Lý Đức Thành và Tôn Minh chờ dưới lầu chưa được bao lâu thì thấy một chiếc xe chạy tới. Lý Đức Thành lập tức thẳng lưng, Tôn Minh biết ngay người ông ta chờ đã tới. Tôn Minh lập tức nhìn về phía chiếc xe kia, muốn xem rốt cuộc người bước xuống là ai.
Cửa xe mở ra, người bước xuống từ ghế lái thì Tôn Minh có quen biết. Đó là con trai của Lý Đức Thành, Lý Phong, thỉnh thoảng cậu ta cũng đến đây tiêu khiển nên coi như là chỗ quen mặt. Ngay sau đó cửa sau cũng mở ra, Tôn Minh lập tức tập trung tinh thần nhìn qua, mắt không chớp lấy một cái, dường như chỉ cần chớp mắt thôi là sẽ bỏ lỡ điều gì đó.
Nhìn người bước xuống xe, Tôn Minh có chút ngẩn người. Bởi vì người bước xuống xe không phải là vị đại lão bản nào đó đang làm ăn phát đạt, cũng chẳng phải kiểu lãnh đạo uy nghiêm, mà lại là một thanh niên trông chừng hai mươi tuổi.
Điều này khiến Tôn Minh khá kinh ngạc, không hiểu sao Lý Đức Thành lại coi trọng thanh niên này đến thế? Nhưng ngạc nhiên thì ngạc nhiên, trên mặt anh ta không hề lộ ra chút khác thường nào, vẫn đứng bên cạnh tươi cười tiếp đãi.
Lý Đức Thành nắm bắt thời gian rất tốt, đúng lúc họ sắp đi tới cửa thì ông mới đứng dậy đi tới.
“Cậu chính là Trần Phi phải không? Tôi nghe Tiểu Phong nhắc đến cậu mãi. Tôi là cha của Lý Phong, Lý Đức Thành.” Lý Đức Thành cười tự giới thiệu, rồi vươn tay ra.
Trần Phi vội vàng nắm lấy tay ông, kính cẩn nói: “Bác quá khách sáo rồi, chúng ta vào trong đi ạ.”
Trần Phi không ngờ Lý Đức Thành lại đích thân ra tận cửa chờ mình. Tuy biết Lý Phong về nhà chắc chắn đã kể hết mọi chuyện với Lý Đức Thành, nhưng dù sao cậu cũng là vãn bối. Từ điểm này có thể thấy Lý Đức Thành tuyệt đối không phải hạng người tầm thường, trách không được Lý Phong sau khi bị cậu đánh mà vẫn dứt khoát nhận cậu làm đại ca, đúng là di truyền mà.
Lý Đức Thành gật đầu liên tục rồi mời mọi người lên lầu. Phòng bao đã đặt từ trước, sau khi lên tới nơi, Lý Đức Thành muốn mời Trần Phi ngồi vị trí chủ tọa. Trần Phi đương nhiên từ chối, dù nói thế nào thì Lý Đức Thành cũng là bề trên, hơn nữa lại là người mời cậu, xét cả về lý lẫn tình thì Lý Đức Thành mới nên ngồi chủ tọa.
Lý Đức Thành khách sáo vài câu rồi ngồi xuống, chẳng mấy chốc nhân viên phục vụ bắt đầu mang món lên. Lý Đức Thành nâng chén trước nói: “Tiểu Phong về nhà kể với tôi là quen được cậu làm đại ca, tôi thấy rất an tâm. Bình thường thằng bé không chịu tu chí, suốt ngày chơi bời lêu lổng, chẳng làm nên trò trống gì. Nay có cậu là đại ca trông nom nó, tôi cũng yên tâm phần nào. Nào nào, uống một chén.”
Trần Phi đáp ngay: “Khả năng làm việc của Tiểu Phong rất tốt, bác cứ yên tâm ạ.”
