Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Giọt Máu Quý Giá
Giọt Máu Quý Giá

❊ ❊ ❊

Không ai biết Hector hiểu những được gì, ngay cả Teresa cũng vậy. Cô ấy đã từ lâu không còn tìm kiếm những dấu hiệu của Hector thân yêu. Điều duy nhất cô ấy có thể làm là quen với sự mất tích của Hector. Và bên cạnh đó, bác sĩ nói rằng Hector bị hư não và phải sống một cuộc sống thực vật. Mặc dù những kỷ niệm duy nhất của anh từ trước khi tai nạn xảy ra chính là những cảm giác về mùi, anh đã phải học để hiểu tiếng Anh một lần nữa theo cái cách mà một đứa trẻ học chữ, từ danh từ và động từ và các khái niệm. Anh ấy cũng có thể học cách đọc lại nếu ai đó nghĩ ra cách chỉ dạy cho anh. Tuy nhiên, không giống như một đứa trẻ, anh sẽ không bao giờ có thể tự nói những ngôn ngữ của chính mình. Những gì còn lại với anh ta cũng giống như tiếng sủa của một con chó.

“Này, này, Hector, có chuyện gì thế?”

Lão già Wilf Beel đã bắt kịp chiếc xe lăn của Hector và kéo anh ta vào lề đường.

Hector la lên và cào vào áo vét của Wilf, miệng đầy nước bọt với vẻ hoảng sợ, và Wilf hỏi: “Anh lạc đường hả, Hector?”

Hector rên rỉ trong thất vọng, sau đó bùng nổ thành cơn giận dữ khi Wilf quay chiếc xe lăn trở lại và bắt đầu đẩy anh trở về nhà.

“Này, này, này b’y -” nói với Wilf. Nhưng Hector vẫn chống mạnh vào thanh tay vịn và cố gắng ngoái đầu lại để nhìn cho được Wilf.

“Anh có muốn đi thăm Leo và Adelaide không, Heck?”

Và Hector chỉ có thể lắc nhẹ đầu và lặng lẽ để đưa ra thông điệp bằng âm thanh to và rõ ràng, ĐÚNG RỒI! CHÚA GIÊSU toàn năng, ĐÚNG RỒI!

“ Ồ, được rồi, tôi sẽ dẫn anh tới đó.”

Wilf lại quay chiếc xe lần nữa và đẩy Hector theo cùng, nếu không chậm hơn Hector tự mình đẩy xe đi, thì ít nhất cũng di chuyển một cách ngay ngắn hơn.

“Này Hector, Teresa ở đâu vậy?”

Hector phớt lờ câu hỏi nhưng Wilf không để ý.

Teresa ở trong trạng thái của sự nghi ngờ. Ít phút trước cô đã đạp xe dọc theo đường bờ biển, trèo lên mặt dốc trên con đường vòng khoảng chừng tám dặm. Cô bắt gặp một hình bóng trên bãi biển bên dưới vì những màu sắc tươi sáng của bộ đồ mà nó đang mặc, ánh lên dưới ánh sáng mặt trời đang tắt dần. Bộ đầm trông rất quen thuộc. Teresa xuống xe và đi bộ đến rìa vách đá để nhìn rõ hơn. Hình ảnh quen thuộc của chiếc váy đã thức tỉnh một cảm xúc khác ngoài bối cảnh hiện tại. Cảm thông - và… thương hại. Đúng vậy. Cô cảm thấy tiếc cho bà ấy. Người phụ nữ ra đón cô ở bục cửa cũng trong bộ trang phục đó, à, cách đây đã lâu, có một đứa bé tóc vàng đứng bên cạnh. Bà ấy đã kết hôn - đó là chiếc váy của Materia Piper. Một chút sởn gai ốc trên cánh tay trái của cô khi nhận ra bộ áo và cả người mặc bộ áo ấy, cả động tác bâng quơ và ngay cả dáng điệu cũng có thể làm cô liên tưởng đến Materia. Có một con chó nhỏ màu đen cũng ở dưới đó, chạy nước kiệu vào gót chân của người phụ nữ. Khi đó nhà Pipers cũng có một con chó nhỏ màu đen thì phải, Teresa đã cố gắng nhớ lại khi cô chậm rãi đi song song cùng họ dọc theo các vách đá, cây súng trường đang được luồn vào trong cánh tay đang gập lại của cô.

