Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 680 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 164
Tàng trữ súng đạn

❊ ❊ ❊

Đến con hẻm nhỏ phía sau quán bar, nơi đây cực kỳ hẻo lánh và hơi tối tăm, cơ bản là chẳng có ai tới lui. Nếu có kẻ gây chuyện cũng sẽ bị dẫn tới đây để giải quyết, cố gắng không làm phiền đến khách khứa.

Trần Phi cùng Tống Nhã đứng đó, nhìn mấy kẻ bất hảo trước mắt. Trần Phi nhàn nhạt hỏi: "Cô ra tay hay tôi ra tay?"

Tống Nhã bĩu môi: "Tôi không hứng thú, anh làm đi. Hơn nữa chẳng phải anh nói muốn cho tôi thấy thế nào là đàn ông đích thực, muốn làm người hùng của tôi sao? Chẳng lẽ anh còn định để một người phụ nữ ra tay à?"

Trần Phi bất đắc dĩ nhún vai. Tống Nhã là cảnh sát, chuyện kiểu này cô ra mặt là dễ giải quyết nhất, dù sao đối phương cũng sẽ nể mặt. Nhưng đã thấy Tống Nhã nói vậy, Trần Phi cũng khó lòng nói thêm gì. Dù sao trong mắt hắn, đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Trần Phi gật đầu, rồi nói với mấy kẻ kia: "Dẫn chúng tôi tới đây rồi thì có lời gì cứ nói đi, nói xong tôi còn phải quay vào uống tiếp rượu nữa."

Nhìn trạng thái của Tống Nhã, phần lớn là cô vẫn muốn uống tiếp.

"Còn muốn uống rượu? Nằm mơ à. Nhóc con, dám gây chuyện đánh người ở đây, mày cũng ngông cuồng lắm đấy. Không cần nói nhảm nhiều, đánh mày một trận cho nhớ đời."

Kẻ đó vừa dứt lời, mấy người bên cạnh đã chuẩn bị ra tay.

Trần Phi xua tay nói: "Chờ đã, nhất định phải vậy sao? Tôi đâu có nhắm vào các người, đúng không?"

"Hê hê, sợ rồi à? Muộn rồi. Đây là địa bàn do Mã ca bảo kê, mày không nghe ngóng xem ai dám gây chuyện ở đây? Nói thật, mày cũng được lắm, ra tay tàn nhẫn thật. Sao, giờ sợ rồi à? Đã dám làm thì phải dám chịu hậu quả, bớt nói nhảm đi, ngoan ngoãn ngồi xổm xuống đất để bọn tao đánh cho một trận thì bọn tao còn nể mặt, bằng không thì phế bỏ mày đấy, tin không?" Mấy gã kia tưởng Trần Phi sợ, đắc ý nói.

Trần Phi nhún vai: "Vậy nói cách khác là nhất định phải đánh rồi."

"Bớt nói nhảm đi, không ngồi xuống thì đừng trách bọn tao phế mày!" Mấy gã kia mất kiên nhẫn quát lên, trong đó một tên đã vung quyền đấm về phía Trần Phi.

"Ai, đánh thì đánh vậy, ta là đang tốt cho các người đấy." Trần Phi thở dài một tiếng, rồi thân hình bất chợt động đậy. Hắn tung một cú đá vào bụng kẻ xông tới, tên đó lập tức bị đá bay ra ngoài.

"Mẹ kiếp, còn dám đánh trả." Thấy Trần Phi ra tay, mấy gã kia lập tức nổi giận, sau đó lao về phía Trần Phi.

Tống Nhã đứng sang một bên, dường như không có ý định ra tay giúp đỡ. Tuy cô không biết bản lĩnh của Trần Phi thế nào, nhưng nhìn dáng vẻ vừa rồi thì chắc là cũng biết đánh đấm, đối phương lại không đông lắm. Cô muốn xem xem rốt cuộc Trần Phi có bản lĩnh gì, nếu cuối cùng không xong thì cô sẽ lộ thân phận, cũng chẳng có gì to tát.

Động tác của Trần Phi rất nhanh, thậm chí còn không thi triển Phá Quân Quyền. Uy lực của Phá Quân Quyền quá lớn, lỡ tay thì chuyện sẽ lớn mất. Nhưng dù vậy, đám lưu manh kia cũng không thể chống đỡ nổi. Tuy bọn chúng cũng coi như là trải qua trăm trận, nhưng lực lượng cùng tốc độ của Trần Phi lại hơn bọn chúng quá nhiều, có thể nói là thắng bại không hề có tranh cãi.

Chẳng bao lâu sau, mấy tên đó đều đã bị Trần Phi đánh gục.

Tống Nhã vỗ tay, tán thưởng nói: "Được, khá lắm, không ngờ anh lại biết đánh đấm như vậy. Còn lợi hại hơn cả người bên chỗ tôi nữa, giỏi!"

Trần Phi đắc ý nói: "Giờ cô biết thế nào là đàn ông đích thực, nam nhi thuần túy rồi chứ?"

