Thức ăn vừa vào miệng, Vương Lợi nhai nhẹ mấy cái rồi cả người lập tức ngẩn ra. Thấy bộ dạng này của hắn, mọi người dường như đều đoán ra kết quả, chắc chắn là đặc biệt khó ăn, bằng không thì Vương Lợi dù có kén chọn đến đâu cũng phải nể mặt ông chủ chứ.
Trần Phi dường như rất hài lòng với biểu cảm này của Vương Lợi, chẳng những không tức giận khó chịu, thậm chí khóe miệng còn treo nụ cười nhàn nhạt. Điều này khiến họ càng cảm thấy hoang mang về Trần Phi, ông chủ này không lẽ đầu óc có vấn đề chứ?
"Ngon... ngon quá!"
Vương Lợi như bị ma nhập, đột nhiên thốt lên một câu.
Cú này khiến tất cả mọi người đều ngơ ngác, có người lấy hết can đảm hỏi: "Vừa nãy cậu nói gì? Ngon? Hay là rất khó ăn?" Người đó nói xong còn nhìn Trần Phi, dường như cảm thấy nói vậy không hay lắm, nhưng Trần Phi thì chẳng hề bận tâm.
Vương Lợi lúc này như mới tỉnh lại, vội vàng gắp thêm mấy miếng. Dáng vẻ bất thường này của hắn khiến tất cả mọi người đều rất bất ngờ, nhưng họ hiểu ra một chuyện. Đó là nếu Vương Lợi muốn nể mặt ông chủ thì chỉ cần nói một câu "ngon" là đủ, tuyệt đối sẽ không ăn miếng thứ hai. Nhưng hiện tại bộ dạng này của hắn rõ ràng là thấy ngon mà!
Đến lúc này tất cả mọi người mới sực tỉnh, ai nấy cầm đũa ăn lấy ăn để. Người miếng này kẻ miếng kia, rất nhanh đã ăn sạch sành sanh. Trong lúc ăn, mọi người đều thốt lên những lời khen ngợi từ tận đáy lòng, ví dụ như ngon, quá ngon rồi, trời ạ, đây là thật sao, tại sao lại ngon thế này, vân vân.
Trần Phi vẫn luôn mỉm cười không nói một lời, đợi sau khi họ ăn xong mới lên tiếng: "Các vị thấy thế nào?"
"Ngon."
"Quá ngon, đúng là cực phẩm."
"Đúng vậy, thật không ngờ ông chủ lại làm đồ ăn ngon như thế."
Mọi người người nói một câu kẻ nói một câu bàn tán xôn xao, tóm lại đều là nói ngon thế nào, ngon ra sao.
Vương Lợi lúc này lên tiếng: "Ông chủ, ngài định dạy chúng tôi cách làm những món ăn như thế này sao?"
Trần Phi gật đầu nói: "Đương nhiên rồi, không thì tôi làm làm gì? Tôi tuy biết làm, nhưng không thể lúc nào cũng ở trong bếp nấu nướng được. Cho nên, vẫn là dạy cho các người thôi. Tuy nhiên trước đó tôi có vài câu hỏi muốn hỏi các người."
"Thứ nhất, các người thấy món ăn này thế nào? Nếu sau này quán cơm của chúng ta đều đạt trình độ này, liệu việc làm ăn có khấm khá không?"
Vương Lợi phân tích: "Món ăn gia đình mà làm được trình độ này thì nói là đầu bếp đẳng cấp quốc tế cũng không hề quá lời. Nếu mỗi món ăn trong quán đều duy trì được mức này, thì việc kinh doanh tuyệt đối sẽ phát đạt đến bùng nổ. Thời gian tôi làm đầu bếp tuy không dài, nhưng tự hỏi kinh nghiệm không ít. Các quán cơm lớn nhỏ cũng từng làm qua, đối với khẩu vị của khách hàng cũng khá hiểu rõ, món này vừa ra đời tuyệt đối có thể thu hút thực khách."
