Tháng hai đến, mang theo vài dấu hiệu mơ hồ của mùa xuân. Chờ mãi giây phút được bệnh viện “thả tự do”, Quirke thử đi bộ dọc bờ kênh đào, tắm mình trong nắng yếu giữa mùa đông lạnh giá. Hôm ông ra viện, Philomena, cô y tá tóc đỏ tặng ông cây gậy chống làm từ cành mận gai. Nhớ lần đầu mở mắt sau khi Billy Clinch mổ đầu gối, thứ ông nhìn thấy đầu tiên là khuôn mặt cô. Philomena bảo gậy là di sản từ người cha quá cố của cô. Cô còn nói: “Ông già cũng cao lớn, thô thiển như ông vậy!”. Với cây gậy bền chắc làm chỗ dựa, Quirke thường lết qua đoạn đường từ cầu Huband đến đường Baggot. Mang cảm giác của lão già gần đất xa trời, ông nắm chặt đầu gậy tròn và nhẵn, cắn chặt môi dưới, rên rỉ vì đau và mỗi bước đi lại buột miệng chửi thề.
Philomena mắt xanh màu lục bảo không chỉ tặng ông cây ba-toong vững chãi. Hôm trước ngày ông ra viện, cô trực ca chiều. Vào phòng ông, chặn ghế bành sau cánh cửa đóng chặt, Philomena quay lại nhanh chóng trút bỏ đồng phục (phần trước của váy không cài nút), phô ra bộ đồ lót màu hồng nhạt rối rắm những dây cùng gọng. Tủm tỉm cười tinh nghịch, cô đến bên giường ngắm Quirke ngây thộn vì trí tưởng tượng đang đưa ông đi xa hơn những gì ông nhìn thấy và bật cười:
- Lạy trời! Ông quả thật ghê gớm! Nhìn xem vì ông em làm gì đây nè!
Tuy có vóc người cao lớn, chân tay chắc khỏe và đôi vai rộng lấm tấm tàn nhang, cô y tá vẫn sáng tạo một tư thế sao cho không ảnh hưởng đến cái chân đau của Quirke. Vẫn mặc dây nịt bít tất và vớ dài trên đầu gối, nữ thần tóc đỏ cưỡi lên người ông. Vớ dài bằng nylon căng ra giống mặt giấy nhám loại mịn cọ nhẹ hai bên sườn ông. Đã lâu lắm rồi, trong vòng tay ông chưa có người đàn bà nào cười vui thế này. Giá ông cũng cười được như cô! Khổ nỗi, ngoài đầu gối đau nhức nhối, hồi này Quirke luôn mang cảm giác mình đang lần mò trong ngõ tối huyền bí dẫn đến điềm gở và nỗi thống khổ khôn cùng.
Hôm sau, Quirke biết vì ông mà Philomena khoác lấy bộ mặt buồn bã, nghiêm trang. Cô bảo ngay khi ra ngoài cổng bệnh viện, mong ông hãy quên cô. Lúc đỡ tay dìu ông dọc hành lang ra cửa chính, cô vờ vô tình áp ngực vào tay áo ông. Tỏ ra có trách nhiệm, ông hỏi địa chỉ của cô nhưng cô nói không cần thiết, rằng cô ở ngay trong bệnh viện, cuối tuần mới về quê tít tận miền Nam xa xôi. Quirke chạnh lòng thương các cô gái ngoại tỉnh, chẳng hạn y tá Brenda Ruttledge, Christine Falls... Tội nghiệp Christine, mỗi ngày qua, hình ảnh cô trong tâm trí ông lại nhạt đi một ít. Ông nghe tiếng Philomena thở dài. Cô thì thầm bằng giọng khản đặc:
- Em có người yêu dưới quê. Nhưng anh ấy chẳng bao giờ được như ông.
