Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 163
Đàn ông đích thực!

❊ ❊ ❊

“Câu chuyện của tôi cũng chẳng có mấy người nghe qua, dù bọn họ muốn nghe cũng không có cơ hội này đâu. Anh còn làm giá nữa, thôi thì cứ nghe tạm đi.” Tống Nhã bĩu môi đầy vẻ tức giận, nhưng rồi vẫn chậm rãi kể. “Chẳng khác gì mấy câu chuyện tình yêu bình thường cả, tôi quen một gã ở đây. Gã này trông trắng trẻo, rất sạch sẽ. Đối xử với tôi rất tốt, tôi chưa từng nghĩ trên đời này còn có người đối xử tốt với mình như vậy. Chúng tôi nhanh chóng rơi vào lưới tình, tôi đã muốn kết hôn! Thế nhưng...”

Tống Nhã nói đến đây tự rót thêm một chai. Trần Phi biết sau chữ “thế nhưng” chính là nút thắt. Đã là chuyện tình yêu bình thường thì cuối cùng chắc chắn là chia tay. Huống hồ hiện tại Tống Nhã hình như cũng chẳng có bạn trai, không chia tay mới là lạ!

Quả nhiên sau khi uống xong, Tống Nhã có chút phẫn nộ nói. “Nhưng tôi không ngờ gã lại hèn nhát đến thế, căn bản chẳng phải là đàn ông. Có một lần gã không biết đắc tội với ai nên bị đối phương chặn đường, kết quả đối phương biết tôi là bạn gái gã, liền bắt gã giao tôi ra. Bảo rằng làm vậy sẽ tha cho gã, ai ngờ gã lại thực sự làm thế, gọi điện thoại lừa tôi đến chỗ ở của gã. Sau khi tôi biết chuyện, gã không những không dỗ dành, lừa dối tôi, mà những gì gã làm còn đáng xấu hổ hơn thế. Gã thậm chí còn đe dọa tôi, tóm lại là bộ mặt tiểu nhân đó tôi đã nhìn thấy rõ mồn một. Sau đó, chúng tôi chia tay.”

“Mãi sau này tôi mới biết gã căn bản chẳng phải người tốt gì, là một con bạc chuyên nghiệp. Trước kia cũng từng có không ít phụ nữ ngu ngốc bị gã dùng thủ đoạn này lừa gạt để gán nợ.”

“Tôi thật ngu ngốc, vậy mà lại bị một kẻ như thế lừa, còn muốn kết hôn với gã. Thế mà cũng gọi là đàn ông ư, còn chẳng bằng cả phụ nữ. Từ đó về sau, tôi không bao giờ tin đàn ông nữa. Cho đến tận...” Nói đến đây, Tống Nhã bỗng nhìn thoáng qua Trần Phi.

Trần Phi trầm ngâm. “Cho đến khi cô thấy tôi không màng hiểm nguy đi cứu người, cô mới tin rằng trên đời này vẫn còn đàn ông tốt, nên cô mới muốn qua lại với tôi, đúng không?”

“Đúng!” Tống Nhã gật đầu. “Hôm đó thấy anh lao vào biển lửa cứu người không màng hiểm nguy, thậm chí thà để mình bị thương cũng muốn chăm sóc người khác, điều này khiến tôi cảm thấy rất lớn. Bây giờ là xã hội gì chứ? Đây là xã hội ích kỷ, ngay cả chân ái e rằng cũng chẳng có mấy người đàn ông làm được như vậy. Nhưng anh đã làm, chỉ riêng điểm này thôi tôi đã biết anh chắc chắn là một người đàn ông tốt, ít nhất là một người đàn ông đích thực, đáng để kết giao!”

Trần Phi không nói gì, tuy trong lòng rất đắc ý nhưng lại có chút cảm thán, xã hội này vốn dĩ bi đát như vậy, phụ nữ cũng thế, đàn ông cũng thế, đều là bi kịch. Có bao nhiêu người có thể giữ trọn vẹn mối tình đầu đến cuối, hoàn mỹ không tì vết chứ?

“Tôi đã hứa với cô rồi, nếu cô gặp nguy hiểm, tôi cũng sẽ không màng hiểm nguy mà cứu cô.” Trần Phi bình thản nói.

Tống Nhã cười. “Tôi biết chứ, chỉ là không biết cơ hội này bao giờ mới tới. Hay là, lát nữa tôi tạo cơ hội nhé? Quán bar hỗn loạn thế này, muốn tìm chút chuyện không phải dễ ợt sao?”

Trần Phi bất lực nói: “Đừng, chúng ta đến để uống rượu mà, đúng không? Hơn nữa, mấy chuyện nhỏ nhặt này cần gì đến tôi? Bản thân cô tự giải quyết được rồi. Đợi sau này có nguy hiểm thật sự thì tôi cứu cô sau.”

Tống Nhã không lên tiếng, biểu cảm lại trở nên âm trầm. Trần Phi hơi cạn lời. “Này, đừng bảo là vì thế mà cô giận đấy nhé, cô cũng nhỏ nhen quá rồi đấy.”