Đó là một người phụ nữ đáng thương … Teresa luôn luôn mơ ước làm một số điều tốt đẹp cho Materia, vì bà ấy là người duy nhất mà Teresa đã từng gặp có hoàn cảnh có lẽ thực sự tồi tệ hơn mình.

Teresa không tin vào ma quỷ, tuy nhiên lúc nào cô cũng mong đợi hình ảnh đó mờ dần và tan biến vào ánh sáng của đại dương.

“Có lẽ đây là một dấu hiệu”, bà nghĩ, “yêu cầu mình không được làm hại con gái của bà ta.”

Và Teresa cảm thấy xót thương cho người phụ nữ không đủ sức mạnh để sống, nhưng đủ mạnh để xuyên qua cái chết để bảo vệ con mình.

Teresa đã giải quyết để đi trong hòa bình khi hình bóng đó dừng lại, và ngước lên nhìn cô dò xét. Trên gương mặt của Ác Quỷ hiện lên vẻ thương hại. Teresa nhìn Frances giương cao tay trong chiến thắng, một nụ cười chế nhạo nhảy múa trên đôi môi nó, và huýt tên “Teresa”, Teresa xoay khẩu súng trường một trăm tám mươi độ, đeo nó vào vai, và khai hỏa. Con ác quỷ ngừng lại và đổ gục xuống như một con búp bê rách nát.

Hiện giờ Teresa vẫn đang quay cuồng với khói thuốc súng đang lơ lửng trước mặt cô, cố gắng để biết được cụ thể những gì mà mình đã gây ra.

Hector kiệt sức trong thời gian anh ở tại nhà bếp của Adelaide và Ginger.

“Hector thân yêu, bây giờ anh chỉ cần ngồi đây, bọn em sẽ đi tìm Teresa, được không?”

Ginger đã ghé đầu vô bên trong để kiểm tra nhà của Teresa. Thật đáng nghi ngại. Hector không đi những nơi không cần thiết phải đi tìm. Nhưng anh cũng sẽ không chịu ngồi yên.

“Hector, có chuyện gì đó xảy ra với Teresa phải không?”

Hector lắc đầu ra dấu hiệu “không”, một cách biểu hiện mà là chỉ những người biết anh mới hiểu được. Sau đó, anh ta gật đầu “có” hai lần khẩn trương cho đến khi cuối cùng anh ta cảm thấy sáng suốt. Hector chỉ lên nóc tủ bếp nhà Adelaide. “Gì thế, Hector? Anh muốn cái gì? Không có gì trên đó, bây giờ, anh muốn gì?”

Anh ta phát ra một loạt tiếng rên rỉ thất vọng nhưng vẫn không thấp hơn cánh tay đang chỉ của mình, mặc dù nó đã bắt đầu lung lay, Adelaide nhún vai. Đi đến quầy bếp và khi leo đến nửa chừng khi cô như bị đóng băng khi nhận thấy một điều.

“Ôi lạy Chúa Giêsu, Hector ơi”.

Cô quay và anh gật đầu vui vẻ, “Có. Có. Có. Có. Có.”

“Tốt lắm ông anh Hector ạ”, cô nói trong lúc lấy áo len của mình, “ở lại đây trông chừng lũ trẻ nhé”, và cô ra khỏi cửa.