Quirke không báo với ai ngày ông xuất viện vì ông không thể chịu được cảnh Sarah gượng mỉm cười chờ ông ngoài cổng, hoặc cảnh Phoebe với thái độ bất mãn, và nhất là cảnh Mal mặt như đưa đám trong bộ vest đen thường thấy ở kẻ sám hối. Suốt mấy tuần nằm viện, cơn giận biến đâu mất để bây giờ trở lại sôi sục trong huyết quản ông. Nắm chặt cây ba-toong của cha Philomena, vừa đi vừa lết trên con đường nhỏ dọc bờ kênh trong những chiều ngập nắng, quan sát lũ gà lôi đỏ sục sạo trong đám lau sậy tìm bạn tình, Quirke nung nấu ý định trả đũa. Chính ông cũng phải ngạc nhiên vì những ý tưởng dữ dội và quyết liệt chợt đến. Ông tưởng tượng từng chi tiết nhỏ. Ông sẽ tìm cho ra hai tên Gầy-Béo, đá bay chúng xuống cũng những bậc ximăng ấy, đấm đến chừng nào da thịt chúng nát nhừ, xương cốt chúng vỡ vụn, máu chúng ộc ra từ miệng bầm dập và màng nhĩ bị chọc thủng... Ông sẽ bẻ gãy gọng kính của Costigan, giật huy hiệu “Người Tiên Phong” trên ve áo và đâm lòi mắt hắn, hể hả tận hưởng cảm giác mũi kim loại nhọn lún sâu vào đồng tử của hắn, khoái trá nghe hắn rú lên đau đớn. Sau đó, ông phải xử lý những tên lố nhố đứng sau hậu thuẫn cho Costigan, Mal và cặp bài trùng một Béo, một Gầy. Đúng vậy, mấy tay Hiệp sĩ giấu mặt sẽ phải ra tòa, bị xử trảm bằng lưỡi kiếm cong của chính chúng. Đến tận giờ phút này, Quirke đã hiểu nguyên nhân dẫn đến tai họa ập xuống đầu Christine Falls, Dolly Moran và ông không gói gọn trong vụ Mal và cô bồ nhí chết yểu. Nguyên nhân là cả một mạng lưới rộng lớn, phức tạp mà ông đã húc đầu vào.
***
Với suy nghĩ ấy, mới ra viện được mấy ngày, Quirke đã lôi tấm thân kềnh càng kèm cái chân bó bột cứng ngắc khỏi xe taxi vừa đỗ trước cổng cơ sở giặt ủi “Đức Mẹ Nhân Từ”. Hôm nay, trời lạnh và ẩm ướt. Mặt trời buổi sớm soi sáng không gian bảng lảng sương mù. Vì là thứ bảy, cửa trước tòa nhà đóng kín mít, làm người ta nhớ đến cặp môi mím chặt. Lúc đầu, Quirke định đến ngay cửa ra vào, nhấn chuông và chờ cho đến khi nào có người ra mở mới thôi. Song nghĩ lại, ông thấy nên đi vòng ra sau nhà dù chưa biết mình muốn tìm gì. Quirke thấy cô gái trẻ tóc đỏ rối bù suýt đẩy rổ chất đầy quần áo bẩn vào người ông trong lần ghé thăm trước. Cô gái đang đổ chậu nước xà phòng xuống cống. Trông cô hơi khác nên ông không nhận ra ngay. Cô vẫn mặc áo bà bầu màu xám, đi giày đinh như lần trước. Mắt cá chân cô sưng phù, da chân căng bóng và đầy vết đốm. Quirke không nhớ tên cô gái. Thấy ông, cô lùi lại, nghiêng đầu nhìn, hai tay cầm chậu trông như cầm áo giáp che ngực. Dù có khuôn mặt xấu xí, bèn bẹt nhưng cô gái có cặp mắt màu xanh lục bảo, giống hệt màu mắt Philomena. Do nhất thời Quirke chưa biết hỏi gì, nói gì nên họ cứ đứng im lặng nhìn nhau nghi ngại.
Mãi sau, ông mới hỏi:
- Cô tên gì?
Cô gái cao giọng như đáp trả một thách thức:
- Maisie. (Cặp lông mày nhíu lại của cô giãn ra). Tôi nhớ ra rồi. Hôm trước ông có đến đây. (Cô nhìn khuôn mặt sứt sẹo và cây gậy của Quirke). Ông bị sao thế này?
- Bị ngã.
- Ông hỏi Mẹ Bề Trên về vụ Moran, đúng không?
Quirke hơi choáng váng như thể ông vừa lên một con tàu chòng chành. Vụ Moran!. Ông thận trọng đáp:
- Phải, tên đầy đủ là Dolly Moran. Cô biết bà ấy ư?
- Thật không ngờ mụ già bảo chưa bao giờ nghe tên Moran! (Maisie cười khẩy, cánh mũi tẹt dí giật giật, môi trên cong cán). Hay hớm thật! Thực ra, cứ hai tuần một lần Dolly Moran lại đến đây gom lũ trẻ mang đi!
Quirke cố giữ bình tĩnh. Ông chìa thuốc ra mời. Cô gái hau háu nhìn bao thuốc:
- Tôi cũng sắp cho đi một đứa.
Maisie luống cuống cầm điếu thuốc, cúi xuống ngọn lửa từ hộp quẹt trong tay Quirke. Ông cẩn thận hỏi lại:
- Vậy ra Dolly Moran đến lấy trẻ con ở đây?
Khói thuốc xanh lơ của hai người nổi bật trong màn sương sớm.
