Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 114
Hai nàng yêu tinh sống

❊ ❊ ❊

La Ngọc Lâm đỏ mặt hơi cúi đầu, nhưng trong lòng lại rất ngưỡng mộ Hạ Băng. Tính cách Hạ Băng bỗ bã thế mà lại dám nhìn thẳng vào dị trạng của Trần Phi, điều này khiến La Ngọc Lâm rất bội phục. Là một sinh viên thời hiện đại, chuyện nam nữ La Ngọc Lâm cũng biết, đây cũng là nhờ công mấy bộ phim trong máy tính của Hạ Băng. Trần Phi có phản ứng này, La Ngọc Lâm không hề thấy hắn đê tiện hay háo sắc, đây là bản năng đàn ông thôi, trong lòng còn thấy hơi vui vui.

Tất nhiên nếu đổi lại người khác mà có phản ứng này với cô, La Ngọc Lâm đã thấy buồn nôn từ lâu rồi.

Vong dương bổ lao vẫn chưa muộn, tuy bị Hạ Băng phát hiện nhưng Trần Phi vẫn lập tức chữa cháy bằng cách vô tình đặt tay lên đó, rồi chuyển chủ đề nói: "Hai người không phải đau đầu sao? Để tôi massage cho, ai làm trước?"

Hạ Băng thấy Trần Phi che lại còn muốn trêu chọc thêm vài câu, nhưng nghe hắn nói vậy liền cười gian xảo: "Tình cảm chị em chúng tôi tốt thế này đương nhiên không thể phân trước sau. Đã massage thì tất nhiên phải cùng lúc rồi. Dù sao anh cũng có hai tay, một tay một người không được sao?"

"Được, tất nhiên là được." Trần Phi cười khổ gật đầu, rồi do dự không biết nên làm thế nào.

Hạ Băng và La Ngọc Lâm thì thông minh, sáp lại gần nằm bên cạnh Trần Phi. Như vậy hai tay Trần Phi có thể chạm tới đầu họ ở một góc độ rất thoải mái và dễ dàng. Trần Phi còn nói gì được nữa? Ngoan ngoãn massage thôi.

Hai tay đặt lên đầu mỗi người một bên, Hồi Sinh Chân Khí nhẹ nhàng giải phóng, các ngón tay xoa bóp nhẹ nhàng.

Hạ Băng và La Ngọc Lâm tức thì sung sướng rên lên một tiếng, tiếng rên này khiến Trần Phi vốn đã hơi bình tĩnh lại tức thì lại kích động. Giờ coi như Trần Phi đang hoàn toàn ôm ấp tả hữu, thêm vào đó với góc nhìn này của Trần Phi, tuyệt đối có thể thấy được sự trắng ngần phô bày trước ngực họ.

Điều này khiến Trần Phi không chỉ kích động, mà còn có xu hướng ngày càng mãnh liệt.

"Này, anh có phải đang nghĩ mấy thứ không lành mạnh không?" Hạ Băng đột nhiên lên tiếng làm Trần Phi giật thót.

Trần Phi lúng túng nói: "Làm gì có."

"Không á? Không mà sao chỗ này của anh lại to thế kia?" Hạ Băng không tin chút nào, bĩu môi chỉ vào thứ đó.

"Khụ khụ, đây... đây là phản ứng tự nhiên, phản ứng tự nhiên thôi, ai bảo hai người xinh đẹp như vậy, nếu tôi mà không có phản ứng thì chẳng phải là nhục mạ nhan sắc của hai người sao." Trần Phi vội vàng giải thích.

Hạ Băng gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Thế còn tạm được!"

Trần Phi vừa lừa dối cho qua chuyện, định thở phào nhẹ nhõm thì phát hiện Hạ Băng vẫn đang nhìn mình chằm chằm. Trần Phi chợt nhận ra hình như mình trúng kế của Hạ Băng rồi, mình massage cho cả hai là một chuyện, mặt khác bây giờ mình căn bản không có tay để che đậy, như vậy chẳng phải bất cứ thay đổi nào cũng bị họ nhìn thấy hết sao?

Cái cô Hạ Băng này, từ khi nào lại trở nên thông minh thế này?

Trần Phi bỗng dưng có cảm giác dỗi. Cô không phải muốn xem sao? Tôi cứ không cho cô xem. Trong lòng cười hì hì, Trần Phi liền điều khiển Hồi Sinh Chân Khí di chuyển đến bộ phận đó. Dần dần phát hiện cái lều biến mất, Trần Phi đắc ý nhìn Hạ Băng.

Ai ngờ Hạ Băng ngẩng đầu nhìn Trần Phi: "Sao nhỏ lại rồi, anh nhanh chán vậy à?"

"Hả?" Trần Phi không thể ngờ Hạ Băng lại thốt ra câu này, lúng túng không biết giải thích thế nào.

