Sau cuộc ân ái nồng nhiệt, Vương Hi Đan thở dốc nằm trong vòng tay Trần Phi. Trần Phi nửa ngồi nửa nằm trên đầu giường, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc lá đang cháy, nhẹ nhàng rít một hơi, cảm giác khoái hoạt tựa như tiên cảnh.
Làm chuyện ấy xong làm một điếu thuốc, đối với đàn ông mà nói thì thật là hưởng thụ!
Tay Vương Hi Đan khẽ vuốt ve trên ngực Trần Phi, thì thầm hỏi: "Hôm nay anh bị làm sao vậy, tại sao lại xúc động như thế? Vừa vào phòng đã như vậy?"
Trần Phi cười hắc hắc đáp: "Đừng nhắc nữa, hôm nay suýt chút nữa là phạm sai lầm. Anh phát hiện định lực của mình so với Liễu Hạ Huệ thì còn kém quá xa, nhưng mà anh vẫn giữ được mình, nên vội vàng chạy tới tìm em đây."
"Thật hay giả đấy, anh mà còn giữ được mình à? Thế sao lúc đầu đối với em anh lại không giữ được?" Vương Hi Đan trong lòng vẫn rất vui, tuy đây không thể coi là lòng trung thành gì nhưng ít nhất trong lòng Trần Phi có mình. Nhưng ngoài mặt, Vương Hi Đan vẫn giả vờ không tin, thậm chí còn có chút trêu chọc.
Trần Phi cười ngượng nghịu đáp: "Đây chẳng phải vì mị lực của em quá lớn sao, anh tin rằng dù là Liễu Hạ Huệ cũng nhịn không nổi, huống chi là anh."
"Em mới không tin." Vương Hi Đan cười tươi như hoa, hỏi: "Tối nay anh ở lại đây, hay lát nữa về?"
"Đã muộn thế này rồi còn về làm gì nữa. Huống hồ mấy hôm nay có chút việc bận bịu nên cũng không gặp em, hôm nay phải ở bên em thật tốt mới được."
"Thế còn tạm được, đói không? Để em đi làm gì cho anh ăn." Vương Hi Đan cười ngọt ngào, đứng dậy chuẩn bị đi làm đồ ăn.
Trần Phi giữ cô lại cười nói: "Em cũng mệt rồi, nghỉ ngơi đi, để anh làm."
"Anh? Anh làm được à? Đàn ông con trai các anh mà cũng biết nấu cơm sao?" Vương Hi Đan tỏ vẻ không hề tin tưởng. Nhìn thấy biểu cảm này của cô, Trần Phi nổi giận, mạnh mẽ xoa một cái vào cặp đào phong của cô, nói: "Biết thế nào là thiên tài không? Thiên tài chính là cái gì cũng biết, gọi chung là toàn tài. Em đợi đấy, lát nữa sẽ cho em biết tay nghề của anh!"
Nói xong, Trần Phi đứng dậy, chỉ mặc mỗi quần lót mà chạy ra ngoài. Nhìn bộ dạng này của anh, Vương Hi Đan không nhịn được cười, cảm thấy đặc biệt ngọt ngào. Cô không đặt chút kỳ vọng nào vào tay nghề của Trần Phi, cô không tin đàn ông mà biết nấu cơm, chưa nói đến việc nấu ngon. Thế nhưng Trần Phi chủ động đi nấu cơm như vậy, lại khiến cô đặc biệt vui vẻ.
Vương Hi Đan nằm trên giường dư vị lại cảm giác sảng khoái lâm li đó, vừa nghỉ ngơi hồi phục thể lực vừa chờ Trần Phi nấu cơm.
Khoảng chừng hai mươi phút sau, Vương Hi Đan nghe thấy Trần Phi gọi mình, cơm đã nấu xong rồi.
Vương Hi Đan cũng không mặc quần áo, chỉ mặc một chiếc quần lót nhỏ mà đi ra. "Nấu xong nhanh vậy sao? Anh không phải là làm mì tôm đấy chứ?"
Vương Hi Đan vừa đi ra vừa nói, khi cô nhìn thấy trên bàn thì cả người lập tức đứng hình, kinh ngạc như thể nhìn thấy ma vậy. Khó tin dụi dụi mắt, khoa trương nói: "Không thể nào, anh vậy mà làm hai món? Trông có vẻ cũng không tệ."
Trần Phi cười nói: "Ngon hay không em nếm thử không phải biết sao, đến, thử xem."
"Ừm." Vương Hi Đan gật đầu ngồi xuống, cầm đũa gắp một miếng cho vào miệng. Ngay sau đó, vẻ mặt không cho là đúng trên mặt cô biến mất, thay vào đó là sự chấn kinh. Ánh mắt phức tạp, kinh ngạc, vui mừng nhìn Trần Phi, cô thế nào cũng không thể tin trên thế giới này lại còn có món ăn ngon như vậy, hơn nữa lại còn do Trần Phi làm.
