Khánh tẩu hai tay che trước ngực, làn da trắng muốt hầu như lộ hết ra ngoài. Trên mặt bà thoáng chút hoảng hốt, dường như không ngờ tới giờ này lại có người xông vào, nhưng khi nhìn rõ người bước vào là Trần Phi, bà có vẻ hơi thở phào nhẹ nhõm.
Trần Phi không ngờ lại rơi vào tình cảnh này, xem ra Khánh tẩu đã chuẩn bị đi ngủ rồi. Ai mà ngờ được bà lại có thói quen ngủ khỏa thân chứ, chẳng mặc gì cả. Nhưng giờ nhìn kỹ lại, Trần Phi mới phát hiện vóc dáng của Khánh tẩu vẫn được giữ gìn rất tốt, da dẻ trắng trẻo, hơn nữa hai bầu ngực kia cũng không hề xuất hiện dấu hiệu biến dạng hay chảy xệ. Trong môi trường thế này mà Khánh tẩu có thể giữ gìn được như vậy quả thật là điều hiếm thấy. Còn về khuôn mặt, dù có hơi vàng vọt do nắng gió dãi dầu, nhưng trong hoàn cảnh này thì đã là rất tốt rồi.
Ngẫm lại, có lẽ trong cái thôn này, Khánh tẩu có thể coi là mỹ nữ nhất nhì rồi. Dẫu sao thì trong thôn cũng chẳng còn người trẻ nào nữa, cho dù có, bà vẫn được xem là còn giữ được nét phong vận.
“Khánh tẩu, tôi không cố ý đâu. Thấy trong phòng cô vẫn còn sáng đèn nên tưởng cô chưa ngủ, tôi… tôi đi trước đây.” Tình cảnh này đương nhiên không tiện ở lại nữa, đợi lần sau nói chuyện vậy.
Trần Phi nói xong liền định đi ra ngoài, nhưng Khánh tẩu lại lên tiếng: “Đã muộn thế này còn tới tìm ta, chắc chắn là có việc rồi. Cậu lại đi giết sói về, người đầy máu me thế kia à? Đừng đi vội, đợi ta đun chút nước cho cậu tắm rửa, rồi hẵng nói cho ta biết có chuyện gì.”
“Được thôi.” Trần Phi do dự một chút rồi đồng ý, sau đó quay người đi ra ngoài: “Tôi chờ cô ở bên ngoài.”
Mặt Khánh tẩu đỏ lên một chút, đợi Trần Phi đi ra rồi bà mới bắt đầu mặc quần áo. Trần Phi đợi bên ngoài khoảng một hai phút thì nghe tiếng Khánh tẩu khẽ gọi, lúc này anh mới quay người bước vào.
Lúc này Khánh tẩu đã mặc xong quần áo, nhưng lại không mặc nhiều như ban ngày, chỉ khoác một chiếc áo ngủ kiểu dáng cũ kỹ. Qua ánh sáng lờ mờ, thấp thoáng vẫn có thể nhìn thấy đường nét rõ ràng cùng với điểm nhô lên, bên trong bà vậy mà lại không mặc gì.
Điều này khiến Trần Phi khá bất ngờ, nhưng nghĩ lại thì Khánh tẩu ở độ tuổi này hình như cũng chẳng cần phải e dè như mấy cô gái trẻ, nên anh cũng thấy bình thường.
“Cậu ngồi nghỉ chút đi, ta đi đun nước cho cậu trước.” Khánh tẩu cười với Trần Phi rồi nói.
“Thật ra không cần phiền phức vậy đâu.” Quần áo trên người tuy dính đầy máu tươi nhưng đối với Trần Phi thì cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy.
“Không phiền đâu, cái mùi máu tươi này của cậu không chỉ khó ngửi mà nhìn cũng đáng sợ lắm. Cậu cứ ngồi đó đi, lát là xong thôi.” Khánh tẩu mỉm cười rồi xoay người đi ra.
Ngay lúc này, Tiểu Cửu bất chợt xuất hiện bên cạnh anh. Trần Phi ngạc nhiên nhìn cô một cái: “Sao cô lại đột nhiên xuất hiện? Có chuyện gì à?”
Tiểu Cửu mặt không cảm xúc gật đầu: “Tôi tới báo cho cậu một chuyện, đó là phương pháp tăng độ hảo cảm trong game. Nói chính xác hơn là một trong những phương pháp tăng độ hảo cảm với nhân vật nữ, đó là phát sinh quan hệ với họ.”
“Hả?”
Trần Phi lập tức sững sờ, phát sinh quan hệ cũng có thể tăng độ hảo cảm sao? Nghĩ kỹ lại thì cũng phải, dù sao đã làm tới bước thân mật nhất rồi, độ hảo cảm tự nhiên cũng sẽ tăng lên.
“Ý của cô là, nếu tôi phát sinh quan hệ với Khánh tẩu thì độ hảo cảm của bà ấy sẽ tăng? Nhưng độ hảo cảm giữa chúng tôi hiện tại hình như chưa tới mức đó đâu, nếu tôi dùng thủ đoạn cưỡng ép thì sẽ có hậu quả gì?”