Trần Phi gật đầu: "Rất tốt, vậy câu hỏi thứ hai. Các người liệu có làm việc lâu dài ở đây không, có thể đảm bảo tuyệt đối sẽ không truyền bí quyết làm món ăn này ra ngoài không? Tôi có thể nói không hề phóng đại, cách làm món ăn này e là chỉ mình tôi biết. Sau khi tôi dạy các người, nếu các người truyền ra ngoài thì làm thế nào? Tất nhiên, nếu các người muốn tự mở quán riêng thì tuyệt đối có thể, nhưng không được đến quán cơm khác, các người hiểu ý tôi chứ?"
Trần Phi nói vậy họ đương nhiên hiểu, ai mà chẳng có chút ý thức bảo vệ bản thân chứ. Đặc biệt là trù nghệ trân quý như vậy, càng sẽ không dễ dàng truyền ra ngoài. Làm đầu bếp ai cũng biết, muốn học được một trù nghệ cao tay khó khăn đến mức nào, Trần Phi nói vậy cũng là chuyện dễ hiểu.
Vương Lợi là người đầu tiên đưa ra quyết định: "Chỉ cần ông chủ ngài đưa ra đãi ngộ không quá thấp, tôi tuyệt đối sẽ không rời đi. Hơn nữa, tôi cũng đảm bảo sẽ không truyền phương pháp này ra ngoài, cũng sẽ không đến quán cơm khác. Nếu tôi rời đi, thì đó là lúc tôi tự mở quán riêng."
"Tôi cũng vậy."
"Chúng tôi đều thế."
Có Vương Lợi dẫn đầu, những người khác tự nhiên nhao nhao hưởng ứng. Nhìn dáng vẻ từng người bọn họ, thật chỉ hận không thể thề độc một cái, có thể học được trù nghệ tốt như vậy chính là điều mà mỗi đầu bếp đều mơ ước, họ đương nhiên đều vội vàng đồng ý.
Tất nhiên, trong số đó có bao nhiêu người nói được làm được, bao nhiêu người là mặt đối mặt một kiểu sau lưng lại kiểu khác thì không ai biết được.
Tuy nhiên Trần Phi thực ra cũng không để tâm lắm, trù nghệ này tuy đúng là rất trân quý, nhưng Trần Phi cũng chẳng trông chờ vào việc dựa vào nó để kiếm cơm. Đối với hắn còn có những phương pháp kiếm tiền tốt hơn, hơn nữa, đây cũng coi như là tạo phúc cho đại chúng.
Hắn sở dĩ nói vậy chỉ là để nhắc nhở họ mà thôi, trong lòng không hề để tâm lắm.
Trần Phi cười cười, giơ ngón tay ra nói: "Câu hỏi thứ ba, cũng là câu hỏi cuối cùng. Các người thấy tôi dạy các người nấu ăn đã đủ tư cách chưa? Bây giờ còn thấy tôi là thằng thiểu năng, hay là đang làm ra vẻ ông chủ nữa không?"
Trần Phi vừa nói vậy, Vương Lợi và đám người kia lập tức cười ngượng nghịu. Lúc đầu họ đúng là có suy nghĩ này, nhưng hiện tại biết được tay nghề của ông chủ, ngoài phục ra thì chỉ còn biết phục, đâu còn tâm tư đó nữa. Ai mà ngờ được ông chủ trông có vẻ trẻ tuổi này lại còn có tuyệt chiêu như vậy cơ chứ, Vương Lợi rất tò mò, rất muốn biết Trần Phi làm nghề gì, trước kia liệu có từng làm đầu bếp hay không, hay là nghề gia truyền. Nhưng đây cũng chỉ là nghĩ thầm mà thôi, việc này tất nhiên không tiện hỏi.
"Vương Lợi, lúc nãy tôi làm cậu đã nhìn rõ chưa?" Cười một lát, Trần Phi lên tiếng hỏi.