Hạ Băng tự nói một mình: "Anh không phải nói bọn tôi xinh đẹp à? Có phản ứng là bình thường. Nhưng giờ đột nhiên không có phản ứng nữa là sao, bọn tôi không xinh nữa à, hay anh chán rồi. Thật không ngờ anh lại cả thèm chóng chán nhanh như vậy, đúng là đồ đàn ông tồi."

Cả thèm chóng chán, đồ đàn ông tồi, đây là cái gì với cái gì thế, sao lại đổ hết lên đầu mình vậy. Trần Phi tuy bất lực nhưng cũng hơi buông lỏng, Hạ Băng đã dám nói thẳng thắn với mình về chủ đề này, lẽ nào mình là đàn ông lại không dám bàn sao?

"Cái này thì liên quan gì đến cả thèm chóng chán, 'đàn ông tồi' thì lại càng oan uổng quá nhỉ? Tôi không phải vì hai người không xinh, mà trái lại là vì hai người quá xinh, tôi sợ không kiểm soát được thôi." Trần Phi cười trêu chọc.

Nghe lời trêu chọc của Trần Phi, Hạ Băng thì không sao, nhưng La Ngọc Lâm lại đỏ mặt đến tận mang tai. Trong đầu không tự chủ được mà nhớ tới cảnh suýt hôn Trần Phi lần trước, và cả cảnh mình tỏ tình. Trần Phi không phải loại người không có định tính, nếu không thì ở chung lâu như vậy đã chẳng giữ chừng mực như thế. Chỉ là, nếu hắn không kiểm soát được thì sẽ thế nào, sẽ làm gì đây?

La Ngọc Lâm ở bên này cứ tự tưởng tượng lung tung, thân thể lại vì được Trần Phi massage mà ngày càng sung sướng. Dường như có luồng nhiệt lưu trong cơ thể khiến toàn thân nóng rực mềm nhũn, hầu như không tự chủ được mà khẽ lắc lư cơ thể.

Giường vốn dĩ không lớn, họ lại nằm rất gần nhau. La Ngọc Lâm cử động cơ thể như vậy, Trần Phi liền cảm nhận được ngay, chỗ bị cô cọ xát vào thấy tê dại, dù có Hồi Sinh Chân Khí cũng không ăn thua.

Thấy Trần Phi lại có phản ứng, Hạ Băng có chút tò mò, nhưng sau đó nhìn thấy dáng vẻ của La Ngọc Lâm, cô lập tức hiểu ra, hơi do dự một chút rồi cô cũng bắt đầu cọ xát. Tả hữu cùng lúc, Trần Phi rõ ràng là không chịu nổi rồi.

Đặc biệt là cô nhóc Hạ Băng này dường như cố ý, không hề cọ xát vô tình như La Ngọc Lâm, mà hoàn toàn là dán sát vào cọ xát thật sự. Đây không phải cố ý thử thách mình sao, Trần Phi thực sự muốn hét lớn bảo với họ rằng ông đây không phải Liễu Hạ Huệ, làm ông cáu là ông đẩy ngã hết đấy.

Nhưng câu này cũng chỉ dám hét trong lòng thôi chứ không dám nói ra thật.

Đây đúng là đau khổ và hạnh phúc, gian nan và hạnh phúc quả nhiên là anh em ruột, thường đi đôi với nhau! Thân thể Hạ Băng phát triển rất tốt, Trần Phi có thể cảm nhận được sự mềm mại tương đương. Còn La Ngọc Lâm tuy không hoàn toàn dán người vào, nhưng loại cám dỗ nửa gần nửa xa này cũng không hề nhỏ.

Trần Phi thực sự cảm thấy nếu cứ tiếp tục thế này thì mình trăm phần trăm sẽ không chịu nổi.

"Đây là hai nàng yêu tinh sống mà!" Trần Phi khổ não hét lớn trong lòng, rồi thu hồi sự chú ý từ trên người họ, chuyên tâm massage cho họ.

Không trêu vào được thì trốn không được sao.

Thực ra dù Trần Phi có thực sự làm gì thì cũng chẳng sao, trước kia Trần Phi thấy sự chênh lệch thân phận nên không dám có ý nghĩ gì, nhưng giờ thì cũng chẳng có gì. Chỉ là Trần Phi cảm thấy tình cảm thứ này vẫn cần phải bồi dưỡng, nếu thuần túy chỉ vì chuyện đó mà làm thì hình như thiếu thiếu thứ gì, quan trọng nhất là cả hai cùng ở đó, Trần Phi không tiện xuống tay a!

Nếu hôm nay chỉ có Hạ Băng hoặc La Ngọc Lâm thôi, có lẽ Trần Phi chưa chắc đã ngoan ngoãn thế này. Hai người đều trêu chọc công khai như vậy, Trần Phi mà còn không có phản ứng thì mới là lạ. Nhưng giờ cả hai cùng như vậy thì biết làm sao?

Dù Trần Phi da mặt dày cũng không tiện làm gì trước mặt họ chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:102
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.