Teresa bắt đầu hít thở trở lại và cầm khẩu súng trường trong tay để cho sức nặng của nó tựa vào vai mình. Điều đó được thực hiện. Trái tim của cô bắt đầu loạn nhịp trong một nỗ lực để đánh thức tâm trí cô. Cô vươn ra, nắm lấy nòng súng trong cả hai bàn tay và ném mạnh nó xuống bãi biển phía bên dưới, ở đó nó lại nổ một tràng dài đá sỏi. Cô đã nghe thấy phát súng thứ hai, và nó làm cho cô chạy nước rút hệt như viên đạn được bắn lên từ khẩu súng lục. Cô đạp mạnh lên vách đá, chỉ có chạy và chạy, chạy không nghĩ cho đến khi cô nhảy qua tay vịn của đường sắt mới dẫn đến Waterford, và tất cả những gì cô được biết là những gì cô nhìn thấy lóe lên trước mắt, không phải những gì cô dự định làm. Số 12 Colliery, khổng lồ phía bên phải của cô, những ngôi nhà liên hợp nhỏ bé, vụt qua ngắn gọn như những cột điện thoại lướt ngang qua một tàu hỏa đang chạy. Cô ấy không phải chạy như một người phụ nữ, mà cô chạy hệt như một nhà vô địch. Điều kế tiếp cô để ý đến là cô đã nhảy lên các nấc thang của Bệnh viện đa khoa New Waterford; và từ đó cô đoán chừng rằng cô đã đến đó để nhờ người cứu giúp cho các cô gái mà cô đã giết.

Sấm chớp nổi lên ở New Waterford bên cạnh Ginger đang ngồi trong chiếc xe tải của mình, Adelaide hét lên, “Dừng lại!”

Đó là chiếc xe đạp của Hector nằm ở gần đường ray trên con đường ngay phía bên bờ biển. Adelaide nhảy xuống khỏi xe tải trước khi nó dừng hẳn và quẹo ngang qua. Ginger theo sau và cũng đứng trên vách nhìn xuống bên dưới cùng với cô.

“Ôi! lạy Chúa!”

Trixie đang nằm cuộn tròn quanh đầu của Frances. Trong mười phút đầu sau khi súng nổ nó đã dùng những móng vuốt không bao giờ được cắt tỉa của mình đau đớn cào vào da đầu Frances. Hai người khi nãy đã trượt xuống đồi và bây giờ họ đang lào xào bước xung quanh nó và Frances.

Khi họ đến. Frances lặp lại những lời mà cô ấy đã lầm bầm, “Ôi! Trixie! Ngăn nó lại.”

Mắt Frances đã sụp xuống giờ chỉ còn một đường nhỏ. Màu sắc duy nhất trên trên khuôn mặt cô là những nốt ruồi nhỏ ở mũi, cô lúc này đã trở nên gầy gò hơn, một phụ nữ nhỏ bé trong một chiếc váy rộng thùng thình.

Hai tay nặng cứ như đeo chì. Đã đến lúc phải ngủ rồi.

“Chúng ta có nên chuyển cô ấy đi không?”

“Chúng tôi không có nhiều sự lựa chọn”. Adelaide trả lời.

Thật khó để xác định được vết thương và chỗ để nâng người cô lên vì có quá nhiều máu, Trixie liên tục đào bới và nó không ngừng kêu gào. Ginger luồn cánh tay của mình dưới Frances và cẩn thận nhấc cô lên. Lần này rõ ràng cô không dối trá và anh một lần nữa tự hỏi bằng cách nào anh có thể có được diễn xuất của cô trước đây. Anh quyết định tự làm cho mình bớt căng thẳng và thừa nhận rằng cô là một diễn viên tuyệt vời. Adelaide nhặt khẩu súng trường lên và họ bắt đầu quay trở lại dốc. Trixie theo sau, đôi mắt chứa đầy sự nài nỉ van xin. Nó đưa mắt nhìn chiếc xe tải kéo đi sau đó đánh hơi tìm đường trở về nhà.

Máu Frances chảy thấm vào áo của Adelaide và bàn chân cô gác ngang qua đầu gối của Ginger. Anh cố gắng cho xe chạy sao cho nó đạt tốc độ nhanh nhất đồng thời cũng ít dằn xóc nhất.

Teresa được mang đến cho một tách trà trong sảnh trước của Bệnh viện đa khoa New Waterford. Y tá trưởng là người đầu tiên đi ngang qua của cô. Nếu như cô bác sĩ thực tập trẻ đẹp ấy không có ở đây, người phụ nữ kích động kia có lẽ đã bị bắn vào tĩnh mạch thay vì được cho một tách trà. Tuy nhiên y tá trưởng đã nhận thấy rằng, cho dù họ uống trà hay không, thì chỉ riêng hành động với ra để đón nhận một vật gì đó để nó không bị đổ dường như có tác dụng xoa dịu tất cả mọi việc, nhưng không phải là một kẻ điên cuồng.