Vương Lợi ngượng ngùng lắc đầu, trước đó hắn cứ tưởng Trần Phi chẳng có bản lĩnh gì, cho nên căn bản không hề nhìn kỹ.
Trần Phi cười cười: "Bất kể lúc nào, trước khi sự việc có kết quả thì đừng dễ dàng đưa ra kết luận, đây coi như là bài học đầu tiên tôi dạy các người đi. Được rồi, bây giờ các người nhìn kỹ cho rõ, nếu có chỗ nào không hiểu thì hỏi ngay lập tức, quá thời hạn là tôi không chờ đâu. Nắm bắt cơ hội cho tốt, tôi không có nhiều thời gian để dạy các người đâu, nếu đến lúc đó ai không được thì tôi đành phải cân nhắc đổi người thôi."
Nói xong, Trần Phi liền bắt đầu làm lại. Lúc này, Vương Lợi và tất cả mọi người đều trố mắt lên, rất sợ bỏ lỡ một động tác nào, dáng vẻ đó dường như coi Trần Phi thành mỹ nữ đang biểu diễn vậy. Hoàn toàn khác biệt với biểu hiện trước đó, cứ như thay đổi thành người khác vậy.
Trần Phi vừa làm vừa trả lời những thắc mắc của họ, bận rộn mất nửa ngày. Còn việc họ lĩnh hội được bao nhiêu thì phải xem kết quả thế nào. Hôm nay thế là đủ rồi, Trần Phi để những người thợ sửa chữa ăn những món đã làm ra, tất nhiên cũng để Vương Lợi và đám người đó làm một ít. Những người thợ sửa chữa vô cùng cảm kích, họ vẫn là lần đầu tiên gặp được ông chủ tốt như vậy, còn bao ăn nữa!
Đợi bận rộn xong xuôi cũng đã gần chiều, Trần Phi liền từ quán cơm trở về. Hắn gọi điện cho Vương Hi Đan, trong điện thoại Vương Hi Đan dường như tỏ ra rất vui vẻ. Hỏi Trần Phi có qua không, để cô ấy đi mua thức ăn. Tuy nhiên Trần Phi nghĩ ngợi một chút vẫn từ chối.
La Ngọc Lâm tuy nói lúc nãy gọi điện không nói gì, nhưng Trần Phi rất tự giác cảm thấy bản thân vẫn nên tiết chế lại một chút.
Vương Hi Đan có chút thất vọng nhưng cũng không nói gì, Trần Phi cũng thấy hơi hổ thẹn. Vương Hi Đan, Tống Nhã hai người phụ nữ này đều đã theo mình, nhưng đều có chút không oán không hối, cam nguyện làm tiểu tam, bây giờ ngay cả việc đi cùng họ cũng phải đắn đo suy nghĩ, bản thân mình thật sự quá thất bại.
Cúp điện thoại, Trần Phi chuẩn bị về biệt thự. Giờ này chắc là họ tan học rồi, ngay trên đường lái xe, điện thoại Trần Phi đột nhiên reo lên. Cầm lên nhìn thì ra là La Ngọc Lâm gọi tới, Trần Phi vội vàng bắt máy: "Anh đang trên đường về biệt thự đây, có phải đói rồi không? Muốn ăn gì, anh về mua luôn."
"Không cần đâu, em đang ở cùng Kỳ Kỳ và mọi người đây, Lý Đồng Hạo cũng ở đây, bảo gọi anh qua ăn cơm cùng. À đúng rồi, còn có cảnh sát Tống Nhã nữa." Giọng điệu La Ngọc Lâm không có chút gợn sóng nào, nhưng tim Trần Phi vẫn "cộp" một cái.
Lý Đồng Hạo ở đó thì không sao, chỉ là sao Tống Nhã cũng ở đó? Cô ấy gặp La Ngọc Lâm, lại còn ở cùng nhau? Điều này khiến Trần Phi cảm thấy thót tim.
