Hà Can
Có lẽ là vì đã trải qua "Năm trẻ em" nên mấy năm nay, các ấn phẩm hướng đến thiếu nhi nhiều vô số kể; nào là giáo huấn, chỉ dẫn, cổ vũ, khuyên nhủ, đủ thứ lời qua tiếng lại, nếu người nào có tinh lực không dồi dào bằng trẻ nhỏ, đọc vào chắc chắn sẽ thấy chóng mặt.
Gần đây, trên "Chuyên san Thiếu nhi" của báo Thân Báo ngày 9 tháng 2, có một bài viết kể cho trẻ em nghe về "Tiên sinh Võ Huấn". Bài viết nói ông là một kẻ ăn mày, tự mình ăn cơm thiu, uống nước bẩn, làm khổ sai cho người ta, "kiếm được tiền lại đem cất đi. Thậm chí chỉ cần có người cho tiền, ông có thể quỳ xuống".
Điều này cũng chẳng có gì đặc biệt. Điểm đặc biệt là ông kiếm được tiền nhưng lại không tiêu lấy một xu, cuối cùng mở được một ngôi trường.
Thế là tác giả bài "Võ Huấn tiên sinh" liền đặt ra một câu hỏi: "Các bạn nhỏ ơi! Các cháu đọc câu chuyện trên xong có cảm nghĩ gì?"
Tôi thực sự cũng rất muốn biết các bạn nhỏ sẽ có cảm nghĩ thế nào. Giả sử người đọc câu chuyện trên là một kẻ ăn mày, hoặc có hoàn cảnh còn tốt hơn ăn mày, thì có lẽ hắn sẽ tự thấy hổ thẹn không bằng, hoặc phẫn nộ vì Trung Quốc hiếm có những kẻ ăn mày như thế. Thế nhưng các bạn nhỏ sẽ có cảm nghĩ gì đây, e rằng các em chỉ đành mở to mắt mà hỏi ngược lại tác giả rằng:
"Người lớn ơi! Bác kể câu chuyện trên là có ý gì ạ?"