Một tháng trôi qua, Hiểu Hân đã thuộc lòng và quen dần với mọi thứ trong nhà. Cô có thể tự đi một mình
Bà vú bước vào phòng, đặt vào tay cô chiếc điện thoại:
- Mẹ con gọi đó.
Hiểu Hân mừng rỡ, cô áp lên tai:
- Alô.
- Con khỏe không?
- Dạ khỏe.
- Con đang làm gì thế?
- Đang nằm.
Bà Tuấn khẽ cười:
- Ở nhà một mình không buồn chứ con?
- Dạ không, mẹ yên tâm đi.
- Mẹ lo con không quen được nhà lạ. Đi đâu nên gọi vú nghe không?
- Dạ.
Bà Tuấn im lặng hơi lâu:
- Cuộc sống vợ chồng con tốt chứ?
- Mẹ nói sao?
- Khang đối với con tốt không?
- Dạ tốt.
Tiếng bà Tuấn khẽ thở dài, bà lo vì sự khờ khạo của Hiểu Hân và Vỹ Khang có đủ kiên nhẫn để hiểu con bà không?
- Thôi con nghỉ đi! Mẹ cúp nha. Nếu buồn thì bảo Vỹ Khang đưa về nhà chơi.
- Dạ.
Hiểu Hân đặt điện thoại lên bàn, cô ngồi dậy bước qua bộ bàn ghế trong phòng, đưa tay tìm nút máy hát, cô ngồi thẫn thờ trên ghế. Bỗng cửa phòng bật mở, Hiểu Hân giật mình vì cô không nghe được tiếng bước chân của anh. Vỹ Khang nhìn cô như quan sát:
- Em sao vậy?
Hiểu Hân lắc đầu:
- Em đâu có gì. Anh về sớm thế?
Vỹ Khang ngồi xuống đối diện cô:
- Nhớ nhà phải không? Về nhé!
Hiểu Hân chớp mắt cảm động. Hình như Khang luôn hiểu những suy nghĩ trong lòng cô.
- Em sợ anh mệt.
Vỹ Khang khẽ cười:
- Thay đồ đi, anh sẽ đưa em về nhà chơi.
Hiểu Hân chớp mắt:
- Anh gọi vú dùm em.
Nhưng Khang không gọi, anh đến tủ soạn cho cô bộ đầm trắng và kiên quyết tự thay cho cô. Hiểu Hân nắm tay Khang lại:
- Em không quen.
- Không tập làm sao quen. Để anh giúp em, đây là bổn phận của anh.
Nói rồi Khang dứt khoát làm theo ý mình. Hiểu Hân đứng lơ ngơ giữa phòng, mặt cô nóng bừng. Khang nhìn mà thương nhói lòng. Không kiềm được, anh ôm cô thật chặt”
- Anh yêu em lắm, em biết không?
Hiểu Hân đứng yên, run nhẹ trong vòng tay anh. Khang cảm nhận được tất cả và yêu cô hơn vì sự yếu đuối mong manh này.
Khang đưa cô về nhà ba mẹ. Bà Tuấn nhìn con đăm đăm như cố ngăn sự xúc động.
- Chị Ngọc đâu mẹ?
- Đi sinh nhật bạn rồi.
Cuối cùng Khang đưa cô lên căn phòng của mình. Anh đứng yên nhìn Hân thành thạo sờ từng thứ trong phòng. Cô có vẻ xúc động khi sờ vào chúng:
- Mọi thứ vẫn không thay đổi.
Nói rồi cô ngồi xuống chiếc giường một cách thoải mái:
- Anh Khang!
- Gì em?
- Không có gì, em tưởng anh đi ra rồi.
Khang bước đến bên cô nhìn âu yếm:
- Sao em lại thích màu vàng?
- Em cũng không biết.
Khang khẽ cười, Hân thích nghe tiếng cười nhỏ của anh như thế:
- Trong tình yêu, màu vàng tượng trưng cho điều gì em biết không?