"Ừ ừ, biết rồi." Tống Nhã cười hì hì nói. "Nhưng tôi rất muốn biết tiếp theo anh định làm thế nào, nếu tôi đoán không nhầm thì quán bar này là do Mã Vĩnh Đường bảo kê, Mã Vĩnh Đường này không đơn giản đâu nhé."

Trần Phi bĩu môi: "Cô nghĩ tôi sẽ sợ à?"

"Anh giỏi, vậy thì tôi mặc kệ đấy nhé, chuyện này anh tự giải quyết đi." Tống Nhã không quen nhìn dáng vẻ ngạo mạn đó của Trần Phi, không nhịn được nói.

Trần Phi cười hắc hắc: "Yên tâm, chuyện này tôi tự giải quyết là được. Đi thôi, chúng ta quay vào uống rượu!"

Tống Nhã ngẩn ra: "Còn quay vào uống rượu, anh điên rồi à. Chẳng lẽ anh không sợ lát nữa không ra khỏi quán bar này được sao? Tôi nói cho anh biết, đây không phải chuyện cứ đánh đấm giỏi là giải quyết được đâu." Nói đoạn, Tống Nhã bước tới bên cạnh Trần Phi, thì thầm một câu: "Tôi không có súng cũng không mang giấy tờ, nếu chuyện làm lớn lên thì sợ là tôi cũng không giải quyết nổi đâu."

Trần Phi cười hi hi: "Tôi cứ tưởng cô trời không sợ đất không sợ, hóa ra cũng có lúc biết sợ à. Cô yên tâm đi, đã nói chuyện này không cần cô giải quyết thì sẽ không cần cô giải quyết. Sao? Cô không tin tôi, hay là sợ rồi?"

"Đánh rắm, bà đây có gì mà phải sợ. Đi thì đi!" Tống Nhã lập tức nóng nảy, kéo Trần Phi đi vào.

Vào quán bar, quay về phòng riêng ngồi xuống, Tống Nhã và Trần Phi tiếp tục uống rượu. Gã đàn ông lừa gạt Tống Nhã kia đã đi rồi, đoán chừng là đến bệnh viện. Mấy cú đánh của Trần Phi không hề nhẹ, ước chừng răng của hắn rụng sạch rồi, cằm không chừng cũng trật khớp luôn.

Có khách hàng và phục vụ thấy Trần Phi cùng Tống Nhã bị dẫn đi, không ngờ chỉ chốc lát sau hai người đã quay lại, nhìn như chẳng có chuyện gì xảy ra, điều này khiến không ít người kinh ngạc. Thế nhưng Trần Phi và Tống Nhã cũng chẳng buồn quan tâm họ, Trần Phi là cậy tài cao nên gan lớn, còn Tống Nhã thì kiểu ngốc nghếch dũng cảm. Hai người cứ thế ngồi uống, chẳng hề lo lắng.

Khoảng mười phút sau, mỗi người đã uống gần hai chai, lúc này một đám người đằng đằng sát khí bước tới. Thấy cảnh này là biết tình hình không ổn, không ít người lần lượt tránh ra để tránh bị vạ lây, có người cũng thanh toán rồi rời đi. Dù sao mọi người tới đây là để thư giãn, ai muốn gặp phải chuyện này chứ.

Trần Phi khẽ ngẩng đầu nhìn một cái: "Đến nhanh đấy chứ, xem ra thùng rượu này hai chúng ta không uống hết được rồi."

"Vị tiểu huynh đệ này đúng là rất hung hãn, lá gan cũng không nhỏ. Gây chuyện đánh bị thương người của tao ở chỗ tao mà vẫn không chịu đi, xem ra cũng có chút bản lĩnh. Có tiện nói cho tao biết mày tên gì không, tránh lát nữa đánh nhầm người." Kẻ cầm đầu cười tươi rói nói, nhưng vẻ mặt đó thì chẳng ai tin là hắn có ý tốt. Gã này trông khá trẻ, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác âm hiểm.

Nếu đoán không lầm thì người này chính là Mã Vĩnh Đường!

"Tôi tên Trần Phi. Ông chắc hẳn là Mã ca, Mã Vĩnh Đường trong miệng bọn chúng rồi nhỉ?" Trần Phi nhàn nhạt đáp.

"Không sai, tao chính là Mã Vĩnh Đường. Đã biết tên tao mà còn dám gây chuyện ở đây, xem ra chắc là có chỗ dựa rồi. Tao thấy hay là chúng ta tìm chỗ nào yên tĩnh nói chuyện chút thế nào?" Mã Vĩnh Đường cười tủm tỉm nói.

"Được."

Trần Phi cũng không nói nhiều, dù sao chuyện này chắc chắn phải giải quyết, đúng không? Vả lại rượu cũng uống gần hết rồi, Trần Phi tuy chưa thấy say nhưng cũng có chút men, còn nhìn lại Tống Nhã thì chẳng hề hấn gì. Tửu lượng cao!

