Nhìn Lữ Công Trứ đang đau khổ tột cùng, nước mắt nước mũi chảy thành sông trước mắt, Địch Thanh kéo kéo vạt áo Trần Sơ Lục: "Sư phụ, chẳng qua chỉ là mất đi một người con gái thôi mà, sao lại đau lòng đến mức này? Người này không được thì còn tìm người khác. Trên đời này, cóc ba chân khó tìm chứ đàn bà hai chân thì đầy đường, một đấng nam nhi mà khóc lóc như vậy, thật chẳng có khí phách!"
Địch Thanh là danh tướng ngàn năm, tự nhiên là không ưa kiểu làm màu này. Trần Sơ Lục vừa định nói gì đó, chợt thấy Lữ Công Trứ nhảy dựng lên, vẻ mặt dữ tợn quát vào mặt Địch Thanh: "Ngươi biết cái gì! Đây là thâm tình, ngươi có hiểu thâm tình là gì không! Vũ Khê nàng khác với những người phụ nữ khác! Nàng là trái tim của ta!"
Trần Sơ Lục bảo vệ Địch Thanh: "Hét hò cái gì, ngươi hôi như thế, để lại bóng ma tâm lý thời thơ ấu cho tiểu danh tướng của ta thì làm sao bây giờ?"
"Hừ hừ ha hê..." Lữ công tử cười quái dị ba tiếng, nhìn Trần Sơ Lục, âm trầm nói: "Chuyện hôm nay, dù thế nào đi nữa, ngươi cũng phải chịu trách nhiệm. Vả lại, Vũ Khê đã thích ngươi rồi, vậy thì Khai Phong phủ này không còn chỗ chứa ngươi nữa!"
"Hừ, ngươi tưởng Khai Phong phủ là nhà ngươi chắc?" Địch Thanh khinh khỉnh nói.
"Ngươi nói đúng lắm, cha ta chính là Khai Phong phủ doãn." Lữ Công Trứ nhìn chằm chằm vào mắt Trần Sơ Lục: "Chỉ cần có ta ở đây, tên nhóc nhà ngươi đừng hòng tìm được việc gì trong Khai Phong phủ!"
Trần Sơ Lục thầm nghĩ, việc khác thì ta không biết, chứ việc bồi thái tử đọc sách này, ngươi có cản nổi ta không? Thấy trên mặt Trần Sơ Lục cũng treo vẻ khinh khỉnh, Lữ Công Trứ lại tiếp tục cười lạnh: "Tuy nhiên, nhìn ngươi trắng trẻo thư sinh, cũng đã đọc vài cuốn sách, đi lầu xanh làm công tử thì cũng không tệ, ta sẽ không cản ngươi đâu."
"Ồ? Ý ngươi là, chỉ cần ta đến lầu xanh, thì ngươi sẽ cho phép ta đi?"
"Ừm, đúng thế, mà cũng không chỉ là lầu xanh, ngươi ra đường nhặt phân, ta cũng không quản. Biết đâu còn chiếu cố công việc của ngươi, dù sao thì ngươi cũng chỉ xứng với mấy cái việc hạ đẳng đó!" Lữ Công Trứ vênh mặt nhìn Trần Sơ Lục nói: "Ta muốn để Vũ Khê xem xem, tên nhóc nhà ngươi ngoài cái bộ mã đẹp đẽ ra thì còn có bản lĩnh gì."
Mặt Trần Sơ Lục trầm xuống, nhưng đúng lúc này, hắn nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, liền cười chỉ về phía sau lưng Lữ Công Trứ: "Ta có bản lĩnh gì, không bằng cứ hỏi cha ngươi trước đi."
"Giở trò bịp bợm? Hừ, cha ta là đường đường Khai Phong phủ doãn, sao có thể vô duyên vô cớ xuất hiện ở đây, ngươi thấy ma rồi à? Ha ha ha ha..." Lữ Công Trứ cười lớn.
"Hỗn xược!" Tiếng của Lữ Di Giản truyền đến, Lữ Công Trứ sợ đến mức nhảy dựng lên, quay đầu lại: "Cha, cha, cha tới thật sao..."
"Thế nào, người tới không phải ma chứ?" Địch Thanh ở bên cạnh cười lớn.
"Câm miệng!" Lữ Công Trứ quay đầu quát: "Cho dù cha ta tới rồi, ngươi cũng đừng hòng có lấy nửa công việc, ta sẽ nói chuyện của ngươi cho cha ta biết ngay."
"Có chuyện gì thì để sau hãy nói." Lữ Di Giản nghe xong đáp lại, nhưng Lữ Công Trứ không chịu bỏ qua, hắn vội nói: "Cha, cha không biết đâu, tên Trần Sơ Lục này..."
Lữ Di Giản cau mày: "Chuyện gì để sau hãy nói, cha ở đây có việc lớn, không kịp nữa rồi."
"Cha, việc lớn gì mà gấp thế?"
"Người trong cung tới rồi, con mau đi bày hương án, chuẩn bị tiếp chỉ."
"Hử..." Lữ Công Trứ ngẩn người: "Cha... con đi ngay..."
Lữ Công Trứ chạy biến vào trong, lúc này trong đầu hắn tràn ngập sự ngưỡng mộ đối với người cha già của mình. Lữ Di Giản đã có tin đồn là sắp bái tướng, giờ này khắc này người trong cung tới, chẳng phải là Lữ Di Giản sắp bái làm tể tướng rồi sao? Về nhà tiếp chỉ, chắc chắn còn có phong thưởng khác, ví dụ như phong hắn - Lữ Công Trứ - làm quan chẳng hạn.