“Nếu cô ta đã chết, tại sao cô lại cần xe cứu thương?”

Teresa giữ tách trà trong cả hai bàn tay và lần đầu tiên mở miệng từ sau khi nổ súng, “Cô ấy vẫn còn cơ hội được cứu sống. Cô ấy quỵ xuống bờ biển. Cô ấy bị bắn.”

Đây là một ví dụ điển hình về việc trà có thể có tác dụng tốt hơn ma túy hay sự lãng quên.

Cô y tá trưởng ngay lập tức vụt dậy và vun vút chạy đi để lấy băng ca. Teresa nói thêm, “Tôi đã bắn cô ấy.”

Cô y tá nghe xong và nghĩ , “Chuyện gì quan trọng thì phải được làm trước” và tiếp tục đi về Phòng cấp cứu.

Chiếc xe cứu thương tồi tàn được điều đi nhanh chóng để tránh va chạm với xe tải của Ginger, Ginger phóng đi rất nhanh. Mắt của Frances đã bắt đầu đờ đi mặc dù Adelaide và Ginger đã cố gắng lay gọi cô, Adelaide không thể biết được rằng cách châm vào da đầu của Frances có thể giữ cho cô khỏi lịm đi.

Teresa nâng tách trà lên môi và hớp ngụm đầu tiên khi Adelaide bước vào cửa trước và hỏi lớn, “Chúng tôi có thể sử dụng một số dịch vụ ở đây không?” Hai y tá trẻ chạy lại để hỗ trợ Adelaide, người cô dính đầy máu và cô nói một cách ngắn gọn, “Không phải tôi!”. Cô xoay ra hướng cửa và chỉ vào Ginger lúc này đang bồng Frances vào, và bắt gặp Teresa đang gập người trên chiếc ghế đối diện với bức tường, đang uống trà. Cô y tá trưởng quay trở lại và bước đi rất khẽ. Cô có một đôi mắt nhà nghề vì vậy cô đi lướt qua Adelaide mà không cần quay nhìn cô, đi đến đỡ Frances từ đôi tay ướt đẫm của Ginger và mang cô đặt vào băng ca đang được hai cô điều dưỡng trẻ nhanh chóng đẩy đến. Cô y tá đặt Frances xuống băng ca trong khi di chuyển và biến mất vào trong phòng mổ.

May mắn là y tá trưởng đã từng trải qua chiến tranh. Cô biết cách để xử trí với các vết thương do súng đạn.

Lần này, Lily không biết gì về chỗ mà Frances đang ở. Ambrose cũng thế. Mercedes đuổi Trixie ra khỏi ghế tựa để tìm vết máu tại chỗ của cô. Vệt máu vẫn còn ướt.

“Trixie, trở lại đây.”

Nhưng mọi người đều biết loài mèo đều không đến như vậy. Mercedes lục soát ngôi nhà cho đến khi cô tìm thấy Trixie trong căn hầm ngay giữa lò sưởi và bức tường. Nếu có điều gì đó đã xảy ra với con mèo, Frances sẽ gặp nguy hiểm. “Đến đây, Trixie.” Không đến.

Mercedes bắt lấy nó nhưng Trixie chạy ngược trở ra xa. Mercedes đi lên nhà bếp và trở lại với một chiếc đĩa cá trích muối, nhưng đó chính là miếng mồi nhử mà Frances hay sử dụng để chọc phá Trixie.

Lily cũng tham gia dụ dỗ nó. “Nó có thể chịu đến nếu chị gọi bằng tiếng Ả Rập.”

Mercedes như bị mắc nghẹn trong cổ họng. “Ồ, vì lợi ích của Chúa trời, Lily - “ “Trixie. lnshallah”.

Trixie thò móng vuốt ra.

“Trixie”, Mercedes gọi, “taa’i la houm, Habibti … ya Helwi” Trixie rón rén bước về phía trước.

Mercedes đặt Trixie lên trên quầy bếp để kiểm tra - “Te’berini” - lau chùi máu với một miếng vải ẩm cho đến khi sạch sẽ “Không có vết thương nào hết”.

