Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 204
Trần Phi ngàn chén không say

❊ ❊ ❊

Trần Phi cười gượng gạo nói: "Thời gian cụ thể Tiêu Trúc cũng không rõ lắm, cho nên mới không dám nói với ông."

Trần lão gia gật gật đầu, đối với lý do này miễn cưỡng coi như chấp nhận. "Đã là nhà hàng của cậu ngày mai khai trương, hôm nay chắc chắn có rất nhiều việc phải bận rộn. Đi đi, không cần ở đây bầu bạn với lão già này, ngày mai ta sẽ cùng Tiêu Trúc tới đó."

Trần Phi nghĩ một chút cũng thấy được, hình như mình quả thật còn chút việc phải xử lý. Phía Lưu lão gia tuy rằng có Lưu Thành Phong thông báo, nhưng bản thân mình vẫn nên đích thân tới một chuyến thì hơn. Dù sao Lưu lão gia đề bạt và chiếu cố mình, cái ân tình này không hề đơn giản, nếu không có Lưu lão gia thì Trần Phi làm sao có ngày hôm nay? Điểm này Trần Phi hiểu rất rõ.

"Vậy được, vậy con xin phép về trước."

"Đi bận rộn đi, đi đi."

Cáo biệt Trần lão gia, từ Tĩnh Tâm Trai đi ra, đang chuẩn bị lên xe. Đột nhiên phát hiện một chiếc xe quen thuộc đỗ bên cạnh, Trần Phi mỉm cười, sau đó đi tới mở cửa xe rồi thuận thế ngồi lên.

Trong xe, Trần Tiêu Trúc có chút bất ngờ.

"Trần Phi, sao cậu lại ở đây? Đến tìm ông nội sao?"

Trần Phi cười nói: "Tôi mở một nhà hàng, ngày mai khai trương, chuyện này cô biết chưa?"

Trần Tiêu Trúc gật đầu: "Nghe nói rồi."

"Cho nên tôi tới mời ông ngày mai qua đó, vốn dĩ muốn gọi điện cho cô trước, nhưng vừa hay tiện đường nên qua đây trước, đã gặp cô rồi thì tôi lại đỡ tốn tiền điện thoại." Trần Phi cười cười, nói cho Trần Tiêu Trúc địa chỉ cùng thời gian khai trương.

Trần Tiêu Trúc gật đầu, nói: "Được, ngày mai tôi sẽ đưa ông nội tới."

"Vậy thành, vậy tôi đi trước đây." Trần Phi cười cười đứng dậy muốn đi, Trần Tiêu Trúc do dự một chút rồi đột nhiên gọi Trần Phi lại, Trần Phi dừng bước nhìn cô, cô lại lắc đầu: "Thôi bỏ đi, không có gì, tạm biệt."

"Kỳ kỳ quái quái, đi đây." Trần Phi lắc đầu, rồi xuống xe.

Lên xe của mình, Trần Phi gọi một cuộc cho Lưu Thành Phong hỏi cậu ta đang ở đâu, ai ngờ thằng nhóc này lại đang ở trung tâm tắm rửa, chuyện này làm Trần Phi có chút bất ngờ. Chẳng lẽ Lưu Thành Phong cũng khoái món này? Sao giống Lý Phong thế không biết.

Nói cho cậu ta biết mình muốn đi tìm Lưu lão gia, Lưu Thành Phong tỏ ra vô cùng vui mừng, vội vàng giục Trần Phi nhanh chóng qua đó bầu bạn uống rượu cùng ông nội, hai ngày nay ông nội không ít lần nhắc đến cậu. Đến quân khu đại viện, xe của Trần Phi bị kiểm tra, nơi này dù sao cũng không phải là nơi bình thường, nếu không phải ở đây thì rất khó mà vào được, có thể nói là trách nhiệm hơn bất kỳ ban quản lý khu chung cư nào.

Trần Phi báo tên tuổi cùng nhà cần tìm, sau khi được xác nhận mới được cho qua.