Hiểu Hân lắc đầu. Khang nắm tay cô cười nhẹ:
- Sự phản bội.
Hân nhướng mắt, lơ ngơ:
- Anh không thích màu vàng?
- Ừ.
Hiểu Hân rụt tay lại. Khang thấy buồn vì cử chỉ của cô:
- Thế sao anh lại trang trí phòng bằng màu vàng?
- Vì em thích.
Hiểu Hân lắc đầu, nhưng Khang đã nói:
- Em yên tâm đi! Không biết từ lúc nào anh không còn ghét nữa và thấy thích nó. Em biết tại sao không? Vì anh yêu em.
- Nhưng…
Khang bật cười, anh vuốt nhẹ má cô:
- Nãy giờ anh đùa đấy. Thật ra anh phải cám ơn em. Lúc trước anh không quan tâm căn phòng của mình lắm, nhưng từ khi có em và căn phòng toàn một màu vàng, anh thấy thật tuyệt.
Hiểu Hân khẽ cười. Khang nhìn cô đăm đăm đến Hân cũng cảm nhận được.
- Anh sao vậy?
Vỹ Khang đưa tay sờ lên mặt cô:
- Anh rất thích nhìn em cười.
Hân hơi đỏ mặt, cô bỗng ngồi cứng đơ khi nghe hơi thở của Khang mơn man trên mặt. Cô cứ chớp mắt nhưng Khang đã đặt môi mình lên đó, không còn cách nào khác, cô đành khép mặt lại. Cả người Hân như run rẩy khi Khang dừng lại ở môi cô. Hai tay Hân nắm chặt tấm drap giường, cô cảm nhận rất rõ Khang đang rất xúc động. Không biết từ lúc nào, Hân đã khóc.
- Hân!
Hiểu Hân vẫn khép mắt. Khang không còn do dự, anh hôn cô bằng tất cả tình yêu của mình, chưa bao giờ Khang nhẹ nhàng và say đắm đến vậy. Cảm giác này có lẽ Khang sẽ không bao giờ quên suốt cuộc đời mình, nó thiêng liêng như nụ hôn đầu đời Hân đã trao anh. Thật lâu Khang rời môi cô. Hiểu Hân cúi đầu ngồi im lìm, cử chỉ bối rối, vụng về. Vỹ Khang nâng mặt cô lên, từ bây giờ anh sẽ giúp cô tự tin hơn vào bản thân mình.
- Em nói gì với anh đi.
Hân lại lắc đầu, cử chỉ quen thuộc của cô.
- Em có yêu anh không, Hân?
Hiểu Hân chớp mắt, giọng nghèn nghẹn:
- Em không biết.
Vỹ Khang không nói gì, vì anh hiểu rất rõ Hân cũng yêu mình, chỉ vì Hân chưa vượt qua được chính bản thân cô. Vỹ Khang lau nước mắt trên mặt cô âu yếm:
- Buồn vui gì em cũng khóc, làm sao anh phân biệt được đây?
Hiểu Hân đưa tay quẹt mắt. Khang nắm tay cô đứng lên:
- Mình xuống dưới đi em.
- Dạ.
Khang dìu cô xuống phòng khách. Hiểu Ngọc đã về, cô đang ngồi cùng ông bà Tuấn. Vỹ Khang khẽ gật đầu chào, Hiểu Ngọc nhếch môi miễn cưỡng. Khang quay mặt chỗ khác, không quan tâm.
Cuối cùng cả hai ra về. Vỹ Khang không thích để Hân một mình với Ngọc. Dù là chị em, nhưng Khang thấy Ngọc luôn ngấm ngầm điều gì đó với em mình.
Nhưng chỉ một tuần sau, Khang phải đưa Hân về bên nhà, vì anh phải đi công tác ở Nhật và không yên tâm khi để Hiểu Hân một mình với bà vú.