Trong lòng Lữ Di Giản hiện lên tám chữ "Tình trường thất ý, quan trường đắc ý", ha ha, Vũ Khê à, nay sự nghiệp ta đã thành, nàng nên động lòng rồi chứ nhỉ.
Hương án bày xong, Lữ Di Giản dẫn mọi người tiếp chỉ. Lữ Công Trứ liếc nhìn, phát hiện Trần Sơ Lục vẫn còn ở đó. Không chỉ ở đó, hắn còn vô cùng mạo phạm mà quỳ ở phía trước nhất, hừ, quả nhiên là vàng ngọc bề ngoài, bên trong thối rữa, một chút quy tắc cũng không hiểu. Cũng tốt, ngươi thất lễ trước mặt thánh chỉ, chắc chắn sẽ khiến ngươi vạn kiếp bất phục.
Lữ Công Trứ chưa bao giờ nghĩ xem Trần Sơ Lục là ai, hắn lúc này lửa giận bừng bừng, cũng không nhận ra cha mình thế mà lại cung kính với Trần Sơ Lục một cách lạ thường, đối với việc Trần Sơ Lục quỳ ở phía trước nhất cũng không hề tỏ ra tức giận chút nào.
Lúc này, hắn ngay cả việc nghe bản thánh chỉ dài dòng kia cũng chẳng có chút hứng thú nào, đầu óc ong ong, cứ mãi đoán xem rốt cuộc mình có thể nhận được ban thưởng vinh hiển gì của hoàng thượng. Giống như xem một tập phim truyền hình nhàm chán vậy, hắn tự động kéo thanh tiến trình đến cuối cùng, mới vểnh tai lên nghe.
"Truyền vào cung theo thái tử thị đọc, ban đai vàng ngọc! Sau khi chỉ đến, lập tức vào cung!"
Hả? Hoàng ân... hạo đãng quá! Cha ta, quá đỉnh! Vậy mà, vậy mà lại để ta vào cung bồi thái tử đọc sách, đây chính là con đường duy nhất vừa có thể lôi kéo trữ quân, vừa không bị đương kim hoàng thượng kiêng dè!
Ngô hoàng vạn tuế, thần Lữ Công Trứ can não đồ địa, tử nhi hậu dĩ!
Lữ Công Trứ cảm động đến rối tinh rối mù, khi ngẩng đầu chuẩn bị tiếp chỉ tạ ơn, lại thấy Trần Sơ Lục đưa tay lên, tiếp lấy thánh chỉ.
"Ơ, cái này không phải..."
"Hử?" Lữ Di Giản quay đầu lại, trừng mắt uy nghiêm, Lữ Công Trứ không dám nói gì, cúi đầu nhìn Trần Sơ Lục tạ ơn, thái giám truyền chỉ đi rồi, hắn mới đứng dậy hỏi: "Cha, chuyện này là sao, thánh chỉ ban cho con, sao lại để tên nhóc này nhận lấy?"
"Cái gì tên nhóc này tên nhóc nọ, con quá mất lịch sự rồi! Nhanh lên, đây là chú của con, gọi chú đi..."
"Khụ khụ khụ..." Lữ Công Trứ ho dữ dội, không thể tin nổi mà hỏi: "Người này là... chú con?"
"Đúng vậy, cậu ấy là đệ tử quan môn của Hồng học sĩ, tất nhiên là chú của con rồi." Lữ Di Giản đáp: "Con phải học hỏi chú Trần của con nhiều vào, đừng thấy chú còn trẻ, giờ đã là 'giản tại đế tâm', tương lai xuất tướng nhập tướng, không thành vấn đề."
"Phụt..." Lữ Công Trứ cảm thấy trời đất tối sầm, thế giới này điên rồ rồi.
Trần Sơ Lục cười hì hì: "Cháu ngoan, cháu thấy công việc này của chú thế nào?"
Lữ Công Trứ không nói gì, nhìn những người có mặt, kêu lên một tiếng quái dị, mặt mày đen sì bỏ chạy. Lữ Di Giản cười nói: "Tri Ứng à, thằng bé này thấy cậu còn trẻ như vậy mà đã vượt xa nó một đoạn dài, nên mới xấu hổ phẫn nộ thôi, mong cậu đừng để tâm."
"Không để tâm đâu..." Trần Sơ Lục cười cười, nhìn những bước chân lảo đảo của Lữ Công Trứ, trong lòng còn có chút vui mừng, nếu không nhờ hiểu lầm này, cũng chẳng gặp được Vương Vũ Khê. Địch Thanh kéo kéo vạt áo Trần Sơ Lục: "Sư phụ, sư phụ, cho con xem thánh chỉ với, cho con xem..."
"Cho ngươi đấy." Trần Sơ Lục cười nói: "Đừng có làm hỏng, đây là bảo bối đấy, chúng ta cầm cái này ra phố nằm, muốn tống tiền bao nhiêu thì tống bấy nhiêu."
Lữ Di Giản cười lắc đầu, chợt nảy ra ý nghĩ trong lòng, hỏi: "Tri Ứng, đứa trẻ này là đồ đệ của cậu à?"
"Vâng!"
"Cậu còn nhận đồ đệ không, con trai ta dường như..."
"À, Lữ huynh, huynh xem hoàng thượng đã nói rồi, chỉ đến là phải hành, đệ, đệ đi trước đây." Trần Sơ Lục nói xong, vội vàng chuồn thẳng.
Địch Thanh khó hiểu, hỏi: "Sư phụ vội chạy cái gì thế?"
"Một người nhìn thấy người mình yêu thương trở thành thím của mình, rồi lại thành sư mẫu của mình, là điều tuyệt đối không thể nào chịu đựng nổi."