Lily nhặt cái khăn dính đầy máu lên và dùng lưỡi liếm. Mercedes liếc Lily. Lily nếm thử và nói, “Em nghĩ rằng chị Frances đang gặp nguy hiểm.”

“Ôi! Chúa ơi!”, Mercedes thổn thức và thầm nghĩ: “Mình sẽ cố hết sức, thưa Đức Chúa trời, đến khi nào Người sẽ cho con được phép nghỉ ngơi?”

Mercedes gọi đến bệnh viện, sau đó với lấy cái mũ và nói, “ Ở đây nhé, Lily”

“Khi nào cha mới về nhà ?”

Tuy nhiên, Mercedes đã đi ra khỏi cửa.

Mercedes chùng bước khi nhìn thấy chiếc xe tải Taylor đậu phía trước cửa bệnh viện. Cô bước vào mặt đối mặt với bà Taylor và một người đàn ông chắc hẳn là chồng bà ấy, cùng với một phụ nữ xa lạ đang cầm tách trà bằng cả hai tay.

“Chuyện gì đã xảy ra vậy?” Mercedes hỏi, đứng quay lưng vào bức tường buồn bã màu xanh. Teresa chìm đắm trong một thế giới cầu nguyện của riêng mình. Mercedes ghìm lại để cư xử một người phụ nữ đàng hoàng. Chỉ có duy nhất một người không bị dính máu. Máu của em gái tôi.

“Cô ấy bị thương”, Adelaide trả lời. “Chúng tôi tìm thấy và đưa cô ấy tới đây. Đáng lẽ ra tôi nên gọi cho bà nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian để nghĩ đến.” Mercedes quay sang Adelaide, chiếc váy bằng cotton của cô vấy đầy màu đỏ máu tội lỗi. “Bà có thể kể câu chuyện này cho cảnh sát”, cô nói bằng giọng run run, “một khi bà đã thông suốt”.

Teresa bắt đầu cầu nguyện thành tiếng. Mercedes nhắm mắt và cùng cầu nguyện. Cô không cho phép bản thân mình phung phí nước mắt. Nước mắt sẽ không giữ Frances ở lại. Dạ dày Mercedes sôi sục, cổ họng cô co lại từng cơn. Cô rút lui khỏi trạng thái rối loạn của cơ thể, hướng đến một nơi không ô uế ở ngay phía trên trán cô, nơi đó chỉ có cầu nguyện là trên hết. Cầu nguyện sẽ giữ Frances ở lại đây.

Một cô y tá trẻ xuất hiện từ quầy tiếp nhận.

“Em gái của cô vẫn còn đang phẫu thuật, cô Piper à. Cô có muốn dùng một tách trà không?”

Khi cô y tá trẻ quay trở lại với ba ly trà nóng, Mercedes đang ngồi cạnh Teresa. Họ nắm tay nhau, cùng nhau cầu nguyện trong im lặng, mắt họ nhắm nghiền lại và đầu cúi xuống. Adelaide nhận cái khay từ cô y tá và nghĩ đến mình, “Mình có thể viết sách. Mình thực sự có thể làm được.”

Lily đến mang theo một túi dệt. Ginger chú ý tới cái đuôi màu đen đang ló ra giữa quai xách bằng gỗ của cái giỏ. Anh đứng dậy và đưa cho nó cái ghế của mình.

“Cám ơn, thưa ông.”

Lily đặt cái túi dệt trên sàn nhà bên dưới ghế của nó. Cái túi động đậy một chút. Ginger và Adelaide nhìn nhau. Lily không hỏi gì về vết máu của họ. Nó sẽ biết ngay nếu cô ấy có hai người chị, hoặc chỉ một người. Mercedes đã nghe tiếng đi vào lách cách không thể nhầm lẫn vào đâu được của Lily nhưng cô không buồn mở mắt. Cô ấy không muốn rời bỏ ngang việc cầu nguyện cùng với người bạn mới không quen biết. Đây quả là một phụ nữ mạnh mẽ. Bạn có thể cảm thấy sức mạnh của niềm tin nơi cô ấy.

