Con mắt London là một bánh xe đu quay dành cho những người trưởng thành ở Bờ Nam sông Thames. Giống như bánh xe của một chiếc xe đạp khổng lồ, nó cao một trăm ba mươi lăm mét, bao gồm mười bảy ngàn tấn thép và dây cáp, được chế tạo trong một thời đại lạc quan để kỷ niệm thiên niên kỷ. Hơn ba mươi lồng kính cũng là các khoang hành khách sẽ quay quanh đường viền ngoài cùng của bánh xe ấy trên các vòng lắp ráp hình tròn khi toàn bộ chiếc bánh xe này quay. Quang cảnh không bị hạn chế của London từ điểm nhìn cao nhất của nó là không có gì sánh kịp. Trước khi xảy ra tình trạng khẩn cấp, mỗi ngày đều có tới mười lăm nghìn du khách đổ xô đến đây để chen chúc nhau chui vào các lồng kính của nó. Nhưng kể từ khi dịch cúm xuất hiện, toàn khu vực này đã trở nên lặng lẽ và tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở liên tục hàng ngày cho người dân London rằng mọi sự đã thay đổi. Có lẽ không thể đảo ngược được.
Pinkie ngồi trong lều điều khiển bằng gỗ, giữa những tấm kính vỡ, quan sát kỹ bảng điều khiển đầy những nút nhấn sáng đèn xanh xanh đỏ đỏ. Thực sự là bảng điều khiển này hoàn toàn đơn giản. Chẳng có bí ẩn lớn lao nào cả. Phần nào, đó là điều mà người ta thường mơ ước khi còn nhỏ, có được một loại sức mạnh nào đó trong tầm tay. Nhấn nút này để bánh xe khởi động, nhấn nút kia để dừng lại. Nút này mở cửa, nút này khóa lại, mỗi khoang được điều khiển riêng.
Hắn nhìn qua sàn đổ bộ và khởi hành, thấy Tom và Amy bị nhốt trong lồng kính dành cho họ. Hắn đã ra lệnh cho Tom bế cô vào và đỡ cô lên trên chiếc ghế dài hình bầu dục có lát những thanh gỗ mỏng được đặt giữa chiếc lồng. Bây giờ chiếc lồng ấy là một nhà tù không có song sắt. Chỉ có kính mà thôi. Làm thế nào còn có loại nhà tù nào tồi tệ hơn một nhà tù mà người ta luôn luôn có thể nhìn ra bên ngoài? Một nhà tù mà từ đó tự do được nhìn thấy thật rõ rệt, là một lời nhắc nhở thường xuyên về việc người ta đang thiếu tự do?
Pinkie biết rằng hắn không thể nào sống sót trong nhà tù. Tất nhiên, hắn chưa bao giờ bị cáo buộc. Hắn đã giết một người đàn ông để bảo vệ mẹ mình, và trong mọi trường hợp, nhà chức trách cho rằng hắn còn quá nhỏ để có thể chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào về hành động của hắn. Nhưng sau này, khi hắn bắt đầu làm công việc giết người này vì thú vui và tiền bạc, hắn biết rằng nếu bất kỳ khi nào bị bắt thì hắn cũng sẽ phải tự kết liễu đời mình. Hắn không bao giờ có thể bị nhốt trong một không gian chật hẹp như vậy trong nhiều ngày, nhiều tuần, nhiều năm, cửa khóa lại - như điều vẫn luôn xảy ra ở trong chiếc tủ quần áo ấy dưới cầu thang. Có thể, tình trạng khó thở sẽ nghiền nát hắn.