- Phải. Sau đó bà ta đem chúng đi Mỹ. (Mặt cô đanh lại). Nhưng họ đừng hòng cướp con tôi!
Phải rồi! Bụng cô to hơn lần trước! Chính vì thế, Quirke mới thấy cô khang khác.
- Bao giờ cô ở cữ?
Maisie lại nhăn mũi, môi trên quăn lên như miệng thỏ:
- “Ở cữ” nghĩa là sao?
- Tôi đang hỏi đứa bé. Chừng nào cô sinh con?
Maisie ngượng ngùng nhún vai, quay mặt đi:
- À, mấy tháng nữa.
Rồi cô quay lại, nhìn thẳng Quirke bằng ánh mắt sắc nhọn:
- Sao ông hỏi thế? Ông tìm hiểu làm gì?
Nhìn qua vai cô, Quirke vờ ngắm khoảnh sân chùn trong sương xám mà lòng rối như tơ vò: Liệu ông còn giữ chân cô được bao lâu trước khi cô bỏ đi vì sợ hãi hoặc nghi ngại?
- Vậy ra họ sẽ lấy con của cô?
Quirke cố bắt chước giọng mấy ông thanh tra thỉnh thoảng ghé trại mồ côi Carricklea hỏi dò về chế độ ăn, chế độ rèn luyện thân thể và tìm hiểu xem bọn trẻ có xưng tội thường xuyên không.
Maisie hấm hứ:
- Thách họ dám!
Biết không thể qua mặt cô, cũng như hồi đó viên thanh tra không thể qua mặt mình, Quirke hỏi thẳng:
- Sao cô đến đây?
Cô gái tủi thân:
- Thì do bố tôi chứ còn sao nữa.
Làm như đó là chuyện hiển nhiên!
- Sao bố cô làm vậy?
- Ông ấy muốn tống khứ tôi. Chắc sợ tôi đi kể lung tung.
- Kể gì cơ?
Cô giả bộ lơ đãng:
- À, không có gì.
- Thế còn cha đứa bé?
Thấy Maisie lắc đầu quầy quậy, Quirke biết ngay mình vừa đi sai nước cờ. Ông hỏi nhanh:
- Nếu không muốn họ bắt con, cô sẽ làm gì?
- Tôi sẽ trốn. Thế đấy! Tôi có tiền để dành mà.
Quirke xót xa nhìn kỹ lần nữa đôi giày mất dây, cẳng chân trần lốm đốm, hai bàn tay xương xẩu vì công việc nặng nhọc và những đốt ngón tay trầy trụa của Maisie. Ông cố hình dung cảnh cô đào thoát nhưng đành ngậm ngùi vì biết trước kết cục bi thảm: cô gái trùm khăn kín mít, ôm cái bọc quý giá trước ngực, vừa đi vừa chạy trên đường mòn phủ tuyết dưới con mắt hau háu của con kền kền đậu trên cành khô. Nếu cố lắm, cô sẽ xin lên thuyền chở thư, sau đó thuê một phòng tồi tàn trong hẻm hóc tại một thành phố nhỏ tận nước Anh. Nhưng Quirke chưa chắc cô đủ sức đi xa đến thế. Rất có thể, cô sẽ kẹt lại bên trong hai cánh cổng của tòa nhà này.
Quirke vừa định nói tiếp, cô gái đã giơ tay ra hiệu im lặng và chăm chú lắng nghe. Có tiếng bản lề cửa kêu cọt kẹt và tiếng cửa đóng vọng tới. Sau đó, cô thành thạo ngắt đầu thuốc cháy đỏ, giấu nửa điếu thuốc hút dở vào áo bầu và vội quay đi.
Quirke nhanh chóng ngăn lại:
- Khoan! Có chuyện gì thế? Cô sợ à?
Maisie buồn rầu:
- Nếu hiểu rõ bọn họ, ông không sợ mới là lạ.
- Bọn họ là ai? Mary, cô nói đi.
Mắt cô gái rơm rớm.
- Là Maisie!
Quirke ôm trán:
- Xin lỗi! Tôi xin lỗi cô Maisie. (Quan sát lần nữa mảnh sân vắng, ông cố vớt vát). Không sao đâu! Nhìn xem, có ai đâu nào!
Nhưng không kịp rồi. Trước khi quay đi, cô chỉ nói:
- Lúc nào cũng có người theo dõi.
Tiếng kẹt cửa từ đâu lại vọng tới. Maisie co rúm người như vận động viên sắp chạy nước rút. Quirke vội vàng lục túi lấy bao thuốc đưa cả cho cô. Nhìn ông bằng ánh mắt vô cảm, lạnh lùng gần như khinh bỉ, Maisie giật bao thuốc, nhét vào túi áo và đi mất.