Quách Húc tìm thấy ông ngoại trong đám đông, trò chuyện vài câu, sau đó cùng Richardson, Austin đi tham gia tiệc ăn mừng.
Đám trẻ chơi đùa suốt cả buổi chiều, tối đến Quách Húc lại gọi Austin và Richardson đến quán ăn nhà mình tụ tập ăn uống. Austin tấm tắc khen ngợi tay nghề nấu nướng của Quách Chí Bình, từ thời trung học cậu ta đã thích đến đây ăn cơm rồi. Hàng xóm ai cũng biết, sở dĩ Quách Chí Bình cưới được mẹ của Quách Húc là nhờ vào tay nghề nấu nướng đóng vai trò quyết định.
Đêm đó, Quách Húc mời hai người bạn thân về nhà mình ở lại, thức trắng đêm chơi game và trò chuyện.
Chủ đề phần lớn xoay quanh NBA, Richardson là người mắc hội chứng khó lựa chọn, dù Quách Húc đã nói rõ mình sẽ rời đi, cậu ta vẫn đang cân nhắc có nên ở lại trường thêm một năm hay không.
Trong vòng lặp thời gian, Quách Húc từng hứa sẽ khuyên cậu ta tham gia tuyển chọn, giờ bắt đầu dùng "liều thuốc mạnh". "Nếu năm sau thành tích của đội Spartans sụt giảm nghiêm trọng, cậu có tham gia tuyển chọn thì dù chỉ số có đẹp, thứ hạng cũng sẽ thấp đi. Năm nay tham gia đi, không thì chắc chắn cậu sẽ hối hận."
Richardson vẫn do dự: "Nhưng chỉ số của tớ không đủ tốt, chỉ có trung bình số lần bắt bóng bật bảng là nổi bật. Trận bán kết tớ phải đá trái sở trường ở vị trí tiền phong chính, bắt được rất nhiều bóng bật bảng. Nhỡ thứ hạng của tớ không lọt vào top 10, rồi họ vẫn bắt tớ đánh tiền phong chính thì sao?"
Quách Húc cười nói: "Vậy mùa giải sau Tom bắt cậu tiếp tục đánh tiền phong, thời gian ra sân của cậu tăng lên, trung bình bắt bóng bật bảng đạt hai con số thì sao? Chẳng lẽ cậu cố tình không bắt bóng bật bảng à?"
"..." Đây là chuyện rất có khả năng xảy ra, trong nhiệm vụ của Richardson vốn có mục bảo vệ bóng bật bảng sân nhà.
Quách Húc nói tiếp: "Mùa giải sau cậu chắc chắn là trụ cột, nhưng nếu không có học sinh trung học tên tuổi nào gia nhập, thì đừng nói đến chuyện giành chức vô địch, ngay cả vị thế bá chủ ở Big Ten Conference cũng khó mà giữ vững. Nếu cậu không muốn tự ngược đãi bản thân, thì đăng ký cùng tớ đi."
Vị trí trên sân và thành tích đội bóng là tử huyệt của Richardson, nghe xong cậu ta liền ỉu xìu.
Ý nghĩa của câu "Ngàn vàng khó mua tôi tình nguyện", chính là có những việc dù biết sai nhưng tôi vẫn tình nguyện làm, người khác khuyên cũng vô ích. Richardson sợ nhất là Izzo tiếp tục bắt cậu đánh tiền phong, từ trong xương tủy cậu đã coi mình là cầu thủ vòng ngoài, thời đại này cũng không chuộng tiền phong chính thấp bé, tư duy của cậu sẽ không dễ gì thay đổi.
Austin đứng bên cạnh càm ràm: "Chuyện này còn phải cân nhắc sao? Nhất định phải tham gia tuyển chọn năm nay chứ! Nếu tớ mà được đánh NBA, xếp cuối bảng nhận lương tối thiểu tớ cũng mãn nguyện rồi, cậu vậy mà còn muốn ở lại trường thêm một năm, não có vấn đề à? Cậu không biết tân binh vòng một NBA kiếm được bao nhiêu tiền sao?"