“Nếu cưỡng ép phát sinh quan hệ khi đối phương không tình nguyện thì sẽ khiến độ hảo cảm giảm mạnh, đến lúc đó bà ấy sẽ tràn đầy thù hận với cậu, thậm chí nghĩ đủ mọi cách để báo thù. Tôi từng nói rồi, nếu cậu tử vong ở đây thì cậu ở thực tại sẽ trở thành người thực vật, nên tôi khuyên cậu tốt nhất là bỏ ngay ý định đó đi.”
“Vậy bây giờ cô xuất hiện nói với tôi những điều này là có ý gì?” Vì độ hảo cảm chưa tới mức đó, mà dùng thủ đoạn cưỡng ép lại khiến độ hảo cảm giảm, Trần Phi hoàn toàn không có lý do gì để làm chuyện đó. “Cô tới chỉ để nhắc nhở tôi đừng nhất thời kích động mà làm chuyện gì với Khánh tẩu sao?”
“Tôi chỉ muốn cho cậu biết hậu quả nếu làm như vậy là gì, chứ không phải để nhắc nhở cậu. Dù sao tôi cũng là người hướng dẫn trò chơi độc quyền của cậu, nên phải cố gắng tránh để cậu làm những việc sai lầm.” Tiểu Cửu nói đến đây thì dừng lại một chút, dường như vẫn muốn nói thêm điều gì.
“Nếu tôi phát sinh quan hệ với người ở đây thì cảm giác sẽ như thế nào? Ý tôi là, liệu có giống y như thật không?” Trần Phi bỗng nhiên hỏi.
Tiểu Cửu gật đầu đáp: “Đương nhiên là giống thật, mọi cảm quan ở đây đều do não bộ của cậu điều khiển, hiệu quả đương nhiên là như vậy. Cũng giống như khi cậu giết sói, cậu có thể cảm nhận được cảm giác lưỡi rìu chém vào, hay cảm giác máu tươi bắn lên mặt vậy.”
“Vậy nếu muốn phát sinh quan hệ thì ngoài sự hưởng thụ về mặt thể xác ra, còn có lợi ích gì khác không?” Trần Phi lại hỏi.
“Có, nhưng không chắc chắn đó là gì. Điều này phải dựa vào tình huống cụ thể của họ. Nếu độ hảo cảm giữa cậu và Khánh tẩu nâng lên cấp độ mới, những thứ bà ấy làm cho cậu sẽ có thêm thuộc tính phụ trợ.”
Thuộc tính phụ trợ sao? Đây đúng là món hời. Chả trách trò chơi này lại có thiết lập như vậy, độ hảo cảm, rồi cả việc phát sinh quan hệ, hóa ra là vì có liên quan tới thuộc tính phụ trợ. Nói như vậy, nếu mình có mối quan hệ sâu sắc hơn với Khánh tẩu, thì trang bị bà ấy làm trong tương lai có lẽ sẽ có thuộc tính tốt hơn.
Thế này chẳng khác nào dụ người ta phạm tội mà!
Tuy nhiên, điều này cũng giải thích tại sao mình không triệu hồi mà Tiểu Cửu lại đột nhiên xuất hiện, cô ấy không phải để nhắc mình đừng kích động, mà là muốn cho mình biết lợi ích sau khi kích động. Đương nhiên, điều này cũng chứng tỏ nếu Trần Phi thực sự làm gì đó với Khánh tẩu thì chắc cũng không có nguy hiểm. Trước đó Tiểu Cửu từng nhắc tới hậu quả của việc dùng thủ đoạn cưỡng ép và độ hảo cảm, nhưng Khánh tẩu lại là một trường hợp ngoại lệ.
Chồng bà đã mất, mà bà vẫn còn trẻ. Nhưng xung quanh toàn là mấy lão già, chẳng có người đàn ông nào lọt vào mắt xanh của bà cả. Độ hảo cảm giữa bà với chính mình cũng không tính là quá thấp, cộng thêm sự việc bất ngờ vừa rồi, nên việc Khánh tẩu có chút cảm tình với mình là điều rất bình thường, thậm chí có suy nghĩ gì khác cũng là chuyện dễ hiểu. Vậy thì trong tình huống tình đầu ý hợp này mà phát sinh quan hệ, thì đó là nước chảy thành sông, thuận nước đẩy thuyền, chuyện này không những không làm giảm độ hảo cảm mà còn tăng lên đáng kể, càng không có chuyện bị trừng phạt gì cả.
Nói cách khác!
Thật ra độ hảo cảm giống như một quy tắc, trong quy tắc này cậu có thể làm gì, không được làm gì đều đã được thiết lập sẵn. Nhưng quy tắc này không phải là tuyệt đối, cũng sẽ có một số tình huống đặc biệt, ví dụ như tình huống hiện tại đây.
Coi như là lách được một lỗ hổng, có lẽ đây cũng là một phương pháp tăng độ hảo cảm, tùy người mà có cách khác nhau.
