất, cũng là một hệ thống cơ khí phức tạp và đồ sộ.
Thay vì tự mình cải tạo, chi bằng trực tiếp mua một chiếc thuyền buồm hai cột buồm, dựa vào năng lực điều khiển gió của Wendy nhanh chóng vận chuyển đội dân binh và hỏa pháo ra phía sau quân đội Công tước, hình thành thế gọng kìm với đội quân chính diện, từ đó tiêu diệt sinh lực của Pháo đài Công tước.