Chicago là một trạm nghỉ ngơi trong cuộc hành trình của tôi, nơi tôi lấy lại tên tuổi, danh tính và tình trạng hôn nhân hạnh phúc của mình. Vợ tôi bay sang từ phía đông cho cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này. Tôi thấy hân hoan trước sự thay đổi, trở về với cuộc sống cũ, quen thuộc và đáng tin cậy. Nhưng ở đây tôi lại rơi vào một khó khăn văn chương.
Chicago làm gián đoạn tính liên tục của tôi. Điều đó là có thể được trong đời sống, nhưng không thể được trong viết lách. Cho nên tôi bỏ Chicago lại, vì nó ở ngoài luồng, ở ngoài bức tranh. Trong hành trình của tôi, nó là điều tốt và dễ chịu, nhưng trong viết lách nó chỉ tạo ra một sự không thống nhất.
Khi nào thời gian đó qua đi và những lời từ biệt được nói xong, tôi sẽ lại phải trở về với nỗi cô đơn lạc lõng cũ, và lần đi này cũng sẽ đau đớn chẳng kém gì lần đầu. Có vẻ như chẳng có liều thuốc nào chữa được chứng cô đơn, ngoại trừ chính nỗi cô đơn.
Tâm trạng Charley như bị xé làm ba: giận tôi vì đã bỏ nó lại, mừng rỡ khi trông thấy Rocinante, và thuần túy tự hào về bề ngoài của nó. Bởi lẽ khi Charley được tắm rửa, chải chuốt thì nó cũng hài lòng chẳng khác gì người đàn ông mặc bộ đồ ưng ý hay người phụ nữ vừa được làm đẹp ở một thẩm mỹ viện, tất cả những người này có thể tin rằng họ chắc chắn trông như thế. Những cẳng chân được chải chuốt của Charley trông rất ư là quý phái, bộ lông màu xanh bạc của nó trông rất phóng đãng, và nó mang cái chòm lông đuôi của mình giống như chiếc gậy của người chỉ huy ban nhạc. Bộ ria mép được chải chuốt cho nó cái vẻ bề ngoài lẫn phong cách của một tay chơi Pháp thế kỷ mười chín, và cũng tình cờ giấu đi chiếc răng cửa bị gãy của nó. Tôi đã biết nó trông thế nào nếu không có sự chăm chút này. Một mùa hè, khi lông của nó bắt đầu rối và mốc, tôi xén lông cho nó sát đến tận da. Phía trên bốn cẳng chân cứng cáp cao như tháp là phần lông bị xén mỏng, cụt lủn và không thẳng thớm gì cho lắm. Phần cổ và ngực bị xén làm lộ ra cái bụng nhão của tuổi trung niên. Chẳng biết Charley có ý thức được sự bất tương xứng cực cùng đó hay không, nhưng nó chẳng biểu lộ điều gì cả. Nếu như phong thái tạo nên con người thì phong thái và sự chải chuốt tạo nên con chó xù. Nó ngồi thẳng, vẻ quý phái, trên chiếc ghế bên trong Rocinante, và nó làm cho tôi hiểu rằng mặc dù sự tha thứ không phải là không thể, nhưng tôi phải làm sao đó mới có được điều ấy.
Nó là một tay gian xảo và tôi biết điều đó. Có lần, hồi các con trai của tôi còn bé, chúng tôi đã thực hiện chuyến viếng thăm tai hại của phụ huynh đến trại hè. Khi chúng tôi chuẩn bị về, một phụ huynh nói với chúng tôi rằng cô ta phải về gấp để đứa con không lên cơn khóc lóc. Với đôi môi can trường nhưng run rẩy, cô ta quờ quạng chuồn đi, che giấu cảm xúc của mình nhân danh việc cứu đứa bé. Cậu bé nhìn mẹ đi, rồi với sự nhẹ nhõm bất tận, nó trở lại với băng nhóm và cuộc chơi của nó, biết rằng chính bản thân nó cũng đã đóng kịch. Và tôi biết rõ rằng, chỉ năm phút sau khi tôi đi khuất, Charley đã tìm được những người bạn mới và đã có những dàn xếp thuận tiện cho nó. Nhưng có một điều Charley không giả dối: nó hân hoan được đi tiếp cuộc hành trình. Và trong một vài ngày sau đó, Charley đã trở thành điểm sáng của chuyến đi.