Vỹ Khang cho xe chạy đến công ty khi đã đưa Hân về nhà. Vừa bước vào, anh đã gặp Nguyên đi ra.
- Sao?
- Xong rồi, để tao xuống dưới một lát.
Khang gật đầu, anh ngồi vào bàn rồi bấm điện thoại:
- Cô chuẩn bị xong chưa?
- Dạ rồi, hai tiếng nữa có thể ra sân bay.
- Được rồi. Cô làm việc tiếp đi.
- Dạ.
Vỹ Khang cúp máy, anh liếc sơ các hồ sơ rồi ký vào. Lúc sao thì Nguyên trở lại:
- Sao trễ thế? Lúc nãy Thúy tìm mày đấy.
Khang dựa lưng vào ghế châm cho mình điếu thuốc không nói gì. Nguyên nhún vai:
- Tao về phòng đây.
Khang đưa cho Nguyên xấp giấy tờ:
- Mày giải quyết giùm tao, còn cái này đưa cho phòng kế hoạch:
Nguyên gật đầu, anh định mở cửa thì cửa phòng đã bật mở. Thúy mỉm cười:
- Tôi muốn gặp anh Khang.
Nguyên nhún vai đi ra. Thúy bước vào trước cái nhìn không biểu lộ gì của Khang:
- Em có chuyện muốn nói với anh.
Vỹ Khang lạnh lùng nhìn cô, Thúy không lạ gì cái nhìn đấy:
- Sao anh không đợi em về? Lúc đó nói chuyện, em nghĩ chúng ta chỉ giận nhau như mấy lần trước rồi làm hòa. Mới về vừa nghe tin, em thật sự choáng váng. Anh nỡ đối xử với em như thế sao?
Khang búng tàn thuốc vào gạt tàn:
- Em muốn gì?
Thúy bật khóc:
- Em không chịu nổi khi nghĩ rằng mình đã mất anh, mà người anh chọn lại … Có nằm mơ em cũng không tin đó là sự thật. Anh điên rồi.
Vỹ Khang đứng lên đối diện với cô:
- Em rất hiểu tính anh, đúng không? Anh đã nói rất rõ ràng lần đó. Lẽ ra em nên hiểu và đừng tìm anh.
Thúy khóc không thành tiếng, cô nhìn anh đau khổ:
- Anh tàn nhẫn lắm. Em có lỗi gì chứ? Em không đồng ý chia tay đâu.
Vỹ Khang nhìn cô lạnh lùng:
- Anh nói lần cuối, anh không thích bị quấy rầy, đừng bắt anh thẳng tay với em.
- Anh nói chuyện như vứt một mẩu đồ vậy. Anh có trái tim không? Chuyện tình cảm mà anh muốn bỏ là bỏ dễ dàng như vậy sao?
Khang nhíu mày như cố dằn:
- Từ đầu quen nhau, em đã biết mối quan hệ này không có kết quả, đúng không?
Thúy chớp mắt quay nhìn nơi khác:
- Nhưng em yêu anh.
- Quên anh đi, em sẽ thấy thanh thản hơn.
- Anh yêu cô ta đến vậy sao?
Vỹ Khang bước lại ghế thản nhiên ngồi xuống:
- Em về đi.
Thúy quẹt mắt, cô lạc giọng:
- Đến giờ, em vẫn không tin với địa vị của mình, anh lại đi yêu một người như thế. Làm sao cô ấy có thể phù hợp với anh trong môi trường này? Điều anh cần là một người vợ luôn sát cánh bên mình trong mọi công việc, cô ấy không thể nào cho anh cái đó được. Anh sẽ phải hối hận.
Khang nhìn cô, cái nhìn nghiêm khắc. Thúy thoáng nao núng, cô biết mình nên dừng lại:
- Em yêu anh và lúc nào cũng chờ đợi. Anh hãy nhớ điều ấy.
Thúy bước ra ngoài trong cảm giác đổ vỡ hoàn toàn, cô hiểu mình đã thật sự mất Vỹ Khang.