Ám Dạ Hành

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Tan tầm hôm nay, Văn Lệ mở cửa vào nhà, thấy Văn Lập Anh đang ngồi trên sofa đọc báo, bất giác bĩu môi nói, Mẹ ơi, sao mẹ còn chưa bắt đầu nấu cơm nữa? Cái bụng này của con, đói muốn xẹp lép luôn rồi.”

Văn Lập Anh cười với cô, “Nhà mình vừa mời được một đầu bếp, nên bữa tối hôm nay, không cần mẹ phải phí sức. Mẹ cũng vui vì được nhàn rỗi một bữa.”

“Đầu bếp?”

Văn Lệ hít hà, đúng là ngửi thấy mùi thơm từ trong bếp truyền ra, “Rốt cuộc là chuyện gì thế?”

Cô đi vào phòng bếp, nhìn thấy Kim Nhất Điền đeo tạp dề, đang bận tối mắt trong bếp.

Văn Lệ có chút bất ngờ, “Sao cậu lại ở đây?”

Kim Nhất Điền vừa đảo thịt xé sợi hương cá trong chảo, vừa quay đầu nháy mắt với cô, “Em bấm đốt tay, biết chị tan làm đói bụng, nên vội chạy đến nấu cơm cho chị thôi.”

“Bớt ba hoa đi, cái này mà cậu cũng bói ra được thì cậu thành thần tiên sống thật rồi.”

Văn Lệ đấm lên vai anh một cái.

“Không phải trước giờ cậu đều rất bận sao? Hôm nay sao lai rảnh rỗi vậy? Vụ án thiếu nữ mất tích kia điều tra đến đâu rồi?

Kim Nhất Điền nói, “Có chút đầu mối rồi. Chị còn nhớ má mì ở hộp đêm Hoàng Triều kia không? Về sau em tìm đến nơi ở của bà ta, dùng chút mẹo vặt, đã thăm dò được một vài tin tức từ chỗ bà ta. Bà ta nói Uông Tiểu Lộ đúng là đã bị Chu Tứ Xuân bán vào hộp đêm Hoàng Triều, do cô bé vẫn còn trinh trắng, nên ông chủ muốn giữ cô bé lại để nâng ‘phí đêm đầu’ lên. Sau này bị một khách hàng giàu có nhìn trúng, ra một khoản tiền lớn, đưa Uông Tiểu Lộ ra ngoài chơi trò ‘dã chiến’. Không ngờ cô nhóc kia lanh lợi, giữa đường đã nhảy xuống xe chạy mất. Người khách kia không chiếm được lợi, quay về tìm hộp đêm tính sổ, đối phương có thế lực quá lớn, hộp đêm không những phải trả lại toàn bộ ‘phí đêm đầu’, cuối cùng còn phải trả thêm cho khách hàng một khoản tiền, mới xem như giải quyết xong việc này.”

“Nói như vậy, cô bé kia đã thoát ra khỏi hang hùm rồi?”

“Nếu má mì này nói thật, vậy ít nhất cho thấy hiện tại cô bé vẫn an toàn, chẳng qua có thể phải tốn chút thời gian mới tìm ra cô bé.”

“Nhưng làm sao cậu biết những gì má mì kia nói là thật?”

“Cái này em đúng là không cách nào chắc chắn, nên mới phải tiếp tục điều tra.”

Đang nói chuyện, thịt xé sợi hương cá đã xào chín, Kim Nhất Điền nhanh chóng nhấc chảo lên, đổ chúng vào bát.

Không lâu sau, một bàn thức ăn hội đủ hương vị được dọn lên, có sườn hầm nấm đông cô, thịt xé sợi hương cá, gan lợn xào mộc nhĩ… Phòng ăn lập tức tràn ngập mùi hương thơm phức.

Văn Lệ gắp một miếng thịt xé sợi hương cá cho vào miệng, vừa nếm vừa gật gù, “Ừm, chua ngọt cay vừa đủ, vị hành gừng tỏi đậm đà, mùi vị quả không tệ, có thể sánh với trình độ của đầu bếp nhà hàng ba sao rồi.”

Văn Lập Anh cười híp mắt nhìn Kim Nhất Điền nói, “Không ngờ cậu không chỉ viết văn hay, mà nấu ăn cũng giỏi như vậy, sau này Tiểu Lệ nhà tôi gả cho cậu xem như có phúc hưởng rồi.”

“Mẹ, đừng có nói linh tinh.”

Văn Lệ đỏ mặt.