Vết thương ở bụng là do nguyên nhân mất máu. Y tá trưởng đã thực hiện một số phẫu thuật cho Frances nhưng bây giờ là vấn đề thời gian và nó qua đi như tên bắn. Cô y tá đi ra đến chỗ đoàn người sặc sỡ đang chờ đợi ở khu tiếp nhận và hỏi Mercedes “, Nhóm máu của cô loại gì, thưa cô?”

Ở phía xa cuối dãy phòng hồi sức, Lily có một ống truyền tĩnh mạch được cắm vào khuỷu tay phải, chuyền vào một túi căng phồng được treo vào một cái giá đỡ bằng kim loại và nối vào ống thứ hai dẫn vào tay của Frances. Mercedes đang đứng thẳng như một tân binh bên dưới chân giường không rời mắt khỏi các em cô. Các màn cửa màu trắng được kéo lùi lại giường do căn phòng không có bệnh nhân.

Frances không cử động, mí mắt cô không nhấp nháy trong suốt thời gian cô bất tỉnh trong vũng máu. Mercedes đang cố gắng nghĩ ra những thứ khác mà cô có thể dùng để cầu xin Đức Chúa đổi lấy cuộc sống của Frances, cô chợt nghĩ rằng phép màu thứ ba của Lily có thể không khả thi. Nhưng không được, không được nghĩ về điều đó. Không được thừa nhận niềm tự hào và tham vọng ở trong phòng bệnh, chỉ có thể cầu nguyện mà thôi. Mercedes nhẹ nhàng bước năm mươi bước tới cửa phòng và cố gắng không làm nhiễu loạn nhiệm vụ Lily.

Trong phòng tiếp nhận, Mercedes và Teresa đang chấp tay cùng nhau cầu nguyện lần nữa. Một cô y tá trẻ đặt tay lên vai Mercedes vì đã hai lần cô không nghe thấy tiếng gọi tên mình. Teresa nhìn lên và nhìn thấy cái chạm vai.

Cô tá nói, “Em gái của cô đã tỉnh lại rồi, cô Piper.”

Mercedes giật nảy mình nhưng cô y tá vẫn tiếp tục nói, “Cô ấy yêu cầu được gặp người phụ nữ tên là Teresa.”

Teresa đứng dậy, và đi theo cô y tá lên cầu thang. Mercedes nhìn Teresa bước lên cầu thang và tự hỏi làm thế nào mà Frances biết cô ấy.

“Cô ấy là ai?” Mercedes hỏi y tá tại bàn làm việc.

“Đó là chị gái của tôi”, Ginger trả lời.

Chắc hẳn phải có phúc lành trong tất cả chuyện này, Mercedes nghĩ, rồi nhìn vào anh ta. Nếu Frances đang mang thai, thì chắc chắn vết thương sẽ làm nó sẩy thai. Anh ta trông không giống như một người đàn ông xấu. Nhưng người vợ thì trông giống như một người phụ nữ có khả năng giết người. Đến mắng nhiếc mình nhân danh lòng khoan dung của đạo cơ đốc, rời khỏi nhà mình, săn tìm em gái mình rồi bắn nó như một con chó. Cô ta sẽ phải trả giá. Cô ta sẽ bị treo cổ.

Adelaide nhìn đi chỗ khác.

Mercedes lên giọng “Chị?”

Y tá trẻ nhìn lên từ bàn làm việc của mình; “Cô có muốn dùng thêm trà không, cô Piper?

“Tôi có thể sự dụng điện thoại được không”

“Tất nhiên rồi.”

Adelaide và Ginger chờ đợi và nhìn trong khi Mercedes gọi cảnh sát.

Y tá trưởng thắt túi máu lại rồi nói với Teresa, “Nói ngắn gọn thôi nhé,” và đóng màn cửa lại theo yêu cầu của Frances. Cô lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống trong tầm nghe và tầm với, nghiền ngẫm biểu mẫu theo dõi của mình.

Teresa ngạc nhiên khi nhìn thấy một con mèo cuộn tròn dưới chân giường.

“Frances. Teresa đến rồi.”

Cô gái tật nguyền có đôi mắt màu xanh biển đang thì thầm vào tai trái của Frances quay lại và nhìn chằm chằm vào Teresa. Frances mở mắt ra nhưng không quay đầu lại.