Đến đại viện nhà họ Lưu, vừa xuống xe đã thấy Lưu Thành Vũ lão gia cười ha hả đi tới. Trần Phi lập tức kinh hãi, vội vàng bước nhanh mấy bước, làm sao có thể để lão gia tới đón mình cơ chứ.

"Lưu gia gia." Trần Phi vội vàng gọi.

Lưu Thành Vũ nắm tay Trần Phi đi vào trong, cười ha ha nói: "Ta đang rầu vì thiếu người bầu bạn uống rượu, không ngờ ngươi lại tới. Đi đi đi, vào trong uống rượu."

Trần Phi lập tức cười khổ, ở chỗ Trần lão gia đã suýt chút phải uống kết quả mình né được, giờ gặp Lưu lão gia, Trần Phi thật sự không nắm chắc có thể né được hay không. "Lưu gia gia, ngày mai nhà hàng của con khai trương, chúng ta có thể để ngày mai uống không?"

"Chuyện nhà hàng khai trương ta biết, Tiểu Phong đã nói với ta rồi. Nhưng rượu hôm nay ngươi bắt buộc phải uống, hơn nữa còn phải uống cho đã. Ta nói cho ngươi biết, bên trong có một tên tửu lượng còn hơn cả ta, hôm nay nếu không chuốc gục hắn thì ngày mai ngươi đừng hòng khai trương, đừng tưởng ta đang nói đùa." Lưu Thành Vũ hừ giọng nói.

Thôi xong, xem ra là bắt buộc phải uống rồi.

"Được, con uống là được chứ gì. Nhưng ngày mai ngài nhất định phải tới ủng hộ con, nếu không thì rượu này con nói gì cũng không uống đâu." Trần Phi cười hì hì, đã không tránh được thì đương nhiên phải vớt vát chút lợi ích. Nếu Lưu lão gia có thể đi thì đó là một biển hiệu sống, Trần Phi đương nhiên không thể bỏ qua.

Tất nhiên, Trần Phi cũng không chỉ có mỗi tâm tư này, nói cho cùng cũng chỉ là nói đùa mà thôi.

Lưu Thành Vũ nhìn Trần Phi cười ha hả. "Được, giờ ta càng nhìn thằng nhóc ngươi càng thấy thích, mạnh hơn thằng nhóc thối Tiểu Phong kia nhiều. Nó mà dám cãi lại ta còn đòi mặc cả á. Được, chỉ cần ngươi giúp ta chuốc gục tên đó, ngày mai cho dù trời có sập ta cũng đảm bảo sẽ tới ủng hộ ngươi."

Trần Phi cười hì hì: "Có câu này của Lưu gia gia là yên tâm rồi."

Trong lúc nói chuyện đã đi vào trong nhà, trong đại sảnh có một chiếc bàn tròn nhỏ, trên bàn là đủ loại đồ nhắm món ăn. Bên cạnh là vô số chai lọ, toàn bộ đều là Nhị Oa Đầu độ cồn cao, đếm kỹ sơ sơ cũng phải hơn mười chai rồi nhỉ? Mà toàn là chai đã uống cạn, đây là tửu lượng gì thế này.

Nhưng đây lại không phải điều làm Trần Phi kinh ngạc, điều khiến Trần Phi kinh ngạc là người đang ngồi uống rượu kia. Lại là một người phụ nữ, khoảng bốn mươi tuổi hơn, thể trạng cân đối, da dẻ trắng ngần, bảo dưỡng cực kỳ tốt. Lúc vào đúng lúc thấy cô ta nâng chén, cả chén rượu đầy cứ thế uống cạn, cô ta thậm chí không chớp mắt lấy một cái, cứ như đang uống nước vậy.

Trần Phi có chút hối hận vì mình đã lỡ lời quá sớm, đối thủ lợi hại thế này, dù cho mình và Lưu gia gia liên thủ cũng chưa chắc đã ăn thua nhỉ? Hèn gì Lưu gia gia bằng mọi giá phải kéo mình theo.

