Lên tám tuổi, Stéphanie đã biết thay bỉm và pha bình sữa. Hành động của cô bé rất chắc chắn, cô bé luồn tay xuống dưới chiếc gáy mỏng manh của những em bé sơ sinh mà không hề run rẩy, khi phải bế chúng ra khỏi cũi.
Cô bé biết rằng phải đặt chúng nằm ngửa và không bao giờ được rung lắc chúng. Cô bé tắm cho chúng, bàn tay giữ chắc trên vai đứa trẻ. Những tiếng kêu, tiếng khóc oe oe của đám sơ sinh, tiếng cười, tiếng khóc của chúng khiến những ký ức của đứa con một trong cô bé được xoa dịu. Người ta vui thích trước tình yêu mà cô bé dành cho các em bé. Người ta thấy cô bé có bản năng làm mẹ đặc biệt, và có sự tận tụy hiếm thấy ở một bé gái còn nhỏ tuổi đến thế.
Khi Stéphanie còn nhỏ, mẹ cô bé, Louise, trông giữ trẻ tại nhà. Hay đúng hơn là ở nhà Jacques, như ông vẫn thường ra sức nhắc nhở. Buổi sáng, các bà mẹ mang trẻ đến gửi. Cô bé nhớ những người phụ nữ đó, họ vội vàng và buồn bã, vẫn đứng lại áp tai vào cánh cửa. Louise đã dạy cô bé biết cách lắng nghe tiếng bước chân lo lắng của họ trong hành lang căn nhà. Một số bà mẹ quay lại làm việc rất sớm sau khi sinh con và họ gửi gắm những đứa bé sơ sinh nhỏ xíu vào vòng tay Louise. Họ cũng gửi cho chị những bình sữa mà họ đã vắt ra trong đêm, được đựng trong chiếc túi mờ đục, và được Louise cất vào tủ lạnh. Stéphanie còn nhớ những chiếc bình nhỏ đặt trên ngăn tủ, trên có ghi tên em bé. Một đêm, cô bé thức dậy và mở bình sữa có ghi tên Jules, một đứa bé sơ sinh đỏ hỏn đã cào móng tay nhọn vào má cô bé. Stéphanie uống liền một hơi. Cô bé không bao giờ quên mùi vị như nước dưa bị thiu đó, cái vị chua chua ấy còn bám dai dẳng trong miệng cô bé suốt nhiều ngày.
Tối thứ Bảy, có nhiều khi cô bé phải đi cùng mẹ đến trông trẻ trong những căn hộ mà cô bé thấy rộng mênh mông. Những người phụ nữ, xinh đẹp và quan trọng, đi trong hành lang và để lại trên má các con họ một vệt son môi. Những người đàn ông không thích chờ đợi trong phòng khách, họ ngại ngùng vì sự có mặt của Louise và Stéphanie. Họ vừa giậm chân vừa cười ngờ nghệch. Họ la mắng các bà vợ rồi giúp họ mặc áo choàng. Trước khi đi, người vợ ngồi xổm xuống, giữ thăng bằng trên đôi gót giày nhọn hoắt, và lau nước mắt trên má con. “Đừng khóc nữa, con yêu. Bác Louise sẽ kể chuyện cho con nghe và sẽ âu yếm con. Đúng thế không, bác Louise?” Louise gật đầu. Chị chật vật ôm lấy đứa trẻ đang vùng vẫy, gào hét đòi mẹ. Đôi khi, Stéphanie căm thù chúng. Cô bé thấy ghê tởm cách chúng đánh đập Louise, cách chúng nói với mẹ cô bé như thể chúng là những tên bạo chúa nhỏ tuổi.
Trong khi Louise cho lũ trẻ đi ngủ, Stéphanie lục lọi ngăn kéo, lục lọi đống hộp đặt trên bàn tròn. Cô bé lôi ra những album ảnh cất dưới mấy chiếc bàn thấp. Louise lau chùi mọi thứ. Chị rửa bát, lau sạch bàn làm bếp. Chị gấp những bộ quần áo mà bà chủ nhà vứt trên giường trước khi đi, trong lúc lưỡng lự không biết nên diện bộ nào. “Mẹ không việc gì phải rửa bát, Stéphanie nhắc đi nhắc lại, đến đây ngồi với con đi.” Nhưng Louise thích làm việc đó. Chị thích nhìn khuôn mặt rạng rỡ của các ông bố bà mẹ khi trở về và nhận thấy rằng họ đã có một người giúp việc miễn phí chứ không chỉ là một cô trông trẻ.
Vợ chồng nhà Rouvier, những người thuê Louise làm trong nhiều năm, đã dẫn theo hai mẹ con đến nhà nghỉ mát của họ ở nông thôn. Louise làm việc, còn Stéphanie, cô bé đi nghỉ hè. Nhưng cô bé không đến đó để tắm nắng và ních hoa quả cho đẫy bụng như những ông chủ nhỏ trong nhà. Cô bé không ở đó để bóp méo các nguyên tắc, để thức khuya và tập đi xe đạp. Sở dĩ cô bé ở đó, là bởi vì không ai biết phải làm gì với cô bé cả. Mẹ cô bé dặn phải tỏ ra kín đáo, và chơi trong yên lặng. Không được tạo cảm giác là mình đang lợi dụng quá mức. “Mặc dù họ bảo rằng đây cũng là kỳ nghỉ của mẹ con mình, nhưng nếu con chơi đùa quá mức, họ sẽ cảm thấy khó chịu.” Ở bàn ăn, cô bé ngồi cạnh mẹ, cách xa chủ nhà và khách khứa của họ. Cô bé nhớ rằng mọi người cứ trò chuyện, trò chuyện mãi. Còn hai mẹ con cô bé thì cúi nhìn xuống và lặng lẽ nuốt phần ăn của mình.
Vợ chồng nhà Rouvier rất khó chịu với sự có mặt của cô bé. Họ thấy phiền toái, cảm giác đó gần như một phản xạ. Họ cảm thấy một ác cảm đáng xấu hổ đối với đứa trẻ tóc nâu mặc chiếc áo ba lỗ bạc màu, đứa trẻ vụng về có khuôn mặt đờ đẫn đó. Khi cô bé ngồi trong phòng khách, bên cạnh thằng bé Hector và Tancrède, để xem ti vi, ông bố bà mẹ chúng không thể kiềm chế cảm giác tức tối. Rốt cuộc, họ luôn yêu cầu con bé làm việc gì đó: “Stéphanie, cháu thật đáng yêu, ra ngoài cửa lấy giúp chú cái kính nhé”, hoặc bảo con bé rằng mẹ nó đang chờ nó trong bếp. May thay, Louise thường cấm con gái lại gần bể bơi, không cần vợ chồng nhà Rouvier phải can thiệp.
Trước ngày về, Hector và Tancrède mời hàng xóm đến chơi trên chiếc giàn nhún mới tinh của chúng. Stéphanie, vốn hơn tuổi đám con trai, đã thực hiện được những động tác ấn tượng. Những cú nhảy nguy hiểm, những lần lộn nhào khiến lũ trẻ hét lên đầy phấn khích. Cuối cùng, bà Rouvier yêu cầu Stéphanie xuống, để cho các em bé hơn chơi. Bà lại gần chồng và nói với ông, giọng tỏ ra thương cảm: “Đáng ra chúng ta không nên bảo con bé đến đây. Em nghĩ việc này quá khó khăn với nó. Hẳn là nó phải cảm thấy đau khổ lắm khi thấy tất cả những thứ mà nó không có quyền được hưởng.” Chồng bà mỉm cười, nhẹ nhõm.