Tôi, Charley Và Hành Trình Nước Mỹ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 18 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Tôi ở hai ngày cạnh cơ thể của những người khổng lồ, và ở đó không có những kẻ dạo chơi, không có những nhóm người líu lo với những chiếc máy ảnh. Nơi đây là sự im lặng của một thánh đường. Có thể lớp vỏ dày và mềm đã hấp thụ âm thanh để tạo ra sự im ắng. Những ngọn cây vươn cao đến tận thiên đình: không có một chân trời nào phía trên. Bình minh đến sớm và vẫn mãi là bình minh cho đến khi mặt trời lên cao. Rồi những tán lá giống của cây dương xỉ kéo giãn ánh nắng ra thành một màu vàng xanh và phân bổ nó thành những luống, đúng hơn là những dải xen kẽ giữa ánh sáng và bóng râm. Khi mặt trời đi qua thiên đỉnh thì buổi chiều bắt đầu, rồi nhanh chóng là buổi tối với sự nhá nhem, xào xạc chẳng khác gì ban mai.

Và như thế những phân chia thông thường của ban ngày đã thay đổi. Với tôi, bình minh và chạng vạng là những khoảng thời gian tĩnh lặng. Chim bay lượn trong ánh sáng lờ mờ hay lao vun vút qua những dải nắng, nhưng chúng chẳng gây mấy ồn ào. Dưới chân là một tấm thảm lá kim lắng đọng từ trên hai ngàn năm qua. Không có tiếng bước chân trên tấm mền dày dặn này.

Với tôi, nơi đây tạo một cảm giác ẩn dật, xa xăm. Người ta không dám lên tiếng vì sợ làm phiền thứ gì đó, nhưng là thứ gì kia chứ? Từ khi còn rất bé, tôi đã cảm thấy điều gì đó đang diễn ra trong những khu rừng nhỏ, điều gì đó mà tôi không thuộc về. Và nếu như có lúc nào tôi quên đi cảm giác đó thì nó sớm muộn rồi cũng trở lại.

Về tối, màn đêm phủ kín một màu đen, chỉ duỗi ra nhường chỗ cho một vài mảng xám hay thoảng hoặc một vì sao. Và trong bóng tối vẫn có hơi thở, bởi lẽ những thứ khổng lồ kiểm soát ban ngày và ngự trị ban đêm này là những vật thể sống. Chúng tồn tại, có lẽ cũng cảm nhận, và đâu đó trong nhận thức sâu thẳm, có thể chúng còn đang giao tiếp nữa. Tôi đã có cả cuộc đời gắn bó với những thứ này. (Thật lạ là từ “cây” không thể dùng được ở đây). Tôi có thể chấp nhận chúng, quyền năng của chúng, tuổi tác của chúng vì tôi đã sớm phơi mình ra trước chúng. Mặt khác, những người thiếu trải nghiệm này sẽ bắt đầu cảm thấy lúng túng nơi đây, do sợ nguy hiểm, sợ bị giam nhốt, sợ bị vây bủa hay lấn át. Không chỉ kích cỡ mà cả sự lạ lẫm của cây gỗ đỏ sẽ làm họ hoảng sợ. Và tại sao không nhỉ? Vì đó là những thành viên cuối cùng còn sót lại của một giống đã từng rộ nở trên khắp bốn lục địa từ một thời kỳ rất xa xưa trong các kỷ địa chất, mãi tít tận kỷ Thượng Jura. Hóa thạch của chúng đã được định niên đại là từ kỷ Phấn trắng. Đến thể Eocene và Miocene, chúng tràn ngập khắp nước Anh, châu Âu và châu Mỹ. Và rồi các sông băng di chuyển xuống và quét sạch những người khổng lồ, chẳng cho chúng có cơ hội phục hồi. Để rồi chỉ có một vài ngọn cây còn sót lại – một mảng ký ức đáng sửng sốt về việc thế giới đã từng như thế nào cách đây rất lâu. Có lẽ nào chúng ta không thích được nhắc nhở rằng chúng ta còn rất trẻ và non nớt trong một thế giới cổ xưa khi ta bước vào đó? Có lẽ nào chúng ta đang kháng cự một cách mạnh mẽ cái điều hiển hiện rằng thế giới sống sẽ tiếp tục con đường uy nghi của nó ngay cả khi chúng ta không còn cư trú trên đó nữa.

harley và hành trình nước Mỹ Cánh cửa mở rộng ebook©MotSAch TVE-4u©VCTVEGROUP —★— Nhà xuất bản: NXB Trẻ 03/2012
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.