Richardson không do dự nữa, hơn nữa ở lại cũng chẳng phải là sáng suốt.
Austin chơi ở Michigan hai ngày rồi một mình quay về Los Angeles, cậu ta nói nếu hôm nào hai người đến Los Angeles thử việc, cậu ta sẽ làm chủ chiêu đãi.
Ngày 10, Happy Walters đến East Lansing ký hợp đồng với Quách Húc, chính thức trở thành người đại diện của cậu.
Kết quả vừa ký hợp đồng xong hai người đã nảy sinh bất đồng, Happy đề nghị Quách Húc đổi sang họ tiếng Anh để điền vào đơn đăng ký, tham gia tuyển chọn năm nay.
Nước Mỹ không có chứng minh thư thống nhất, không có chế độ hộ khẩu, các cấp chính quyền đều lấy thông tin công dân từ DMV (Cơ quan quản lý phương tiện cơ giới). Ở Mỹ, hầu như tất cả công dân đều có bằng lái xe, quy định về bằng lái xe của Mỹ là, người lái xe cứ đến một nơi nào đó quá 15 ngày là phải đến DMV đăng ký, nếu không sẽ bị coi là lái xe với giấy tờ không hợp lệ.
Cho nên, ở Mỹ, bằng lái xe chính là chứng minh thư, đi máy bay nội địa phải xuất trình bằng lái, ở khách sạn phải xuất trình bằng lái, bất cứ nơi nào cần xác minh danh tính đều phải xuất trình bằng lái. Chỉ có người khuyết tật không lái xe cả đời, hoặc người già mới nhập cư mới làm chứng minh thư.
Có chế độ như vậy, đổi tên đương nhiên không phải chuyện gì khó khăn. Rất nhiều người gốc Á để đối phó với nạn phân biệt chủng tộc ngầm, để tìm được công việc tốt, sẽ đổi sang một họ tiếng Anh của người da trắng, nếu không nhiều đơn vị tuyển dụng nhìn vào hồ sơ của họ là nói NO ngay!
Happy cười khổ: "Cậu là con lai, tại sao không chịu đổi họ chứ? Trong giới thể thao, mọi người thường cho rằng người gốc Hoa có thể chất bình thường, về sức bộc phát, tốc độ, sức bật đều không bằng cầu thủ da đen, da trắng. Chỉ cần cậu đổi sang họ Statham theo mẹ, lại thêm cái giọng London đặc sệt của cậu, có khi tuyển chọn sẽ vào được vòng một đấy."
Đây là sự thật, nhưng Quách Húc lại có cái nhìn khác. "Happy, Trung Quốc có câu tục ngữ gọi là "vật hiếm thì quý", anh từng nghe chưa?"
Happy lắc đầu. "Ý cậu là dùng họ Trung Quốc sẽ tạo cảm giác độc đáo?"
Quách Húc bình tĩnh giải thích: "Cầu thủ Trung Quốc Vương Trí Trì tuy trước đó đã được chọn nhưng chưa đến NBA, người gốc Á cuối cùng chơi ở NBA là 53 năm trước, cầu thủ gốc Nhật cao 170cm, Tam Phản Tằng... à không, là Wat Misaka. Anh không thấy đây là chiêu bài quảng cáo rất tốt sao? Chuyện xa xưa như vậy người ta sẽ không nhớ, truyền thông nhất định sẽ tuyên truyền tôi là người gốc Á đầu tiên tại NBA. Chỉ cần tôi đánh đúng trình độ, tương lai sẽ trở thành niềm tự hào của cả người châu Á, một huyền thoại!"
Năm 1947, Tam Phản Tằng được New York Knicks chọn tại kỳ tuyển chọn BAA (tiền thân của NBA). Mùa giải 1947-1948, Tam Phản Tằng đại diện cho Knicks thi đấu 3 trận, ghi được tổng cộng 7 điểm, sau đó bị sa thải, trải nghiệm của ông gần như có thể bỏ qua không tính tới.