Sau khi chạm chén, Lý Đức Thành liền bắt đầu mời ăn uống. Có thể thấy Lý Đức Thành là người khá hào sảng, không câu nệ tiểu tiết, nhưng lại rất thông minh.
Chưa được bao lâu thì thấy cửa phòng bao mở ra, Tôn Minh cầm một ly rượu bước vào. Anh ta gật đầu với Lý Đức Thành và Lý Phong, rồi nói với Trần Phi: “Tôi nghe Lý tổng nói có quý khách tới nên đến mời một ly, tôi là quản lý khách sạn, tôi tên là Tôn Minh.”
“Chào anh, tôi là Trần Phi.” Trần Phi mỉm cười gật đầu, rồi uống cạn ly rượu.
Tôn Minh lấy trong túi ra một tấm thẻ đưa tới: “Đây là thẻ khách quý của khách sạn chúng tôi, sau này Trần công tử nhớ ghé ủng hộ nhiều hơn nhé.”
“Cảm ơn, nhất định rồi.” Trần Phi khách sáo nhận lấy.
Lý Đức Thành giả vờ giận dỗi nói: “Được lắm Tôn Minh, tôi đến đây bao nhiêu lần mà chẳng thấy cậu đưa thẻ khách quý cho tôi, cậu thế này là không được rồi đấy nhé.”
Tôn Minh sao lại không biết Lý Đức Thành đang cố tình tạo thể diện cho mình, liền cười nói: “Hay là lần này tính tôi mời?”
“Để lần sau đi, lần này đã bảo là tôi mời rồi. Lần tới mà đến thì tôi sẽ không khách sáo với cậu đâu.” Lý Đức Thành cười lớn.
“Dễ thôi, dễ thôi. Vậy tôi không làm phiền các vị dùng bữa nữa, có gì cần cứ gọi tôi.” Tôn Minh gật đầu với họ rồi xoay người đi ra.
“Tên Tôn Minh này khá biết nhìn người, là một người rất được.” Lý Đức Thành cười nói.
Trần Phi gật đầu. Thực ra lúc xuống xe cậu đã thấy Tôn Minh rồi, nhưng Tôn Minh rất khôn ngoan, không lại chào hỏi ngay mà đợi cậu vào phòng bao ăn uống rồi mới tới. Người này quả không hổ là quản lý, đúng là có nhãn quan.
Tiếp theo đó là những màn cụng ly, bữa cơm diễn ra vô cùng hứng khởi. Tửu lượng của Trần Phi nói một cách nghiêm túc thì vẫn khá tốt, cộng thêm việc Lý Đức Thành không ngừng nói lời hay ý đẹp, Lý Phong ở bên cạnh cũng chen vào góp vui. Đến lúc rượu qua ba tuần, chuẩn bị giải tán thì không ngờ đã trôi qua hai ba tiếng đồng hồ rồi.
Rời khách sạn, Lý Đức Thành nhất quyết muốn Lý Phong đưa Trần Phi về, nhưng Trần Phi từ chối. Tuy có uống chút rượu nhưng cũng chưa đến mức say khướt, quan trọng nhất là lát nữa còn một chầu nữa. Không biết có phải đã bàn bạc trước hay không mà lại cố tình sắp xếp cùng một ngày. Chỉ mong tửu lượng của ông nội Trần không quá cao, nếu không thì hôm nay chắc chắn trăm phần trăm lại say mềm rồi.
Nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ, thời gian hẹn với Trần Tiêu Trúc là tám giờ. Vẫn còn chút thời gian, Trần Phi dạo bước trên phố, thổi gió cho tỉnh rượu.
Lúc này trời chỉ mới hơi âm u, mùa hè đêm đến muộn hơn. Người qua lại trên đường cũng không ít, Trần Phi tùy tiện tìm một chiếc ghế dài ven đường ngồi xuống, đợi Trần Tiêu Trúc gọi điện cho mình.