Tống Nhã vẫn không nói gì, chỉ trừng trừng nhìn Trần Phi, dường như đầy vẻ oán hận.

Trần Phi hết cách, giơ tay lên nói. “Được rồi được rồi, coi như tôi sợ cô rồi được chưa. Ánh mắt oán hận thế để làm gì, làm như tôi phụ lòng cô không bằng. Cô đi gây chuyện đi, đến lúc đó tôi đi cứu cô được chưa. Thật tình, ngay cả khi trên thế giới này không có nhiều đàn ông đích thực, cô cũng không cần dùng cách này để chứng minh tôi đích thực đến mức nào đâu chứ?”

Tống Nhã lắc đầu. “Là hắn!”

“Cái gì là hắn?” Trần Phi ngẩn người, sau đó chợt phản ứng lại liền quay đầu nhìn sang. Thuận theo ánh mắt của Tống Nhã, Trần Phi nhìn thấy một nhóm người đang ngồi uống rượu trong phòng riêng không xa, ở giữa có một gã đàn ông trắng trẻo đang ôm ấp tả hữu trông vô cùng khoái lạc. Nhìn lại sắc mặt Tống Nhã, Trần Phi không nhịn được cười.

“Thế này thì trùng hợp quá rồi, nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, thú vị thật!”

Tống Nhã cắn môi nhìn một hồi lâu, bỗng nhiên mỉm cười. “Thôi vậy, đều đã qua cả rồi. Bây giờ trong mắt tôi hắn chỉ là một người dưng, không, thậm chí còn không bằng cả người dưng. Nào, chúng ta cứ uống phần của chúng ta.”

Nàng nâng chai định cụng với Trần Phi, nhưng Trần Phi lại không động đậy.

“Cô có biết thế nào là đàn ông đích thực không?” Trần Phi đột nhiên hỏi.

Tống Nhã cười. “Anh chẳng phải là đàn ông đích thực sao?”

“Đàn ông đích thực là khi nhìn thấy kẻ bắt nạt bạn bè mình, tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn, mà sẽ giúp cô ấy trút giận.” Trần Phi cười cười, bỗng vỗ vỗ vai Tống Nhã. “Hôm nay vận may của cô không tệ đâu, không cần gây chuyện cũng có thể tận mắt thấy thế nào là đàn ông đích thực. Đợi tôi, tôi trút giận giúp cô!”

Nói xong, Trần Phi cầm chai rượu đứng dậy đi về phía phòng riêng đó.

Tống Nhã đoán được hắn muốn làm gì, có lòng muốn cản lại nhưng cuối cùng lại thôi. Nàng tuy nói nghe nhẹ nhàng nhưng trong lòng vẫn còn hận, huống hồ vừa rồi tuy Trần Phi cười nói như vậy, nhưng giọng điệu đó lại không cho phép người khác từ chối, quan trọng nhất là nàng đã thấy được sự tức giận, sự tức giận của Trần Phi. Trong lòng nhất thời cảm thấy rất cảm kích!

Trần Phi đi tới, mấy kẻ trong phòng đều nhìn thấy, lần lượt dừng cả lại. Tổng cộng có năm sáu người, trong đó có hai người phụ nữ.

“Anh tìm ai đấy?” Một kẻ trong đó lên tiếng hỏi Trần Phi.

Trần Phi cười cười. “Tôi tìm hắn!” Vừa nói, vừa chỉ vào gã đàn ông trắng trẻo kia. Gã đó ngẩn ra, nói. “Tìm tôi? Tôi hình như không quen anh thì phải.”

Trần Phi lắc đầu. “Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là tôi biết loại cặn bã như ngươi là được. Tôi tự cho là đã gặp không ít tên khốn trơ trẽn, nhưng không ngờ núi cao còn có núi cao hơn, cha ngươi lúc trước sao không bắn ngươi lên tường cho xong, để cái thứ rác rưởi như ngươi còn sống sót đến giờ thế này.”

“Đệt, mẹ kiếp mày tìm đánh đúng không.” Nghe thấy lời Trần Phi, mấy gã kia lập tức tức giận chửi bới, định ra tay với Trần Phi. Trần Phi thuận thế đập chai rượu trong tay lên đầu một gã, rồi thản nhiên nói. “Tôi nói rồi, tôi tìm hắn. Kẻ khác không muốn chịu khổ thì đứng sang một bên, nếu không xử lý luôn cả các người.”

“Rốt cuộc mày là ai, tao cũng không quen mày, mày không dưng chạy đến khiêu khích, cũng phải cho cái lý do chứ?” Gã đàn ông trắng trẻo giọng điệu không thiện chí lên tiếng nói.

“Lý do? Lão tử nhìn ngươi ngứa mắt nên muốn đánh ngươi, đây chính là lý do!” Trần Phi hừ lạnh một tiếng, dùng một tay túm lấy gã đó lôi ra khỏi chỗ ngồi. Gã đó lập tức kinh hãi, không ngờ Trần Phi trông có vẻ gầy gò mà sức lực lại lớn như vậy, gã muốn vùng thoát nhưng căn bản không thể thoát ra nổi!