"Thế nào?" Trần Phi cười hỏi, cố ý hỏi mà như không biết.
"Cái này... Cái này thực sự là anh làm?"
"Nói nhảm, trong phòng này còn người khác sao? Không phải anh làm chẳng lẽ ma làm à. Anh đã nói với em tay nghề của anh không tệ mà, thôi, mau ăn đi." Trần Phi cười với Vương Hi Đan, rồi hai người bắt đầu ăn.
Tay nghề của Trần Phi thực sự quá tốt khiến Vương Hi Đan ăn uống ngon miệng, cộng thêm không khí ngọt ngào hiện tại, bữa cơm này ăn ngon đến khó tả, khiến Vương Hi Đan cảm thấy thật muốn thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này!
Sau khi ăn xong Vương Hi Đan đi rửa bát, Trần Phi thì nằm trên giường nghỉ ngơi. Một đêm trôi qua vừa bình đạm lại cảm thấy hạnh phúc.
Sáng sớm hôm sau Vương Hi Đan đi làm, Trần Phi thì đến chỗ Bình tỷ. Hôm qua Bình tỷ bị kinh sợ chắc chắn sẽ lo lắng!
Gọi điện thoại cho Bình tỷ bảo cô đừng ra tiệm, ở nhà đợi mình. Sau đó liền trực tiếp tới nhà Bình tỷ.
Lên lầu gõ cửa nhẹ nhàng, cửa lập tức mở. Sắc mặt Bình tỷ hơi tái nhợt, rõ ràng là hôm qua ngủ không ngon.
"Vết thương của cậu lành chưa?" Câu đầu tiên Bình tỷ hỏi chính là vết thương của Trần Phi, sự quan tâm đó dù là người chậm hiểu cũng nhìn ra được.
Trần Phi cười nói: "Lành rồi, chị xem này." Vừa nói vừa lắc lắc cánh tay, ra hiệu là đã lành hẳn. Lúc này Bình tỷ mới yên tâm, kéo Trần Phi vào trong phòng.
Bình tỷ ngồi xuống cạnh Trần Phi, như thể có một bụng chuyện muốn nói nhưng lại không biết từ đâu, lúc chưa thấy Trần Phi cô lo lắng vẩn vơ, sau khi thấy Trần Phi thì cuối cùng cũng yên tâm. Trần Phi nắm tay Bình tỷ, nói: "Chuyện hôm qua làm chị lo lắng, em cũng không ngờ mọi chuyện lại náo loạn lớn như vậy, nhưng chị yên tâm đi, chuyện này đã giải quyết xong rồi."
"Ừ, không sao là tốt rồi. Lần sau, lần sau đừng xúc động như vậy nữa, đôi khi nhẫn nhịn một chút cũng xong thôi." Bình tỷ trông vẫn còn sợ hãi.
Trần Phi cười cười đồng ý, rồi chuyển chủ đề nói: "Đúng rồi, vụ giấy tờ này quay đầu em sẽ giúp chị làm một chút, chị có thời gian thì đi học lái xe đi. Thời gian này em có thể sẽ rất bận, nếu không thì em đã tự dạy chị rồi."
Quả nhiên chuyển chủ đề tâm tình Bình tỷ không còn nặng nề như vậy nữa, có chút trách móc nói: "Tại sao cứ nhất định phải mua hai chiếc xe, nếu chị biết sớm thì tuyệt đối sẽ không để em làm thế. Có một chiếc là đủ rồi mà, chị cũng chẳng có việc gì, cho chị lái xe thì xa xỉ quá."
Trần Phi lắc đầu: "Sau này chị là bà chủ tiệm cơm sao có thể không có xe, đây là biểu tượng của thân phận đấy. Huống chi không có xe chị cũng không tiện, đi đi về về bắt xe phiền phức lắm. Vả lại, xe đều đã mua rồi, biển số xe chắc sắp có rồi. Tiền này có muốn trả lại cũng không được, nếu chị không lái thì chỉ có thể để đó thôi."
Bình tỷ bất đắc dĩ gật đầu: "Chị không phải không lái, chỉ là cảm thấy hơi lãng phí. Đã mua rồi thì chị có thể không lái sao? Tiệm cơm thế nào rồi?"
"Địa điểm đã chọn xong rồi, để người ta đi đàm phán rồi. Đợi gần xong thì chuẩn bị trang trí, tiệm trà sữa này của chị đừng làm nữa." Trần Phi nói.
Bình tỷ suy nghĩ một chút nói: "Cái tiệm này chị muốn giao cho Tiểu Phương, con bé một mình sống ở thành phố này cũng rất gian khổ, hơn nữa cũng theo chị lâu như vậy rồi, có tình cảm. Nếu tiệm không làm nữa em bảo con bé đi đâu? Cho nên chị muốn để con bé duy trì cái tiệm này, đến lúc đó đưa thêm cho nó ít tiền, để nó làm cửa hàng trưởng, chị nghĩ nó chắc sẽ rất vui lòng. Em thấy sao?"
