Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 107
Bí thư Thành ủy

❊ ❊ ❊

Qua một lúc lâu, La Phượng cuối cùng cũng mở miệng: "Dù chúng ta có những bức ảnh này, sợ rằng cũng chẳng có tờ báo nào dám đăng đâu!"

Chỉ một câu nói này đã đủ cho thấy quyết tâm của La Phượng!

Vừa rồi La Phượng đã cân nhắc rất kỹ, dù có muốn lùi một bước, dùng những bức ảnh này uy hiếp Tất Hải Sinh thì cũng chỉ có thể giải quyết tạm thời, nhưng Tất Hải Sinh tuyệt đối sẽ không bỏ qua, tương lai chắc chắn vẫn sẽ gây phiền phức. Thay vì như vậy, chi bằng liều mạng, tìm cách trực tiếp đánh đổ hoàn toàn Tất Hải Sinh.

Trần Phi mỉm cười, nhả nhẹ một vòng khói, nói: "Đã dì La đã quyết định rồi, vậy thì mọi việc còn lại cứ giao cho cháu."

"Cháu định làm thế nào? Phải biết rằng kẻ khó đối phó thực sự không phải Tất Hải Sinh, mà là nhà họ Kiều. Đó không phải là cách xã hội thông thường có thể giải quyết được, đến lúc đó không khéo ngay cả công ty của chúng ta cũng bị ảnh hưởng đấy." La Phượng lo lắng nói.

Trần Phi cười: "Dì La yên tâm đi, cháu biết mình nên làm gì, dì cứ đợi điện thoại của cháu là được." Nói xong, Trần Phi đứng dậy. "Cháu đi trước đây."

Nhìn Trần Phi rời khỏi văn phòng, La Phượng cũng không biết nói gì cho phải. Nhìn dáng vẻ tự tin đó của cậu khiến bà cảm thấy vô cùng an tâm, tựa như không có việc gì có thể làm khó được cậu vậy.

Sau khi ra ngoài, Trần Phi trực tiếp quay lại chỗ Vương Hi Đan. Người mở cửa là thuộc hạ do Lý Phong dẫn tới. Trần Phi tiện tay đưa mỗi người một điếu thuốc rồi ngồi xuống đối diện Vương Hi Đan.

"Cậu là không yên tâm nên đích thân tới tọa trấn đấy à?" Vương Hi Đan lạnh lùng hừ một tiếng nói.

Trần Phi lắc đầu không tranh biện với cô, mà hỏi Kiều Lệ: "Có thể giúp tôi hẹn anh trai cô ra ngoài được không?"

"Anh muốn gặp anh trai tôi? Anh muốn làm gì?" Kiều Lệ lập tức căng thẳng hỏi.

Trần Phi cũng không giấu giếm: "Tôi muốn biết thái độ của anh trai cô, hay nói cách khác là thái độ của nhà họ Kiều các cô!"

Kiều Lệ cũng không ngốc, nghe thấy lời này liền hiểu ngay ý của Trần Phi, hắn là muốn đối phó với Tất Hải Sinh. Nhưng cô lại lo anh trai mình không vui, cho nên hắn mới tới thăm dò. Vừa nãy Kiều Lệ đã nghĩ rất kỹ, tất cả đều là tai họa do cái công ty chết tiệt này gây ra, nếu Tất Hải Sinh không có nhiều tiền như vậy thì cũng sẽ không có nhiều chuyện như thế, hắn đã có thể ngoan ngoãn sống yên ổn với mình rồi.

"Được, tôi giúp anh hẹn anh ấy." Kiều Lệ suy nghĩ một chút rồi đồng ý.

"Cảm ơn, nếu tiện thì bây giờ gọi luôn được không, thời gian không còn nhiều lắm." Trần Phi cười nói.

Kiều Lệ cũng không nói nhiều, trực tiếp lấy điện thoại ra gọi: "Anh, em có chút chuyện muốn bàn với anh, anh có thời gian không? Được, vậy nửa tiếng nữa em tới văn phòng của anh."

Cúp điện thoại, Kiều Lệ nói với Trần Phi: "Hẹn xong rồi, nửa tiếng nữa tới văn phòng của anh ấy."

"Được." Trần Phi gật đầu, nói. "Vậy chúng ta đi thôi."

Kiều Lệ cũng không dài dòng, cô biết phải đi làm gì, nên mang theo hết những bức ảnh và tài liệu đó. Sau khi hai người xuống lầu, Trần Phi định bắt taxi, không ngờ Kiều Lệ nói cô tự lái xe tới. Nghĩ cũng phải, dù là với thân phận em gái Bí thư Thành ủy, hay là vợ của Tất Hải Sinh thì việc có xe cũng là chuyện rất bình thường. Ngồi lên xe của cô, Kiều Lệ lái xe thẳng tới tòa nhà chính quyền thành phố.

Đây là lần đầu tiên Trần Phi bước vào nơi này, đây chính là biểu tượng của quyền lực! Trong lòng Trần Phi hơi kích động nhưng cũng chưa đến mức quá căng thẳng. Kiều Lệ dẫn cậu đi thẳng tới văn phòng, ở bên ngoài gặp một người đàn ông trung niên.