Khoảng mười phút sau, điện thoại cuối cùng cũng reo. Nhìn qua số điện thoại, quả nhiên là Trần Tiêu Trúc. Bắt máy, Trần Phi cười nói: “Tôi còn tưởng cô sẽ gọi muộn hơn chứ.”
“Anh đang ở đâu?” Trần Tiêu Trúc hỏi.
Trần Phi nhìn quanh rồi đáp: “Chắc là ở con phố gần khách sạn Thiên Tinh, ở đây có tiệm bán quần áo, tôi đang ở gần đó.”
“Được, anh đợi tôi đi, tôi qua đó ngay.” Trần Tiêu Trúc dứt khoát cúp máy.
Trần Phi châm một điếu thuốc lặng lẽ chờ đợi. Chưa hút xong điếu thuốc thì đã thấy chiếc Audi của Trần Tiêu Trúc đỗ lại bên cạnh, ngay sau đó cô bước xuống. Có thể thấy hôm nay Trần Tiêu Trúc hình như đã đặc biệt trang điểm, lớp trang điểm nhẹ nhàng khiến cô trông vô cùng mê người. Chiếc váy liền thân màu đen bó sát phác họa hoàn hảo đường cong cơ thể, vừa tao nhã quyến rũ lại không khiến người ta thấy quá gợi tình. Quan trọng nhất là cô lại mặc một đôi tất da mỏng màu đen, đây đúng là tử huyệt của Trần Phi, nhìn thấy xong mắt cậu lập tức sáng rực lên.
Vốn dĩ Trần Tiêu Trúc định bảo cậu lên xe ngay, nhưng nhìn thấy ánh mắt này của cậu, trong lòng cô có chút đắc ý. Không uổng công mình đã kỳ công trang điểm, xem ra hiệu quả rất tốt.
Sau khi tan làm, Trần Tiêu Trúc cứ ở trong phòng chuẩn bị, thay tới mấy bộ đồ cuối cùng mới chọn được bộ này. Nhưng mặc vào rồi lại cảm thấy đủ tao nhã, cũng rất đẹp, nhưng lại thiếu thiếu chút gì đó, cuối cùng cô mới quyết định mặc thêm đôi tất da mà mình chưa bao giờ mặc.
Trần Tiêu Trúc thấy mình là giáo viên mà mặc thế này thì quả thực quá gợi tình, luôn khiến người ta không tự chủ được mà nghĩ bậy bạ. Cảm giác mặc vào cứ thấy không đoan trang cho lắm, nhưng dù sao lần này không ở trường học mà thuộc về tụ họp gia đình, nên cô mới mặc.
Tất nhiên trong lòng vẫn có chút hồi hộp, nhưng nhìn thấy ánh mắt này của Trần Phi thì nỗi hồi hộp đó hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một niềm vui sướng. Bởi vì ánh mắt của Trần Phi hoàn toàn nói với cô rằng: bộ dạng này của cô rất đẹp.
“Thanh xuân vì người tri kỷ mà rạng rỡ”, dù Trần Tiêu Trúc thực ra không có ý gì đặc biệt, nhưng nhận được ánh mắt ngưỡng mộ mê đắm của người đàn ông mình thích thì vẫn rất vui mà.
Thấy Trần Phi cứ ngồi đó nhìn chằm chằm mình, Trần Tiêu Trúc đỏ mặt hờn dỗi: “Nhìn đủ chưa hả, còn chậm trễ nữa là muộn giờ đấy.”
Trần Phi cười hì hì đáp: “Tôi chưa từng nghĩ cô lại mặc thế này, thực sự là quá kinh diễm. Dù tôi có nhìn bao lâu đi nữa cũng không thấy chán.” Nói là vậy nhưng Trần Phi vẫn đứng dậy.
“Anh cứ dẻo miệng đi, lên xe, ông nội đang đợi đấy.” Trần Tiêu Trúc lườm Trần Phi một cái rồi lên xe, Trần Phi cười hì hì ngồi vào ghế phụ.