Happy coi trọng lợi ích hơn: "Nếu cậu bị chọn ở vòng hai, dù là mấy vị trí đầu, lương cũng thấp hơn một nửa so với tân binh cuối vòng một. Cuối vòng một khoảng 700 ngàn, cậu chỉ có khoảng 300 ngàn, cậu không để tâm đến khoảng cách này sao? Hơn nữa tân binh vòng hai tối đa chỉ ký hợp đồng hai năm, thiếu sự đảm bảo."
Quách Húc cười lớn: "Tôi không để tâm chút tiền lẻ đó, có thực lực thì còn sợ tương lai không ký được hợp đồng lớn sao? Anh cũng không cần phải tính toán chi li vì hợp đồng tân binh, tôi mà có danh tiếng rồi, một hợp đồng quảng cáo thôi là kiếm bộn tiền. Cầu thủ gốc Á mạnh nhất sẽ có lợi cho việc quảng bá hơn, càng dễ nhận được quảng cáo."
Trước đây chưa có tiền lệ này, nhưng liên đoàn thực sự hoan nghênh cầu thủ Trung Quốc đến NBA chơi bóng, chủ tịch David Stern thậm chí từng đích thân đến Trung Quốc để quảng bá, tuyên truyền cho NBA.
Happy suy nghĩ một chút, thở dài: "Cậu nói cũng có lý, cứ dùng họ Trung Quốc đi, đằng nào thì chung kết NCAA cũng có rất nhiều người biết cậu là người gốc Hoa rồi."
Quách Húc thở phào nhẹ nhõm, thực ra lý do thực sự khiến cậu không muốn đổi tên, chính là không muốn bị gọi là "Jason Statham".
Dạo gần đây, ông ngoại đi khắp nơi khoe khoang rằng nó đánh bóng giỏi là di truyền được gen ưu tú của gia tộc Statham, còn nó thì mỗi sáng thức dậy đều cảm thấy rụng rất nhiều tóc, nếu còn đổi sang họ đó nữa... 30 tuổi hói đầu, 40 tuổi trọc lầu chính là số phận của cậu.
Happy lại đề nghị Quách Húc làm giả số liệu khi đo chỉ số cơ thể, đi giày độn đế, lót thêm miếng lót, rồi mang ba đôi tất, nếu có thể thì lúc đo chiều cao hãy lén kiễng chân.
"Dù không đo được 188cm, cũng phải cố gắng đạt 185cm, thấp nhất cũng phải báo là 183cm." Happy nghiêm trọng nói: "Như vậy cậu mới có nhiều cơ hội chứng minh bản thân, không để ban quản lý xem thường."
"Đây chẳng phải là tự lừa mình dối người sao?" Quách Húc đảo mắt. "Nếu tôi gia nhập đội bóng, rốt cuộc cao bao nhiêu thì đồng đội, huấn luyện viên chẳng lẽ nhìn không ra?"
Happy cười khổ: "Đây là quy tắc ngầm của NBA mà, cậu tưởng chiều cao của Iverson thực sự là 183cm à? Anh ta cởi giày ra cũng chỉ 178cm thôi, nếu dữ liệu kiểm tra cơ thể của cậu còn thấp hơn Iverson, thì ai sẽ đánh giá cao cậu?"
NBA có rất nhiều cầu thủ làm giả về chiều cao, đây là bí mật mà ai cũng biết, khai khống 5cm là chuyện rất bình thường, thường là khai khống 10cm mới bị người ta để ý.
Quách Húc không muốn khai khống, cậu cho rằng nếu Iverson báo là 180cm chứ không phải 183cm thì còn truyền cảm hứng hơn, vĩ đại hơn. Danh tiếng và địa vị của anh ấy là do thực lực giành lấy, không phải nhờ vào 3cm dư thừa đó.
"Không cần khuyên nữa, lúc đo chỉ số cơ thể tôi sẽ báo chiều cao thật, tôi sẽ chứng minh bản thân trong các trận đấu." Ưu thế của Quách Húc không phải là chiều cao, cậu tin chắc mình có thể chơi tốt tại NBA.