Ngay lúc này hắn cảm thấy không được khỏe. Chất dịch trong người hắn đang rỉ ra để tích tụ quanh cơ thể hắn trên mặt sàn. Hắn cảm thấy buồn nôn và suy nhược dần. Các cơ bắp của hắn đang co cứng lại như bị chuột rút. Hắn biết có màn hình máy tính đang chiếu ánh sáng vào mặt hắn, và nếu hắn quay sang bên phải, hắn sẽ nhìn thấy hình ảnh của hắn được phản chiếu lên cửa sổ nhìn ra khu vực xếp hàng. Nhưng hắn không muốn nhìn thấy ngay lúc này để biết hắn trông như thế nào. Hắn muốn nhớ lại về bản thân mình như lần cuối cùng hắn nhìn vào gương. Hắn biết mình không đẹp trai - hắn chưa bao giờ nuôi dưỡng những ảo tưởng như vậy - nhưng hắn có những đường nét hòa hợp và mạnh mẽ. Hắn không thể chịu đựng được khi nhìn thấy mình như trong lúc này.
Tiếng òng ọc trong lồng ngực của hắn càng lúc càng nặng nề hơn. Việc hít thở đang trở nên khó khăn hơn. Ngài Smith ở đâu? Lẽ ra ông ta đã phải có mặt ở đây từ lâu như được sắp xếp trong cuộc trao đổi tin nhắn giữa ông ta với hắn trên máy điện thoại của người lính đã chết. Pinkie nhìn ra ngoài cửa sổ. Tất cả những ngôi tháp và ngọn chóp nhọn ngập tràn ánh sáng của Tòa nhà Quốc hội xuyên thủng bầu trời đen ở phía xa của con sông, phản chiếu trong dòng nước đen chậm rãi, lờ đờ. Một tiếng động ở bên trái khiến hắn quay lại; cuối cùng đó chính là ngài Smith đang há hốc miệng đứng ở ngưỡng cửa nhìn hắn, tròn mắt vì kinh hãi. Và Pinkie lại được nhắc nhở về cách hắn nhìn người khác. “Anh - anh là ai vậy?” Ngài Smith nói bằng một giọng ngập ngừng.
Pinkie đã hết sức cố gắng để biến những gì còn sót lại trong miệng hắn thành tên của mình. “Sssphhh… phinkie”, hắn lắp bắp thốt lên.
Ngài Smith há hốc mồm nhìn hắn đầy hoài nghi. “Pinkie à?” Pinkie gật đầu. “Ôi Thánh mẫu của Chúa”, ông Smith thì thầm. “Chuyện gì đã xảy ra?”
“Chhh… đụng xe.”
“Chúa ơi!”
Pinkie có thể nhìn thấy trong mắt ông ta rằng ngài Smith biết là hắn sẽ chết. Nhưng hắn đã có mặt ở đây mà, phải thế không? Hắn sẽ hoàn thành công việc. Hắn chưa bao giờ bắt đầu bất cứ việc gì mà hắn không thể hoàn thành. Hắn với tay để quăng chiếc túi đen đựng rác qua phòng điều khiển cho người đã thuê hắn làm việc, và ngài Smith nhìn vào bên trong. Pinkie thấy ông ta chùn bước trước mùi bốc ra từ đó. Xương vẫn còn ngấu.
“Tất cả là ở đó à?” Ngài Smith hỏi.
Pinkie gật đầu.
“Tốt. Chú em vẫn còn có thể đi bộ chứ?”
Pinkie lại gật đầu.
“Tôi muốn chú em cùng cô gái ấy lên đến đỉnh bánh xe đu quay này. MacNeil đang trên đường đến. Miễn là cô ấy ở trên đó ngoài tầm với của hắn ta, tôi sẽ có thứ gì đó để mặc cả. Chú em có quyết định làm việc đó không?”
Amy lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế dài bằng gỗ có những thanh ván lót, thất vọng nhìn ra dòng sông Thames. Thật khó để tin rằng người đàn ông bị bỏng ấy vẫn còn sống. Cô biết rằng hắn không thể sống sót lâu hơn nữa. Hắn đã mất rất nhiều chất dịch đến mức thật hết sức ngạc nhiên là hắn vẫn còn có thể đứng vững. Cô tự hỏi điều gì có thể thúc đẩy hắn làm những việc hắn đang làm. Chắc chắn là hắn phải biết về mình rằng hắn sắp chết chứ?