Lúc này Tiểu Cửu đã biến mất, xem ra những gì cần nhắc cô ấy đều đã nhắc rồi. Trần Phi bắt đầu suy nghĩ xem có nên tăng độ hảo cảm với Khánh tẩu hay không, lợi ích của việc tăng độ hảo cảm rất nhiều. Thứ nhất, sau này nếu tìm bà làm quần áo hay trang bị thì sẽ có thêm thuộc tính phụ trợ, điểm này bất kỳ ai từng chơi game đều hiểu nó có ý nghĩa gì, tuyệt đối là lợi ích lớn. Thứ hai, Khánh tẩu có thể coi là một thục nữ, dù vóc dáng hay nhan sắc đều không tệ, nếu ăn diện một chút thì tuyệt đối xứng danh vưu vật. Ở thực tại, xung quanh mình tuy nhiều phụ nữ nhưng dường như chưa nảy sinh mối quan hệ gì. Vì vậy, có thể thực hiện điều đó ở đây xem ra cũng không tệ.
Tuy biết đây là trò chơi, nhưng trò chơi này thực sự quá chân thực. Chân thực đến mức chết là thành người thực vật, vậy thì cảm giác lúc phát sinh quan hệ chắc cũng chân thật y như vậy!
Còn về tác hại, Trần Phi tạm thời vẫn chưa nghĩ ra sẽ có tác hại gì, trong thiết lập thì chồng Khánh tẩu đã chết rồi, không tồn tại tình huống ngoại tình. Vậy thì còn tác hại gì nữa chứ?
“Nước xong rồi.”
Đúng lúc này, Trần Phi nghe tiếng gọi của Khánh tẩu, đáp một tiếng rồi đi qua. Trong căn phòng nhỏ bên cạnh, Trần Phi nhìn thấy Khánh tẩu đã đổ nước đun xong vào một thùng gỗ, xem ra đây chính là dụng cụ tắm rửa.
Có lẽ do lúc đổ nước bị văng vào, quần áo trên người Khánh tẩu hơi ướt. Những chỗ bị nước làm ướt trở nên hơi trong suốt, thấp thoáng có thể nhìn thấy vẻ đẹp bên trong.
“Đừng khách sáo nữa, mau vào tắm đi, không lát nữa nước nguội đấy.” Khánh tẩu cúi đầu nói một câu rồi đi ra ngoài.
Trần Phi cũng thật sự hơi không chờ nổi nữa, liền cởi quần áo rồi chui vào thùng gỗ. Ngồi bán tựa trong thùng gỗ, làn nước ấm bao bọc lấy cơ thể, cảm giác này quả thực rất dễ chịu.
“Tắm rồi à?” Khánh tẩu ở ngoài cửa hỏi.
“Ừ, tắm rồi, nước ấm vừa vặn.” Trần Phi cười nói.
Khánh tẩu đáp một tiếng, ngay sau đó liền bước vào.
Việc này làm Trần Phi giật mình một cái, tuy không che đậy gì nhưng ít nhiều cũng có chút ngượng ngùng. Khánh tẩu nhìn về phía mắt Trần Phi, ánh mắt dường như sáng lên, rồi thuận thế nhặt đống quần áo dưới đất lên: “Vẫn còn ít nước nóng, ta giúp cậu giặt chỗ quần áo này nhé.”
“Thật sự quá phiền cô rồi, vốn dĩ cô đã định nghỉ ngơi rồi mà lại còn phải bận rộn, hết đun nước lại giặt đồ, thật ngại quá.” Trần Phi áy náy nói.
Khánh tẩu mỉm cười: “Phụ nữ mà, ngoài làm mấy việc này thì còn làm được gì nữa, không giống các cậu đàn ông, làm toàn việc chân tay.” Khánh tẩu vừa nói vừa lấy chậu gỗ ra, bỏ quần áo vào trong rồi đổ nước vào. Xem ra bà định giặt ngay tại đây!
“Không phải cậu tìm ta có việc sao, chuyện gì thế?” Khánh tẩu vừa giặt vừa hỏi.
Trần Phi lúc này mới nhớ ra mục đích mình tới đây, vội vàng nói: “Vừa nãy tôi giết không ít sói ở bên ngoài, đã lột da sói xuống hết rồi, tôi muốn nhờ cô xem giúp chỗ da sói này còn làm được gì nữa không.”
“Được, vậy lát nữa ta xem giúp cậu.” Khánh tẩu rất dứt khoát đồng ý.
Trần Phi gật đầu không nói gì thêm, cứ tự nhiên mà tắm rửa. Tuy trong phòng đột nhiên có thêm một người phụ nữ, hơn nữa còn là một người phụ nữ có mục đích riêng. Nhưng dù sao mình cũng đang ngồi trong thùng gỗ, lại thêm Khánh tẩu đang cúi người, nên chắc cũng không nhìn thấy gì đâu.
Đương nhiên, Trần Phi dường như chẳng lo lắng việc bị nhìn thấy.
Dù sao vừa nãy chính mình cũng đã nhìn thấy người ta rồi, bây giờ người ta nhìn lại mình thì cũng đâu có thiệt thòi gì.