Trần Tiêu Trúc ngẩn ra một chút, hỏi: “Bình thường anh không phải toàn ngồi phía sau sao, hôm nay sao lại ngồi phía trước?”
Xe của Trần Tiêu Trúc Trần Phi cũng đã ngồi vài lần, nhưng cơ bản đều ngồi phía sau. Thế nên Trần Tiêu Trúc mới hỏi vậy.
Trần Phi cười hì hì nói: “Ngày thường cô ăn mặc nghiêm chỉnh quá có gì đẹp đâu, hôm nay khác chứ, ngồi phía sau tôi không nhìn thấy gì cả.”
Câu này khiến Trần Tiêu Trúc vừa giận vừa thẹn: “Hóa ra bình thường anh ngồi phía sau là không muốn nhìn tôi à? Bây giờ tôi mặc gợi cảm một chút là anh ngồi phía trước? Đàn ông đúng là lũ háo sắc.”
Trần Phi bĩu môi, phản bác: “Tôi đây là ánh mắt thuần túy thưởng thức có được không, đừng nói tôi như thể đê tiện lắm vậy. Hơn nữa, cô mặc thế này chẳng phải vốn dĩ là để người khác nhìn sao? Không thì cô mặc làm gì?”
“Anh...” Trần Tiêu Trúc muốn phản bác nhưng bỗng nhiên phát hiện không biết nói sao cho phải, cuối cùng tức giận đạp ga cho xe chạy đi.
Trần Phi thầm cười, phụ nữ quả nhiên là loài động vật nghe bằng tai. Nếu nói vài câu khen ngợi cô ấy thì chắc chắn sẽ vui sướng đến tận mây xanh, dù biết là giả nhưng tâm trạng vẫn thấy vui vẻ. Còn nếu nói không đúng ý cô ấy thì chắc chắn sẽ giở chút tính khí trẻ con.
Nhưng Trần Phi không giải thích gì cả, khi ở bên Trần Tiêu Trúc, cậu luôn không nhịn được mà muốn cãi lại vài câu, thấy dáng vẻ tức giận của Trần Tiêu Trúc lại thấy đặc biệt thú vị. Có lẽ vì thân phận của cô ấy là giáo viên, có thể chọc cho giáo viên tức giận tuyệt đối phù hợp với tâm lý học sinh của Trần Phi.
Nhìn đôi chân đẹp của Trần Tiêu Trúc trong đôi tất da, Trần Phi không nhịn được thầm cảm thán, nếu nói phụ nữ là động vật nghe bằng tai, thì đàn ông tuyệt đối là động vật nhìn bằng mắt. Chân của Trần Tiêu Trúc vô cùng cân đối hoàn hảo, đặc biệt là dưới lớp tất da mỏng màu đen lại càng tăng thêm một tia bí ẩn và quyến rũ.
Không nói đâu xa, chỉ riêng đôi chân này thôi cũng đủ thu hút ánh nhìn của vô số đàn ông. Trần Phi không khỏi tò mò đoán xem tại sao Trần Tiêu Trúc mãi vẫn chưa có bạn trai, với điều kiện của cô ấy chắc chắn phải có rất nhiều người đàn ông ưu tú theo đuổi mới đúng chứ, lẽ nào mắt nhìn của cô ấy quá cao, hay là cô ấy có sở thích đặc biệt gì?
Trần Phi không nhịn được đánh giá gương mặt tinh xảo của Trần Tiêu Trúc, trong lòng đoán mò đầy tà niệm.
Đột nhiên Trần Tiêu Trúc đạp phanh mạnh một cái, lực quán tính lớn suýt chút nữa khiến Trần Phi bay ra ngoài, may mà cậu kịp túm lấy tay nắm cửa.
“Cô làm gì thế, sao tự nhiên phanh gấp vậy.” Trần Phi vốn tưởng phía trước có chuyện gì, ai ngờ phía trước trống trơn, không có gì cả, lập tức quay đầu phàn nàn với Trần Tiêu Trúc.