Một sự im lặng căng thẳng đã đọng lại giữa cô và Tom. Anh ta đã gọi cuộc điện thoại ấy cho cô trong lúc biết rất rõ rằng cô đang bị nhử vào một cái bẫy. Hãy tin tôi, anh ta đã nói. Và cô đã tin. Chỉ để được đền đáp bằng sự lừa dối và phản bội. Anh ta nói “Tôi không có lựa chọn nào khác. Đó là hoặc cô, hoặc Harry.” “Vì vậy mà anh đã chọn tôi?”
Thế rồi anh ta quay đi, nhận biết tội lỗi theo cách mà anh ta tự ôm lấy. Và không còn gì để nói nữa.
Có tiếng phì… phì… của những chiếc pít-tông khí nén, và phần cuối của khoang hành khách mở tách ra khi những cánh cửa ở phía tầng đổ bộ bị rời ra và trượt khỏi nhau. Tom đứng dậy, nói. “Bây giờ bọn họ có hai người.”
Amy có thể nhìn thấy bóng của hai người đàn ông đang tiến lại gần khoang hành khách nơi họ đang bị nhốt. Người đàn ông bị bỏng gần như không thể đi lại được nữa, nhưng hắn vẫn mang theo khẩu súng trường SA80 của mình. Hắn bước vào trong khoang, theo sau là một người đàn ông trông có vẻ quen thuộc. Ông ta không cao. Ông ta để tóc ngắn và có cặp lông mày đậm bất thường. Cặp kính hình bầu dục gọng bạc. Khuôn mặt ông ta hết sức nhợt nhạt, và rõ ràng là ông ta đang căng thẳng.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Tom hỏi, và Amy có thể nghe thấy sự sợ hãi khiến giọng nói của anh ta run rẩy.
Người đàn ông đeo kính không thèm biết đến Tom. Ông ta nhìn Amy, và sau đó quay sang người đàn ông bị bỏng. “Cái kia ở đâu?”
“Được”, Tom nói. “Thế Harry đâu? Ông đã hứa anh ấy được an toàn.”
Nếu Pinkie có thể mỉm cười, hắn sẽ cười. “Chết rồi”, hắn nói, và hắn không cần đến đôi môi để tạo thành lời. Lời ấy thốt ra từ miệng hắn rõ như ban ngày.
Chỉ có một khoảnh khắc im lặng trước khi một tiếng hú khủng khiếp, hoang dại thoát ra khỏi đôi môi của Tom. Bất thình lình anh ta lao qua khoang hành khách nhắm vào Pinkie. Một luồng lửa ngắn, chói tai từ khẩu súng trường bán tự động quạt một lúc nửa tá viên đạn cắm sâu vào trước ngực của nhà nghiên cứu bệnh học, gần như nhấc bổng anh ta lên khỏi đôi chân. Máu tung tóe văng ra khắp các mặt kính, và Tom rơi xuống sàn với một cái rùng mình cuối cùng. Amy hét lên. Cô không thể tin vào những gì mình đang thấy. Anh ta có thể đã phản bội cô, nhưng cô vẫn yêu anh ta. Người ta không thể xóa sạch mười hai năm bằng một cuộc điện thoại. Và đột nhiên anh ta chết. Không có đường lui. Không nói lời xin lỗi. Không có gì sửa chữa. Người đàn ông bị bỏng đã giết chết anh ta trong giây lát. Anh ta đã ra đi mãi mãi. Cuộc sống có thể còn nhiều khó khăn. Nhưng cái chết lại dễ dàng đến mức thật là đáng sợ.
Người đàn ông đeo kính ôm đầu, ấn những ngón tay vào thái dương.