Kim Nhất Điền nói, “Trước kia vì viết một bộ tiểu thuyết có liên quan đến đầu bếp, cháu từng ở trong trường dạy nấu ăn để lấy kinh nghiệm sống, kết quả đến khi tiểu thuyết được viết xong, cháu cũng lấy được giấy chứng nhận đầu bếp cấp ba luôn.”

Văn Lập Anh nói, “Xem ra viết văn cũng không dễ dàng nhỉ, còn phải đến trường dạy nấu ăn để lấy kinh nghiệm sống nữa.”

“Vâng, muốn viết một bài văn hay, quả thật không dễ dàng.” Kim Nhất Điền nói, “Gần đây cháu nhận lời mời của một tờ tạp chí trong tỉnh, chuẩn bị viết một tác phẩm lớn, nhưng tác phẩm này có liên quan đến vài vấn đề chính sách, phải phỏng vấn trực tiếp quan chức cấp cao nào đó của thành phố Thanh Dương chúng ta mới được. Nhưng một dân thường như cháu thế này, chỉ có thể nhìn thấy người ta trên truyền hình, chứ ngoài đời muốn tiếp cận, còn khó hơn lên trời.”

“Ồ, cậu muốn phỏng vấn ai?” Văn Lập Anh nói, “Có lẽ tôi giúp được cậu, trong cơ quan chính phủ, tôi quen biết cũng khá nhiều.”

“Vậy phải cảm ơn Chủ nhiệm Văn rồi. Cháu muốn phỏng vấn Phó Thị trưởng Thân của chúng ta một chút.”

“Cậu hỏi đúng người rồi đấy. Phó Thị trưởng Thân là bạn đại học, khá thân với tôi, ngày mai tôi hẹn với anh ta, để hai người gặp nhau một lần.”

“Thật ạ?” Kim Nhất Điền vừa kinh ngạc vừa vui mừng, “Được vậy thì cảm ơn Chủ nhiệm Văn nhiều lắm.”

Văn Lập Anh cười nói, “Cậu đừng có trái một câu Chủ nhiệm Văn, phải một câu Chủ nhiệm Văn nữa, nghe xa lạ quá.”

Kim Nhất Điền hiểu ý, lập tức sửa miệng nói, “Vâng ạ, dì Văn.”

Ăn tối xong, Kim Nhất Điền ngồi trong phòng khách nói chuyện với Văn Lập Anh một lúc rồi mới đứng dậy ra về.

Khi tiễn anh xuống lầu, Văn Lệ nhéo cánh tay anh một cái, “Rốt cuộc cậu đang làm trò quỷ gì vậy?”

“Trò quỷ gì là sao?” Kim Nhất Điền tỏ vẻ khó hiểu.

Văn Lệ nói, “Cậu lừa được mẹ tôi, nhưng không lừa được tôi. Hôm nay trên bàn ăn, rõ ràng cậu đã gài sẵn, để mẹ tôi đưa đầu vào tròng. Nói mau, cậu muốn gặp Phó Thị trưởng Thân để làm gì?”

“Chẳng phải em đã nói với chị rồi sao, muốn phỏng vấn ông ấy, viết bản thảo thôi.”

“Có ma mới tin cậu.” Văn Lệ kéo áo anh, “Tôi muốn nghe sự thật.”

Kim Nhất Điền nói, “Em tìm Phó Thị trưởng Thân, đúng là có việc rất quan trọng, nhưng bây giờ chưa thể nói cho chị biết được.”

“Với tôi mà còn phải giữ bí mật à?”

“Đây là cơ mật công việc của em. Khi em nghe ngóng tin tức từ chỗ chị, phàm là tin liên quan đến cơ mật của cảnh sát, chẳng phải chị cũng không chịu nói cho em đó sao?”

“Thôi được, bản thân cậu phải cẩn thận nhiều hơn, tôi nghe nói Phó Thị trưởng Thân này không dễ gần đâu.”

“Em biết rồi.” Kim Nhất Điền cười hì hì, sau khi ngồi vào xe, lại hạ cửa sổ xuống, “Cảm ơn sư tỷ đã quan tâm!”

Văn Lệ nhìn chiếc Peugeot màu xám bạc của anh mất hút trên phố, mới quay người trở lên lầu.

g của trường tiểu học Thanh Dương, bên khác là một cửa hàng đánh máy, người của cửa hàng đánh máy đóng cửa vào đúng 6 giờ tối mỗi ngày, nên không thể biết được chuyện diễn ra ở tiệm trái cây sau 7 giờ tối. Đối diện tiệm trái cây là một quán
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Nhạc Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.