Tề Vật Luận
Trên "Quốc Văn Chu Báo" tập 12 kỳ 43, có một bài viết chỉ ra việc dùng sai dấu ngoặc kép và ngắt câu sai trong bộ "Quốc Học Trân Bản Tùng Thư". Đến kỳ 46, "chủ biên" là ông Thi Chập Tồn đã lên tiếng đáp lại, thừa nhận rằng làm vậy là vì "Dưỡng Sinh Chủ", chứ không phải là "tu phúc cho con cháu", hơn nữa việc gì đáng thừa nhận thì thừa nhận, đáng biện giải thì biện giải, thái độ vô cùng đường hoàng. Cuối cùng, còn có một đoạn biện giải chung rằng: "Nhưng dẫu có thất bại, dẫu có mất mặt, cũng may không thể coi là phạm tội lỗi gì to tát. Bởi vì cùng lắm cũng chỉ là in ra mấy cuốn sách cẩu thả mà thôi, rốt cuộc cũng không hề bán đứng linh hồn và máu thịt của người khác để phục vụ cho 'Dưỡng Sinh Chủ' của chính mình, như một số văn nhân khác vậy."
Giới văn nhân Trung Quốc có hai "số": Một số là hạng "cùng lắm cũng chỉ in ra mấy cuốn sách cẩu thả", còn "một số văn nhân khác" lại là hạng "bán đứng linh hồn và máu thịt của người khác để phục vụ cho 'Dưỡng Sinh Chủ' của chính mình". Chúng ta chỉ cần nghĩ tới "một số văn nhân khác" đó thôi là biết ông Thi không những "không thể coi là phạm tội lỗi gì to tát", mà thực ra còn có thể coi là đã tu được cái gọi là "phúc cho con cháu" rồi.
Nhưng đồng thời, đoạn văn cũng khắc họa sống động bộ mặt của phường "công tử bột chốn phồn hoa" - tuy nhiên đây cũng chẳng phải là "tội lỗi gì to tát", "như một số văn nhân khác vậy".