"Tiểu Hồng à, lần này ta đã tìm được trợ thủ rồi. Ha ha, tới để ta giới thiệu cho các người, đây là tiểu hữu của ta, Trần Phi. Y thuật của cậu ấy cực kỳ khá đấy, chẳng phải ngươi từng hỏi ta cánh tay này là ai chữa khỏi sao? Chính là cậu ấy. Tiểu Phi, vị này con cứ gọi là Hồng dì là được."

Lưu Thành Vũ cười giới thiệu cho hai người. Hồng dì nhìn Trần Phi một cái, gật đầu nói: "Không tệ, quả nhiên là thiếu niên tuấn tú, còn trẻ thế này mà đã có y thuật như vậy. Trần Phi, có hứng thú tới bệnh viện quân đội không?"

"Hồng dì người quá khách sáo rồi, con chỉ là hiểu biết chút ít mà thôi, căn bản không tính là gì, vinh dự này con sợ không dám nhận đâu ạ." Trần Phi vội vàng khiêm tốn nói.

"Không nói mấy chuyện này nữa, uống rượu trước, uống rượu trước đã." Lưu Thành Vũ có vẻ rất vui vì tìm được trợ thủ, vội vàng nói.

Lấy thêm bát đũa cho Trần Phi, sau đó liền bắt đầu uống. Trần Phi tuy nhìn họ uống rượu mà thấy phát hoảng, nhưng rượu này không thể không uống. Đầu tiên là kính Hồng dì và Lưu Thành Vũ mỗi người một chén, sau đó liền bắt đầu uống. Trần Phi coi như đã biết thế nào gọi là uống rượu, đúng là một hơi một chén, thời gian tạm dừng ở giữa không quá mười phút. Cơ bản là uống xong ăn hai miếng đồ nhắm, rồi lại một chén nữa.

Ba bốn chén vào bụng, Trần Phi đã cảm thấy trong dạ dày nóng hổi, cồn cào như lật sông đảo biển, nếu còn uống tiếp thì chắc chắn mình sẽ nôn.

Hồng dì lúc này nói: "Xem ra trợ thủ này của ông dường như cũng sắp không xong rồi, có cần ông tìm thêm người khác không?"

Lưu Thành Vũ có chút tức giận nói với Trần Phi: "Cậu không phải chứ, lần trước với ta không phải uống rất khá sao? Sao lần này nhanh chóng xìu thế. Ta nói cho cậu biết, nếu cậu mà nhát gan thì quay về đừng trách ta thu dọn cậu đấy."

Trần Phi đúng là bất lực, đây là lời đe dọa trắng trợn. Im lặng không nói, Trần Phi chậm rãi giải phóng Hồi Sinh chân khí. Thấy Trần Phi không nói gì, Lưu Thành Vũ cũng mặc kệ, tiếp tục uống cùng Hồng dì. Khoảng chừng hơn mười phút trôi qua, Trần Phi lúc này mới nâng chén trở lại.

Lúc này sắc mặt cậu ta làm gì còn như trước nữa, trông như thể chưa từng uống giọt nào vậy.

Điều này khiến Hồng dì vô cùng kinh ngạc. "Thằng nhóc ngươi hồi phục nhanh thế? Lúc nãy sắp gục đến nơi rồi mà giờ lại như người không việc gì, lạ thật đấy."

Lưu Thành Vũ đắc ý nói: "Ta đã nói thằng nhóc này không đơn giản mà, ngươi còn không tin."

"Cậu ta không đơn giản chứ có phải ông đâu, ông đắc ý cái gì chứ." Hồng dì bĩu môi nói.

Lưu Thành Vũ cười ha hả. "Tóm lại là có thể chuốc gục ngươi là ta vui rồi."

Trần Phi không biết hai người họ có quan hệ gì, nhưng trông có vẻ rất thân thiết. Trần Phi sau khi hồi phục trạng thái lại trở thành chủ lực bắt đầu uống, vài chén vào bụng lại bắt đầu khó chịu, rồi lại hồi phục, tiếp đó lại uống. Cứ tuần hoàn như vậy, giống như vĩnh viễn không bao giờ say.