Trần Phi cười, anh biết lòng dạ Bình tỷ rất tốt. Nếu không thì lúc trước thân cô thế cô cũng sẽ không chăm sóc mình, đối với đề nghị của Bình tỷ Trần Phi đương nhiên sẽ không từ chối. Suy nghĩ một chút Trần Phi nói: "Đã như vậy thì chi bằng trực tiếp cho em ấy cổ phần, cái này tốt hơn là đưa thêm tiền lương, có thể làm em ấy tận tâm tận lực hơn."
Bình tỷ mừng rỡ: "Đúng, thế này được, sao chị lại không nghĩ tới nhỉ. Vẫn là em thông minh, vậy cứ làm thế đi. Chỉ là chị nên cho nó bao nhiêu cổ phần thì hợp lý nhỉ?"
"Cái này chị tự quyết định đi." Trần Phi cười cười, Bình tỷ gật đầu bắt đầu suy nghĩ. Đột nhiên, cô phát hiện ánh mắt Trần Phi có chút kỳ lạ.
"Em... Em sao vậy? Sao lại nhìn chị như thế?" Bình tỷ tò mò hỏi.
"Chị đẹp quá." Trần Phi lẩm bẩm một tiếng, sau đó dần dần áp sát cô. Tim Bình tỷ lập tức loạn nhịp, nhìn Trần Phi ngày càng gần Bình tỷ đột nhiên chủ động nhoài người tới, hôn lên môi Trần Phi.
Trần Phi rõ ràng sững sờ, anh đúng là muốn hôn cô nhưng không ngờ Bình tỷ lại chủ động. Sau thoáng chốc sững sờ anh lập tức phản ứng lại, chủ động thăm dò qua. Bình tỷ không hề từ chối mà còn rất phối hợp, lưỡi hai người giao quấn vào nhau, cảm giác rung động đó khiến hai người đều đắm say.
Hồi lâu sau hai người cuối cùng tách ra, vẫn còn chút lưu luyến không rời.
Mặt Bình tỷ đỏ ửng, trông vô cùng kích động. Trần Phi lại hôn một cái, nói: "Chuyện này chị tự quyết định đi, thực ra bây giờ chúng ta căn bản không thiếu chút tiền này, đến lúc đó việc kinh doanh tiệm cơm tốt thì còn kiếm được gấp mười, gấp trăm lần cái này."
"Cậu cứ khoác lác đi, được rồi, chị sẽ suy nghĩ kỹ chuyện này." Bình tỷ cười cười, nói.
"Đúng rồi, chuyện học lái xe cũng phải khẩn trương lên. Chẳng phải có mấy chỗ dạy lái hoặc là bồi luyện chuyên nghiệp sao, đừng tiếc tiền, sớm học lái xe cho thành thục đi." Trần Phi dặn dò.
"Ừ, chị biết rồi, chị lại chẳng phải trẻ con mà cần em dạy." Bình tỷ cười cười nói.
Trần Phi đứng dậy nói: "Vậy em về trước đây, còn có việc phải bận."
"Được, có việc gì thì gọi điện cho chị, tự chú ý một chút, đừng quá vất vả. Kiếm tiền tuy quan trọng nhưng cũng không thể vất vả quá, mệt hỏng thân thể thì không đáng." Bình tỷ quan tâm dặn dò.
"Biết rồi, vậy em đi đây." Trần Phi hôn lên đôi môi đỏ mọng chúm chím của Bình tỷ, đứng dậy bước ra ngoài. Bình tỷ như tiểu thê tử tiễn Trần Phi ra cửa, sau đó dõi theo anh rời đi.
Sau khi ra khỏi chỗ Bình tỷ, Trần Phi suy nghĩ một chút rồi tới trường học. La Ngọc Lâm với Hạ Băng chắc vẫn chưa biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, đều đoán chừng là sẽ lo lắng.
Bắt xe tới trường học, lúc này vẫn đang trong giờ học. Nhìn qua cửa sổ thấy Trần Tiêu Trúc đang giảng bài trên bục, có vẻ không có tinh thần gì. La Ngọc Lâm với Văn Tĩnh vẫn để trống vị trí ở giữa, nhưng nhìn vẻ ủ rũ của bọn họ e là cũng chẳng nghe vào được gì.
Nhìn thời gian vẫn còn một lát nữa mới tan học, Trần Phi suy nghĩ rồi gõ cửa nhẹ nhàng, sau đó đẩy cửa bước vào.
"Xin lỗi, có chút việc nên đến muộn." Trần Phi xin lỗi nói.
Trần Tiêu Trúc gật đầu: "Về chỗ ngồi đi, đừng làm phiền người khác học."
"Vâng, cảm ơn cô giáo." Trần Phi đáp một tiếng, đi tới chỗ La Ngọc Lâm với Hạ Băng.
Trần Tiêu Trúc tiếp tục giảng bài, thế nhưng tâm trạng đã hoàn toàn khác so với trước đó.