“Vì Chúa, Pinkie! Chú em gần như làm nổ tung tai tôi rồi!” Ngay sau đó ông ta lo lắng liếc nhìn qua sông Thames, có lẽ tự hỏi liệu tiếng súng có được nghe thấy tại bất kỳ trạm kiểm soát nào ở bờ bắc hay không. Nhưng hầu hết âm thanh của loạt đạn ấy đã được nhốt lại bên trong khoang hành khách.
“Ông muốn gì?” Amy hét lên với ông ta.
Người đàn ông quay về phía cô. “Tôi muốn cô câm đi”, hắn ta trả lời thật sống sượng. “Pinkie sẽ đưa cô lên chỗ cao nhất. Tôi cần đến cô như một lá bài thương lượng trong các cuộc thảo luận của tôi với thanh tra MacNeil. Và tôi muốn cô ở ngoài tầm với của hắn. Khi có bất kỳ rắc rối nào thì Pinkie sẽ đẩy cô ra ngoài.”
Amy nhắm mắt lại. Cơn ác mộng đã chỉ tồi tệ hơn. Nếu điều đó có thể xảy ra. Cô sẽ bị mắc kẹt trong cái khoang hành khách này, bên trên mặt đất London một trăm ba mươi lăm mét, với một tên sát nhân mang bệnh tâm thần đã bị bỏng khủng khiếp mà thẩm quyền giải quyết của hắn là sẽ đẩy cô ra ngoài nếu các cuộc đàm phán ở mặt đất đi đến bế tắc. Và cô không thể làm gì được. Tia hy vọng mờ nhạt duy nhất là MacNeil biết cô đang ở đây, và anh đang trên đường đến.
Cô nói với người đàn ông, “Ông định dùng tôi để trao đổi với điều gì?”
“Mọi bằng chứng còn lại có thể cho thấy tôi có dính líu đến cái chết của cô bé Choy.”
Đây là lần đầu tiên mà Amy nghe nói đến tên của cô bé gái tội nghiệp ấy. Cô đã quá quen với việc nghĩ rằng cô bé ấy tên là Lyn, cho nên cô cảm thấy hơi ngỡ ngàng khi biết tên thật của đứa bé. Cô hỏi, “Choy à? Ông đã giết cô bé ấy à?” Người đàn ông không trả lời, và Amy nói tiếp, “MacNeil sẽ không bao giờ đồng ý.”
“Vậy thì tôi cũng sẽ giết hắn ta.”
“Ông sẽ không đủ can đảm để giết một viên cảnh sát đang làm nhiệm vụ.”
“Nếu tôi có thể giết một đứa trẻ mười tuổi rồi lột da thịt ra khỏi bộ xương của nó thì tôi cũng có thể giết một gã cảnh sát.”
Amy lắc đầu, cố gắng ngăn sự run rẩy trong giọng nói của mình, cố gắng tỏ ra bình tĩnh và thách thức khi nỗi sợ hãi đã khiến nội tâm của cô như đông cứng lại. “Có một sự khác biệt lớn.”
“Đó là cái gì?”
“Cô bé mười tuổi không thể đánh trả.” Cô hy vọng cô đã truyền đạt đủ sự khinh miệt mà chính mình cảm nhận được.
Hắn ta quay đi, bước qua xác của Tom và bước ra khỏi tầng đổ bộ. Hắn dừng lại, thế rồi quay qua để hỏi Pinkie. “Có đúng là nút màu xanh lá cây ở bên phải không?”
Pinkie gật đầu. Người đàn ông liền đi đến chòi điều khiển. Sau một lúc, có một sự rung lắc không đáng kể, thế rồi từ từ họ bắt đầu di chuyển. Amy nắm chặt thành ghế của mình và nhìn lên qua mái khoang hành khách. Cô có thể thấy những nan hoa to lớn bắt đầu quay, và một cảm giác kỳ lạ của tình trạng không trọng lượng khi khoang hành khách của họ di chuyển về phía trước, nâng lên cao hơn khi cả guồng máy vận hành, bắt đầu một quá trình từ từ đi lên thật lâu để đến tận chỗ cao nhất của chiếc bánh xe.