"Alo, sao thế, nói gì đi chứ, anh không sao chứ." La Ngọc Lâm đợi nửa ngày không thấy Trần Phi nói gì, có chút lo lắng liên tục gặng hỏi. Nghe lời cô, Trần Phi lúc này mới sực tỉnh, liên tục nói không sao, hỏi cô hiện giờ đang ở đâu.
"Ồ, không sao thì tốt, làm em sợ chết khiếp. Em còn tưởng anh bị làm sao chứ, chúng em đang ở Thiên Tinh đây, phòng Hoa Hồng, qua đi."
"Được, anh qua ngay."
Trần Phi đáp lời, sau đó lái xe đến Thiên Tinh. Trên đường đi Trần Phi cứ thấy bồn chồn, hay nói đúng hơn là chột dạ. Tuy Tống Nhã luôn nói sẽ không phá hoại, cũng sẽ không làm gì, nhưng Trần Phi vẫn vô thức thấy chột dạ. Huống chi Tống Nhã đang yên đang lành tại sao lại đi cùng Lý Đồng Hạo bọn họ đến gặp La Ngọc Lâm, cô ấy hẳn phải biết sự tồn tại của La Ngọc Lâm chứ, sao còn xáp lại gần nhau.
Trần Phi có chút bất lực, nhưng cục diện này lại không thể không đi.
Đến Thiên Tinh xong liền đi tới phòng Hoa Hồng, đẩy cửa ra bên trong ngồi rất nhiều người. Nhìn lướt qua La Ngọc Lâm, Hạ Băng, Kỳ Kỳ, Vương Phỉ Phỉ, Lưu Mỹ Thụy đều ở đó. Bên này còn có Lý Đồng Hạo, Tống Nhã. Thấy Trần Phi, Lý Đồng Hạo rất phấn khích vẫy tay.
"Thần tượng, cuối cùng anh cũng tới, chỉ chờ mỗi anh thôi."
"Trần Phi, còn nhớ tôi là ai không?" Tống Nhã đứng lên mỉm cười nói với Trần Phi, dáng vẻ đó dường như thực sự là không thân quen lắm.
Trần Phi quan sát Tống Nhã, dường như muốn nhìn ra rốt cuộc cô ấy có ý gì, nhưng rất tiếc biểu cảm của Tống Nhã vẫn không hề thay đổi.
"Sao nhìn lâu vậy, không lẽ không nhớ ra rồi à? Anh đúng là quý nhân hay quên nhỉ, anh hùng. Lần trước hỏa hoạn, tôi đã đến bệnh viện thăm anh rồi đấy. Tôi tên Tống Nhã, ở chi đội cảnh sát giao thông." Tống Nhã cười hì hì nói.
Trần Phi vội nói: "Nhớ, đương nhiên nhớ, chỉ là hiếu kỳ sao cô lại uống ở đây."
"Sao? Sợ à, yên tâm đi, tôi chỉ là cảnh sát giao thông thôi, án hình sự không thuộc quyền quản lý của tôi đâu. Ha ha." Tống Nhã nói đùa, cười cười, sau đó liền ngồi xuống.
Trần Phi nhìn thoáng qua, giữa La Ngọc Lâm và Hạ Băng quả nhiên chừa lại chỗ cho mình. Trần Phi nghĩ ngợi một chút rồi đi qua ngồi xuống, mọi người liền tiếp tục trò chuyện. Tuy nhiên Trần Phi cảm thấy thế nào cũng không thoải mái, vô cùng gượng gạo.
Cũng may những người khác không cảm thấy gì, bầu không khí rất hòa thuận. Cộng thêm Tống Nhã cũng không có cử chỉ gì đặc biệt, La Ngọc Lâm dường như cũng không có gì bất ổn. Điều này khiến Trần Phi hơi yên tâm đôi chút, rồi uống rượu giải sầu. Tuy vẫn nói cười với mọi người, nhưng chén rượu này uống vào thật uất ức quá. Không biết đến bao giờ mới kết thúc!