Mấy gã bên cạnh thấy Trần Phi túm lấy gã, vội vàng muốn xông tới giúp đỡ, đáng tiếc Trần Phi còn nhanh hơn họ, bôm bốp vài cái đã đánh gục mấy kẻ kia. Trần Phi tuy không dùng hết sức nhưng ra tay cũng không nhẹ, mấy gã đó sợ là trong chốc lát khó mà đứng dậy nổi.

Gã bị túm lấy có chút hoảng loạn. “Anh, đại ca, rốt cuộc em đắc tội anh ở đâu, anh có thể nói cho em biết được không, để em còn ghi nhớ chứ.”

“Người ngươi đắc tội không phải là ta!” Trần Phi hừ lạnh một tiếng, vung tay tát một cái thật mạnh. Cái tát này khiến đầu gã xoay ngoắt sang một bên, nếu không phải Trần Phi đang túm lấy thì người đã bay ra ngoài rồi. Mặt gã đỏ ửng lên ngay tức khắc, khóe miệng có máu chảy ra. Gã đó choáng váng, chỉ cảm thấy đầu óc kêu ong ong không dứt.

Trần Phi cũng lười để ý tới gã, đánh ngược tay lại một cái nữa. Sau đó liên tục tát bôm bốp. Gã như con lắc lò xo bị đánh từ bên này sang bên kia, lại từ bên kia đánh ngược lại.

Động tĩnh lớn như vậy, khách khứa đến uống rượu xung quanh tất nhiên đều thấy, từng người đều túm tụm lại xem náo nhiệt. Lúc này từ bên trong đi ra ba bốn người, trông vẻ mặt không thiện cảm, hẳn là người trông coi ở đây. Dù sao quán bar nơi này rồng rắn lẫn lộn, chắc chắn đều có người có thế lực chống lưng. Thấy mấy kẻ này đi ra, Tống Nhã đứng dậy bước tới.

Một là, nàng không muốn làm lớn chuyện. Tuy nàng không sợ, nhưng hôm nay đến đây chỉ là muốn uống rượu. Hai là, mấy cái tát vừa rồi của Trần Phi nàng cũng đã thấy, nếu còn đánh tiếp sợ là sẽ đánh chết người. Trút giận là được rồi, làm lớn chuyện ra thì không hay.

“Đủ rồi, buông hắn ra đi.” Tống Nhã nói với Trần Phi.

Gã trắng trẻo kia vậy mà vẫn chưa ngất, không ngờ lại chịu đòn tốt thế! Trần Phi vừa định buông tay, gã đó lại đột nhiên nói. “Tống Nhã, là cô. Hóa ra là cái loại tiện nhân như cô, cô đợi đó, tìm được tình mới là quay lại đối phó với tôi, cô được lắm!”

Vốn dĩ Trần Phi định buông tay, nghe thấy câu này lập tức nổi giận. Bốp bốp lại mấy cái tát nữa giáng xuống. “Mẹ kiếp, mày có biết nói tiếng người không, không biết nói để lão tử dạy cho.”

Tống Nhã cũng nổi giận, không ngờ gã lại nói mình như vậy.

“Vị huynh đệ này, anh xem có thể dừng lại được chưa. Xung quanh còn không ít khách khứa, làm họ sợ thì không hay đâu.”

Mấy kẻ trông coi lên tiếng, giọng điệu có chút không thiện cảm.

“Được.” Trần Phi đáp một tiếng, tiện tay cầm chai rượu bốp một cái đập vào đầu gã kia, máu lập tức chảy ra. Sau đó buông tay, gã liền ngã vật xuống đất ngất lịm đi. “Phi, cái thứ gì không biết. Mẹ kiếp!”

Trần Phi chửi một tiếng, nói với Tống Nhã. “Đi thôi.”

“Từ từ, hai vị gây chuyện ở chỗ tôi, đánh người xong mà muốn đi thế à. Điều này có vẻ không hợp quy tắc nhỉ?” Kẻ trông coi lạnh lùng nói.

Trần Phi nói: “Chuyện này không liên quan đến các người, tôi cũng không nhắm vào các người.”

“Quản được nhiều thế à, dám gây chuyện ở đây, lá gan cũng lớn đấy nhỉ, đi, chúng ta tìm chỗ nào đó nói chuyện chút xem nào.”

Trần Phi hừ lạnh một tiếng nhìn sang Tống Nhã, Tống Nhã bĩu môi. “Được thôi, tôi cũng muốn xem các người có thể làm gì chúng tôi.”

“Không biết sống chết, dám gây chuyện ở đây là phải trả giá đấy, đây là địa bàn do Mã ca bảo kê.” Kẻ trông coi hừ một tiếng, rồi dẫn Tống Nhã cùng Trần Phi đi ra từ cửa sau quán bar. Trần Phi và Tống Nhã cũng không phản kháng, hai người họ, một là cảnh sát, một người còn giỏi hơn cả cảnh sát, tất nhiên đều chẳng để tâm vào đâu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:155
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.