“Bà nên đi vòng qua nơi chị tôi có thể nhìn thấy bà, thưa bà,” Lily nói.

Teresa đi vòng qua phía bên phải giường, nghĩ xem Lily giống với mẹ của nó - con bé ca sĩ đến mức nào.

“Teresa.” Frances thì thào.

“Tôi đây?”

Teresa miễn cưỡng cúi xuống cho đến khi cô ngồi xổm bên cạnh giường -cô không có ý định quỳ xuống, mặc cho cô đã làm những gì. Cô ấy nhìn vào đôi mắt đang nhắm nghiền của Frances. Màu nâu đỏ. Đúng hơn là, màu nâu với những mảng màu xanh nằm yên hoặc di chuyển.

“Teresa. Hãy kể về mẹ tôi”

“…Tôi không biết mẹ cô.”

“Cô đã đến đám tang của bà.”

“Đúng vậy.”

“Cô phải biết chút ít về bà ấy chứ. “

“Có một chút.”

“Vậy cô đã biết điều gì?”

Teresa thở dài. “Tôi cảm thấy tiếc cho bà ấy, chỉ có vậy thôi,” và cô ngạc nhiên khi nhận thấy nỗi phiền muộn đang nghẹn lại trong cổ họng. Tiếc cho ai? Cho một người nào đó thậm chí cô còn chưa biết.

“Cô đã cho tôi một viên kẹo.”

“Tôi à?”

“Mùi bạc hà cam thảo.”

“Tôi không nhớ cô.”

“Khi đó tôi có mái tóc vàng.”

Teresa cứ cho rằng cô bé tóc vàng là một người khác, cái người mà cô vừa mới cùng cầu nguyện khi nãy. “Cô còn quá bé để nhớ những chuyện đó.”

“Tôi nhớ rõ mọi chuyện.”

Frances nhắm mắt lại một chút, nhớ lại bên trong hàng mi của mình khuôn mặt tuyệt đẹp của Teresa. Teresa chờ đợi. Cô ấy chờ đợi cô gái nhỏ mà cô đã cho kẹo. Frances lại mở mắt ra lần nữa.

“Và tôi nhớ là cô đã đến đứng ngay bên giường tôi và chạm vào đầu tôi để tôi không phải sợ hãi.”

“Tôi không làm điều đó.”

“Vậy ai đã làm?”

Và Teresa làm một điều tốt đẹp theo cách mà cô luôn muốn làm nhưng không bao giờ làm. “Mẹ của con đã làm đấy, con gái ạ”

“Frances nhắm mắt cho đến khi có vẻ như cô lại chìm vào giấc ngủ, rồi cô mỉm cười và nói, “Cảm ơn, Teresa.” Và ngủ thiếp đi.

Bên dưới nhà, Mercedes bước từng bước với dáng vẻ chỉ ít nghiêm chỉnh hơn một đoàn quân đang diễu hành một chút. Bộ môn bóng đá vững vàng của đội cảnh sát kỵ mã hoàng gia Canada đã cắt đứt lời rên rỉ kéo dài như tiếng kèn túi trong đầu cô.

“Cô Piper?” Anh ấy còn quá trẻ, phải không nào? “Có gì rắc rối ở đây nào?”

Mercedes uốn cong đôi lông mày, có thể thấy trước cung cách của một nhà giáo mà cô vẫn luôn mong muốn trở thành.

“Em gái tôi đang trong tình trạng nguy kịch khi bị thương do đạn bắn ra bởi người phụ nữ mà anh thấy đang ngồi ở kia.” Cô nói mà không thèm nhìn lại.

Mountie nhìn Adelaide và hỏi, trong lúc lấy quyển sổ tay ra ngoài, “Điều này có đúng không, thưa bà?”

Mercedes nhanh nhẩu đáp, “Dĩ nhiên là đúng rồi, hãy nhìn vào quần áo của họ kìa!”

