Trông thấy Trần Phi đi xuống, Lý Phong vội vã đi tới, đưa cho một điếu thuốc. Trần Phi nhận lấy ngậm vào miệng, Lý Phong châm lửa rồi mới hỏi: "Lão đại, anh thật sự muốn ra tay với Tất Hải Sinh sao? Hay là nên thận trọng một chút thì hơn. Tất Hải Sinh đó không phải hạng người đơn giản đâu!"
"Sao lại nói thế?" Trần Phi rít một hơi, hỏi lại.
"Theo chỗ tôi biết, bản thân Tất Hải Sinh thực ra chẳng có bản lĩnh gì, nhưng Kiều gia thì không đơn giản. Anh trai của Kiều Lệ là Thị ủy thư ký, có chút môn đạo. Vả lại mấy năm nay Tất Hải Sinh phát triển khá tốt, quen biết không ít kẻ thuộc đủ loại tầng lớp. Tôi không biết anh có quan hệ thế nào với La Phượng, nhưng vì cô ấy mà đắc tội với Tất Hải Sinh thì không đáng."
"Cậu nghĩ tôi vì La Phượng sao?" Trần Phi mỉm cười nói: "Ân oán giữa tôi và Tất gia không chỉ đơn giản như vậy. Cái tên Tất Bác Đào túng quẫn kia mấy lần tìm cách hãm hại tôi, mối thù này đã kết từ lâu rồi. Đã làm thì phải làm cho dứt khoát, huống hồ hắn còn đắc tội với La Phượng."
"Đã là lão đại nói vậy thì không còn gì để bàn nữa. Anh cứ yên tâm, có tôi ở đây, không kẻ nào động vào anh được. Dù là Thị ủy thư ký cũng phải nể mặt nhà tôi đôi chút."
Câu này của Lý Phong coi như đã bày tỏ thái độ đứng về phía Trần Phi, điều này khiến Trần Phi cảm thấy khá cảm động. Thực ra giao tình với Lý Phong không sâu, Lý Phong hoàn toàn có thể mặc kệ. Vì mình mà đắc tội với Thị ủy thư ký là chuyện không đáng, thế nhưng Lý Phong vẫn nguyện ý giúp đỡ, điều này khiến Trần Phi rất cảm kích. Vỗ vỗ vai Lý Phong, Trần Phi cười nói: "Yên tâm đi, nếu không có nắm chắc thì tôi đã chẳng mạo hiểm, càng không để anh em mình phải mạo hiểm cùng."
"Có cần xử lý luôn cả thằng cha Tất Hải Đào kia không?" Lý Phong hỏi.
"Không cần." Trần Phi lắc đầu: "Mất đi thế lực gia đình, tên đó chỉ là một tên phế vật, huống hồ cơ hội xử lý hắn còn nhiều. Lần này nếu Tất Hải Sinh biết điều thì thôi, cũng chưa đến mức làm hắn thương gân động cốt, coi như cho hắn một bài học. Nếu hắn không biết sống chết, tôi sẽ nhổ tận gốc."
Lý Phong nghe thấy lời này bỗng cảm thấy sau lưng lạnh toát, sao mà ngữ khí lại giống hệt lúc lão cha mình nói chuyện thế chứ!
"Cậu về trước đi, tôi còn có việc khác phải xử lý. Lát nữa tôi sẽ gọi điện cho cậu." Trần Phi chuẩn bị đi gặp La Phượng, chuyện này cũng đã đến lúc phải để cô ấy biết rồi.
"Lão đại anh đi đâu, để tôi đưa anh đi. Dù sao tôi cũng đang rảnh, vạn nhất có chuyện gì thì tôi ở bên cạnh cũng an toàn hơn." Lý Phong có chút lo lắng nói.
Trần Phi cười ha hả: "Cậu còn không biết bản lĩnh của tôi sao?"
Lý Phong gãi gãi đầu: "Cũng phải, lão đại anh lợi hại thế còn sợ cái quái gì nữa. Được rồi, nếu có chuyện gì thì anh cứ gọi điện cho tôi."
"Ừ." Trần Phi gật đầu, rồi bước ra khỏi khu chung cư.
Bắt xe đi thẳng đến công ty của La Phượng, vừa vào công ty đã gặp người quen. Chính là người phụ nữ gặp lần đầu tiên đến đây, gật đầu coi như chào hỏi, Trần Phi đi thẳng đến văn phòng của La Phượng. Gõ nhẹ cửa, từ bên trong truyền ra giọng nói của La Phượng.
"Mời vào."
Trần Phi đẩy cửa bước vào, La Phượng ngẩng đầu thấy là Trần Phi thì có chút ngạc nhiên, buông việc trong tay xuống cười nói: "Tiểu Phi à, sao em lại tới đây?"
Trần Phi cười bảo: "Em tới đây là để tạ tội với La dì đây."
"Tạ tội?" La Phượng ngẩn ra một chút, nói: "Tạ tội gì chứ."
"Hôm qua hại La dì phải ngủ trên ghế sofa cả đêm, kết quả lúc đi học bị đại tiểu thư trách móc. Bảo thế nào cũng phải bắt em tới tạ lỗi với La dì." Trần Phi cười hì hì nói.