Dù cho Hồng dì tửu lượng ngút trời, lúc này cũng có chút không chịu nổi nữa.

Cuối cùng đành phải đầu hàng. "Không xong rồi, thằng nhóc này quả thực là biến thái. Rõ ràng vài lần sắp không xong rồi mà chỉ nghỉ ngơi vài phút lại ổn ngay, uống thế này thì ta thắng kiểu gì? Ta nói này nhóc con, có phải cậu giở trò gì không, nếu không sao lại thế được?"

Trần Phi cười nói: "Chỉ là thể chất bẩm sinh hơi đặc biệt chút thôi, tính toán gì là giở trò ạ."

"Không thật thà, nhưng thôi bỏ đi, có thể uống ta thành ra thế này cũng coi như cậu có bản lĩnh. Không xong rồi, ta phải ngủ một lát." Hồng dì nói xong cũng mặc kệ người khác, tự tìm một căn phòng ngả đầu ngủ thiếp đi.

Lưu Thành Vũ cười không biết vui cỡ nào, vỗ vỗ vai Trần Phi nói: "Huynh đệ, cậu là huynh đệ của ta. Ha ha, ta đã lâu lắm rồi chưa thấy lúc cô ấy say rượu. Vui, ta quá vui rồi."

"Khụ khụ." Trần Phi bị vỗ đến ho sặc sụa, huynh đệ? Bối phận này không đúng thì phải. Mình mà là huynh đệ với Lưu Thành Vũ, chẳng phải là vai ông nội của Lưu Thành Phong rồi sao, thế này thì loạn mất. Nhìn dáng vẻ Lưu Thành Vũ chắc cũng uống nhiều rồi, Trần Phi lắc đầu đỡ lấy vai ông, sau đó phóng Hồi Sinh chân khí sang.

Lưu Thành Vũ nhìn Trần Phi, đột nhiên hạ giọng hỏi: "Thứ cậu vừa dùng để ngàn chén không say đó, có phải có liên quan đến cái này không?"

Trần Phi cũng không giấu giếm, khẽ gật đầu, Lưu Thành Vũ cười, dường như rất đắc ý vì Trần Phi có thể dùng cách này chuốc say Hồng dì, nhưng sau đó liền nhận ra điều gì đó, liên tục lắc đầu.

Nhìn dáng vẻ ông, Trần Phi cũng đoán ra, ông chắc chắn cảm thấy sau này không thể uống rượu với mình nữa, vì mình thế này chẳng khác nào gian lận, uống với mình thì chỉ có thua chắc không có thắng nổi.

Xem thời gian đã gần tối rồi, bữa rượu này uống lâu thật đấy. Thu tay về, Trần Phi nói: "Lưu gia gia, giờ cũng không còn sớm nữa, con xin phép về trước đây, ngày mai nhà hàng khai trương con còn phải bận rộn. Quay đầu ngày mai con bảo Thành Phong tới đón ngài, đừng quên tới ủng hộ nhé."

"Được rồi, việc Lưu Thành Vũ ta đã hứa thì khi nào từng nuốt lời." Lưu Thành Vũ nói.

"Giúp con gửi lời chào tới Hồng dì, con đi đây." Trần Phi cười cười, rồi cáo từ.

Từ trong đại viện đi ra, Trần Phi gọi một cuộc cho Lưu Thành Phong muốn bảo cậu ta về sớm chút, tiện thể hỏi xem Hồng dì này lai lịch thế nào. Điện thoại đổ chuông một lúc lâu mới bắt máy, giọng Lưu Thành Phong hừ hừ hì hì, bên cạnh còn thấp thoáng có tiếng thở dốc của phụ nữ.

Nghe thấy vậy, Trần Phi làm sao mà không hiểu cơ chứ.

Đàn ông dù có ưu tú đến đâu, thì vẫn là đàn ông mà thôi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:192
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.