"Thư ký Vương, tôi tới tìm anh tôi." Kiều Lệ nói với người đàn ông trung niên đó.

Người đàn ông trung niên vội cười nói: "Đang ở bên trong đấy, hai người vào đi." Vừa nói, ánh mắt ông ta vừa đánh giá Trần Phi mấy lần, không biết chàng trai ăn mặc bình thường này tới làm gì. Tuy nhiên, làm thư ký bao nhiêu năm, ông ta đã sớm học được cách chừng mực, nên cũng không nhìn thêm hay tò mò hỏi han.

Sau khi thông báo một tiếng, hai người liền đi vào. Bên trong ngồi một người đàn ông trung niên, diện mạo có vài phần giống Kiều Lệ, khí chất uy nghiêm không giận mà tự oai, mang đậm hơi thở của người bề trên. Người đàn ông trung niên này chính là anh trai của Kiều Lệ, Kiều Cổ. Kiều Cổ vốn dĩ rất tò mò không biết em gái tìm mình có chuyện gì, nhưng thấy em gái dẫn một người trẻ tuổi vào cũng không hỏi nhiều.

Ông phất tay ra hiệu cho họ ngồi xuống rồi mới nói: "Hôm nay sao em lại có thời gian tới thăm anh thế?"

Kiều Lệ cười gượng: "Chẳng lẽ anh không chào đón à? Nếu anh không chào đón thì em đi đây."

"Em đấy, lần nào cũng phải trêu anh vài câu. Nếu để chị dâu em biết anh đuổi em đi, chắc cô ấy lại càm ràm anh cho xem." Kiều Cổ cười nói.

Có thể thấy mối quan hệ giữa hai anh em họ rất tốt, lúc này Kiều Lệ không giống dáng vẻ người phụ nữ trung niên, trái lại còn có chút giống trẻ con.

Trò chuyện vài câu, Kiều Lệ mới nói: "Anh, lần này em tới tìm anh là muốn nhờ anh làm chủ giúp em. Anh xem những thứ này đi."

Nói xong, Kiều Lệ liền đưa tài liệu đã chuẩn bị sẵn cho Kiều Cổ.

Kiều Cổ vốn dĩ còn đang cười, nhưng sau khi xem xong những tài liệu này, sắc mặt lập tức trở nên xanh mét, có thể thấy ông rất phẫn nộ trong lòng nhưng không hề bùng phát ra.

"Rốt cuộc chuyện này là thế nào?"

Kiều Cổ từ trước tới nay cưng chiều người em gái này nhất, đối với em rể Tất Hải Sinh cũng khá chăm chút. Nếu không nhờ ông thì Tất Hải Sinh có thể có ngày hôm nay sao? Nhưng ông không thể ngờ được em rể mình lại làm ra chuyện như vậy, điều này khiến Kiều Cổ sao có thể không giận?

Kiều Lệ cũng không giấu giếm, kể lại sự việc một cách đầu đuôi. Kiều Cổ nghe xong cuối cùng cũng hiểu vì sao em gái lại dẫn người trẻ tuổi này tới, hóa ra cậu ta mới là nhân vật chính. Kiều Cổ quay đầu nhìn Trần Phi, nói: "Cậu tên là gì?"

"Tôi tên Trần Phi, chào Bí thư Kiều." Câu trả lời của Trần Phi không kiêu không nịnh, lại vô cùng lễ phép. Điều này khiến Kiều Cổ thầm gật đầu, ngay cả lãnh đạo bình thường khi gặp mình cũng có chút e dè, không ngờ người trẻ tuổi này lại điềm tĩnh, không kiêu không nịnh như vậy.

Đầu đuôi sự việc đã rõ, mục đích Trần Phi tới đây ông cũng rất rõ. Chỉ là ông rất tò mò người trẻ tuổi này lại có gan dạ đến mức dám tới tìm mình. Nếu là người bình thường biết sau lưng Tất Hải Sinh có mình chống lưng, sợ rằng phần lớn đã sớm mặc kệ chuyện này rồi, nhưng Trần Phi lại dám tới khi đã biết rõ, hơn nữa nhìn dáng vẻ này dường như còn muốn sống mái một phen với Tất Hải Sinh.

"Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa?" Kiều Cổ trầm giọng hỏi, ánh mắt vô cùng sắc bén.

Đây không chỉ là đối phó với Tất Hải Sinh, đây cũng là đang tát vào mặt ông. Nếu chuyện này lan ra ngoài, em rể mình gây ra bao nhiêu ảnh hưởng tiêu cực như vậy, thì mặt mũi Kiều Cổ để đâu?

Quả không hổ danh là lãnh đạo, chỉ riêng ánh mắt này thôi đã khiến Trần Phi cảm nhận được áp lực vô hình. Tuy nhiên Trần Phi không hề lùi bước, nhìn thẳng vào mắt ông, rồi gật đầu mạnh mẽ: "Đã suy nghĩ kỹ rồi ạ."

"Hừ!" Kiều Cổ hừ lạnh một tiếng, dáng vẻ như sắp nổi giận.

Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:102
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.