"Sảng khoái, vậy chúng ta đi thôi." Mã Vĩnh Đường gật đầu tán thưởng, rồi mời Trần Phi và Tống Nhã cùng ra ngoài.

Mã Vĩnh Đường dẫn họ đến một phòng riêng trong quán bar, trông giống như nơi họ thường nghỉ ngơi. Sau khi vào trong, đám đàn em của Mã Vĩnh Đường liền chặn cửa lại. Trần Phi khẽ nhướn mày nhưng cũng không nói gì.

Nếu hắn muốn đi, ai có thể cản được?

"Trần huynh đệ gan dạ, bản lĩnh tốt. Nhưng Mã mỗ hơi hiếu kỳ, Trần huynh đệ rốt cuộc là lai lịch gì. Vì ngươi đã biết ta, thì cũng nên biết chút bản lĩnh này của Mã mỗ, dân giang hồ quan trọng nhất chính là thể diện!" Mã Vĩnh Đường vẫn luôn giữ nét cười, đâu giống kiểu người lăn lộn xã hội đen.

Trần Phi nhàn nhạt nói: "Có đôi khi thể diện là thứ không cần cũng được, vì nó mà mất mạng thì không đáng."

"Ngươi đang đe dọa ta sao? Mã Vĩnh Đường ta đã lăn lộn trên giang hồ thì không sợ mấy thứ này. Ta khuyên ngươi vẫn nên khai ra đi, có quan hệ gì thì cứ tìm đi. Giải quyết được thì chúng ta giải quyết, giải quyết không được thì tùy cơ ứng biến, ngươi nói có phải không?" Mã Vĩnh Đường vẫn cười nói. "Nếu không phải vì thấy ngươi thân thủ không tệ, ta đã không cho ngươi cơ hội này, đánh trước rồi tính sau."

Trần Phi lắc đầu: "Đe dọa ông? Ông đánh giá cao bản thân quá rồi. Với ông tôi còn chẳng cần đe dọa, tôi cũng không cần gọi người. Ông cứ nói đi, chuyện này ông định giải quyết thế nào? Hay là đánh tiếp? Vậy thì bớt nói nhảm, mau ra tay đi. Tôi còn đang vội về nhà ngủ đây!"

"Ha ha."

Mã Vĩnh Đường giận quá hóa cười. "Tốt tốt tốt, ta chưa từng thấy kẻ nào dám nói chuyện với ta như vậy, lại không coi ta ra gì đến thế. Hôm nay dù ngươi có tìm Thiên Vương Lão Tử tới cũng vô dụng. Anh em, dạy dỗ hắn một chút."

Dứt lời, mấy gã phía sau bắt đầu xoa tay đấm chân chuẩn bị lao về phía Trần Phi. Tống Nhã kéo kéo Trần Phi, Trần Phi cười: "Không cần lo, loại trường hợp nhỏ này tôi vẫn xử lý được, cứ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh xem tôi biểu diễn là được rồi."

Tống Nhã thấy Trần Phi tự tin, nắm chắc phần thắng như vậy, tuy trong lòng vẫn hơi lo lắng nhưng cũng không nói thêm gì, tự mình ngồi xuống. Cô tin Trần Phi không phải kẻ hành sự bốc đồng mù quáng, đã nói vậy thì chắc chắn có nắm chắc.

"Anh tự cẩn thận chút."

Trần Phi cười hắc hắc rồi ra tay. Một tay hắn tóm lấy tên xông lên phía trước nhất, nhấc bổng hắn lên, sau đó dùng sức ném mạnh về phía mấy tên phía sau. Không ai ngờ Trần Phi lại hung mãnh như vậy, sức lực lại khủng khiếp đến thế.

Trong phút chốc, có vài tên bị ném ngã.

Trần Phi thừa thế xông thẳng qua, hạ gục tất cả những tên còn sót lại. Điều khiến hắn hơi ngạc nhiên là đám người này cũng không đến nỗi quá vô dụng, ít nhất có vài tên sức chiến đấu khá mạnh, làm Trần Phi tốn chút công sức mới giải quyết được.

Vừa hạ gục tên cuối cùng, Trần Phi đang định dạy dỗ Mã Vĩnh Đường thì chợt phát hiện Mã Vĩnh Đường đang cầm một khẩu súng trong tay, họng súng chĩa vào Trần Phi, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh: "Mày đánh giỏi lắm sao? Tao rất tò mò mày đánh giỏi đến đâu thì có thắng được súng không? Tao khuyên mày tốt nhất đừng nhúc nhích, bằng không súng cướp cò thì người xui xẻo là mày đấy. Đừng tưởng tao không dám nổ súng, phòng này cách âm cực tốt, dù có nổ súng thì bên ngoài cũng không nghe thấy tiếng gì đâu."

"Ông vậy mà dám tàng trữ súng đạn trái phép, ông phạm pháp rồi!" Tống Nhã lập tức hoảng hốt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:155
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.