Và lúc quay đầu lại cuối cùng cô nhận ra vết máu của họ và đối chiếu chúng với tình trạng không có vết bẩn nào của người phụ nữ ở trên lầu “Ôi! lạy Chúa tôi!” Sự cao ngạo của cô sụp đổ và khuôn mặt của cô chảy dài đến mức ngay cả Adelaide cũng bắt đầu có thể tha thứ cho cô, nhưng không có đủ thời gian để làm điều đó vì Mercedes đang đi lên cầu thang, bỏ Mountie lại với một chút hụt hẫng. Anh ta quay sang Adelaide, “Thưa bà, tôi sẽ phải yêu cầu bà đi với tôi đến _”

“Xin hãy đợi một phút, chàng trai”, cô nói, lướt ngang anh ta và đi thẳng lên cầu thang.

Ginger đi theo sau, sau đó đến lượt Mountie. Đó là một ít những ngày khó khăn đối với tân binh. Đêm hôm qua anh vừa báo tin cho một người phụ nữ về cái chết của chồng bà ta trong một tai nạn xe hơi và bà ấy đón nhận nó như bản tin thời tiết. Hôm nay anh lại thất bại khi không thể có được bằng chứng về việc sản xuất rượu bất hợp pháp và bây giờ anh gần như ngất xỉu - anh có thể xử trí tình huống khi nhìn thấy máu, miễn là anh ta không bị bất ngờ bởi nó. Anh theo đám người lên cầu thang, quyết định tự mình hoàn thành trách nhiệm thực hiện lệnh bắt giữ.

Mercedes đang chạy lên, chân trượt lên trên sáp ong, cô vươn tay nắm lấy mép cửa của phòng hồi sức, đẩy mình qua, nhìn thấy cái giường có phủ rèm ở phía xa cuối phòng trong giống như một cái chén kiểu. Cô vội vã hướng về phía đó cầu nguyện. Có âm thanh phát từ bên trong. Y tá trưởng đã thấy cái nhìn từ ánh mắt của Mercedes hiện lên cách hai mươi feet, đặt biểu mẫu theo dõi qua một bên và chộp lấy cổ tay Mercedes ngay trước khi vừa cô định xé toạc màn cửa. Mercedes bắt đầu thở lại dưới cái nhìn cứng cỏi của cô y tá và lắng nghe. Có ai đó đang hát. Y tá trưởng bỏ tay Mercedes ra và nhẹ nhàng vén màn.

Teresa ở phía trên Frances, khẽ hát, một khúc hát ru của vùng Tây Ấn. Một tay đặt nhẹ lên trán Frances. Frances và Lily và cả Trixie đều đã ngủ. Cô y tá và Mercedes cùng nhìn vào và giờ có cả Adelaide, kế đó là Ginger, rồi Mountie. “Bây giờ, dường như __” Mercedes ra hiệu cho anh giữ yên lặng bằng một cái nhìn.

Teresa kết thúc bài hát ru. Cô quay sang phía anh cảnh sát. “Tôi đã sẵn sàng đi rồi.”

Lily và Trixie mở mắt. Teresa bước đi khỏi giường nhưng bị Frances giữ chặt tay lại. Frances, trên gương mặt cô vẫn còn dấu vết của việc tự đánh mình ngày hôm trước, hướng về phía các khán giả đang đứng đầy quanh cái màn được vén ra và nói, “Mercedes?”

“Tại sao Frances đột nhiên nói giọng Anh vậy?” Lily ngạc nhiên.

“Em thực sự hối hận đã mang lại sự ô nhục và nỗi đau khổ cho gia đình mình. Anh cảnh sát, hãy bắt tôi đi, hãy trừng phạt tôi đi, vì tôi tự nhận thấy mình có con nhưng lại không có chồng. Tôi đã dấn thân đến bên bờ vực sâu nơi mà tôi đã tự bắn mình. Vâng, vậy là tôi đã chết rồi.”

Frances thay đổi khuôn mặt trịch thượng và bật khóc nức nở. Sau đó, cô y tá lau dọn phòng bệnh nhân. “Màn kịch đã kết thúc rồi, các bạn ạ”

Và đó là cái cách Frances làm tiêu tan sự căm hận của Teresa.

Chín tháng rưỡi sau, Teresa hạ sinh một bé gái tuyệt vời cô đặt tên là Adele Claire. Adelaide đã đúng. Hector vẫn còn hoạt động tốt.

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.