"Ngọc Lâm đúng là đứa nhỏ hay làm bậy." La Phượng cười mắng một câu, rồi nói đùa: "Vậy em nói xem định tạ tội thế nào, sẽ không phải là chuẩn bị mời dì đi ăn chứ?"
Trần Phi mỉm cười nói: "Đi ăn thì chẳng có gì mới mẻ cả, huống hồ mời La dì đi ăn thì lúc nào cũng được, đâu cần phải đợi tạ tội mới đi. Đại tiểu thư đã dặn em phải giúp dì xoa bóp, La dì không được từ chối đâu, nếu không quay về sợ đại tiểu thư sẽ không tha cho em mất."
"Xoa bóp?" La Phượng ngẩn ra một chút, nói: "Ngọc Lâm càng lúc càng nghịch ngợm, sao có thể để em tới xoa bóp cho dì được, huống hồ em cũng đâu có biết."
Trần Phi lắc đầu nói: "Lời này dì nói không đúng rồi, sao dì biết em không biết? Nếu thực sự không biết thì đại tiểu thư sao lại để em làm thế này chứ?"
La Phượng có chút tò mò nói: "Nói vậy là em thực sự biết xoa bóp à? Vậy dì phải thử xem sao. Hôm qua ngủ trên ghế sofa cả đêm, cơ thể đúng là có chút không thoải mái. Cũng may em còn có lương tâm, sáng ra đã cho dì ngủ lại trên giường, nếu không thì giờ chẳng biết còn khó chịu đến thế nào nữa, già rồi, không bằng hồi trước được."
Lúc đi, Trần Phi đã bế La Phượng đặt lên giường, ban đầu Trần Phi còn lo lắng La Phượng sẽ nói gì, nhưng xem ra cô cũng không để tâm lắm.
Trần Phi đi tới sau lưng La Phượng, đặt hai tay lên vai cô, nhẹ nhàng xoa bóp. "La dì cứ yên tâm hưởng thụ đi, đảm bảo làm dì thoải mái." La Phượng khẽ ừ một tiếng, rồi không nói gì nữa.
Lực tay của Trần Phi nắm bắt rất tốt, cộng thêm có Hồi sinh chân khí, La Phượng rất nhanh đã cảm thấy vô cùng thư thái. Lúc đầu cô cũng chỉ trêu đùa một chút, không ngờ Trần Phi lại thực sự có vài chiêu. Cơ thể vốn dĩ có chút ê ẩm, nhưng cứ xoa xoa bóp bóp thế này, dường như có một luồng sức mạnh tiến vào trong cơ thể, đặc biệt là cảm thấy thư thái.
Dần dần, La Phượng cảm thấy cơ thể trở nên có chút khác lạ, dường như trở nên nóng rực lên. Điều này khiến La Phượng nhận ra một chuyện, đã rất lâu rồi không có người đàn ông nào chạm vào mình thân mật như vậy. Trước đây dù là trên thương trường cũng chỉ dừng lại ở phép lịch sự bắt tay mà thôi, như thế này, thân mật xoa bóp đôi vai mình, khiến khuôn mặt La Phượng vô thức ửng hồng.
Cảm giác này cứ như là giữa những người yêu nhau vậy!
"Hừ." La Phượng không kìm lòng được mà rên khẽ một tiếng, tuy chỉ là một tiếng và rất khẽ, nhưng nghe lại vô cùng câu nhân, tràn đầy quyến rũ.
Trần Phi vô thức nảy sinh vài biến hóa, góc nhìn từ trên cao xuống này khiến mắt anh có thể dễ dàng nhìn thấy những đồi núi trập trùng trước ngực La Phượng.
To thật, trắng thật, quyến rũ thật!
Cộng thêm tiếng rên vừa rồi, bàn tay xoa bóp đôi vai mềm mại kia, Trần Phi dù không có ý nghĩ bậy bạ gì cũng không tránh khỏi bị ảnh hưởng ít nhiều.
La Phượng tuyệt đối là vưu vật cấp họa thủy! Chẳng trách Tất Hải Sinh có nhiều đàn bà như vậy mà vẫn để tâm tới La Phượng, người phụ nữ như thế này ai nhìn thấy mà chẳng mê đắm.
May là La Phượng quay lưng lại với anh, không nhìn thấy gì dị thường. Nếu mà phát hiện ra "tiểu trướng bồng" dựng lên rồi, e là Trần Phi khó mà giải thích được!
Thế mà La Phượng như cố ý trêu chọc Trần Phi vậy, tiếng rên hết câu này đến câu khác, âm lượng cũng lớn hơn trước không ít. Tuy không nhìn thấy chính diện, nhưng lại có thể cảm nhận được cơ thể La Phượng càng lúc càng nhuyễn mềm mê người, Trần Phi thậm chí có thể tưởng tượng ra biểu cảm của La Phượng lúc này tiêu hồn đến mức nào.
"La dì ơi là La dì, dì đang hại em đấy!" Trần Phi thầm khổ sở trong lòng.
Hôm nay đã xong hai chương, hai chương còn thiếu sẽ sớm bù lại. Ngoài ra đã xuống bảng sách mới, cũng không còn đề cử, hy vọng các vị huynh đệ tiếp tục ủng hộ, cầu tiên hoa các thứ.