Tiểu Cúc lúc này đã làm xong thủ tục đơn hàng, đi quay lại đưa phiếu cho Trần Phi, nói: "Tiên sinh, cầm tờ đơn này là anh có thể đi thanh toán rồi."
Trần Phi nhận lấy, cười nói: "Ừm, cảm ơn cô. Tuy nhiên không vội, tôi còn phải chọn thêm một chiếc nữa. Chiếc vừa rồi là tôi chọn cho bạn gái tôi!"
"À? Còn muốn chọn một chiếc nữa sao? Được, được ạ." Tiểu Cúc ngẩn người một chút, sau đó lập tức phản ứng lại, liền dẫn Trần Phi đi bắt đầu chọn chiếc xe khác cho Chị Bình.
Chị Trương bĩu môi đầy khinh bỉ. Dáng vẻ của Trần Phi thì mua nổi hai chiếc xe sao? Chắc chắn là thấy tình hình hiện tại nên đang làm màu thôi, dù sao cũng đã đặt đơn, không trả tiền là xong, cũng chẳng có gì. Còn cặp nam nữ kia lúc này đã đi tới cửa, xem chừng là đang đợi người gọi tới, đồng thời cũng để đề phòng Trần Phi bỏ chạy.
Nhưng Trần Phi căn bản không có ý định chạy trốn!
Chị Bình hơi kinh ngạc khi Trần Phi định tặng chiếc Audi A4 vừa mua cho mình, lại còn muốn mua thêm một chiếc nữa, bèn khẽ nói: "Anh điên à, tự dưng mua nhiều xe làm gì. Chiếc xe này cho chị cũng chẳng dùng được việc gì."
Trần Phi ôm lấy Chị Bình nói: "Ai bảo không dùng được? Chẳng phải anh đã nói với em là anh định mở một nhà hàng sao, địa điểm anh đã nhờ người đi đàm phán rồi. Nếu không có vấn đề gì thì quay đầu sẽ chuẩn bị sửa sang, đến lúc đó với tư cách là bà chủ, đương nhiên em phải đến giúp một tay, không có xe thì bất tiện lắm."
"Anh thực sự muốn mở nhà hàng?" Lần trước Trần Phi nói, chị cứ tưởng anh đùa, không ngờ lại là thật, mà còn chuẩn bị nhanh như vậy.
"Được rồi, chuyện này lát nữa nói sau. Đi chọn xe trước đã, vốn dĩ anh thích nhất là dòng A4 trong series Audi, nhưng có một chiếc là được rồi, để anh xem xem mình nên mua xe gì nữa đây." Trần Phi cười cười, hỏi Tiểu Cúc: "Cô thấy Chevrolet Cruze tốt hơn, hay Mazda 6 tốt hơn?"
Hai loại xe này đẳng cấp đều kém Audi một chút, nhưng cũng không chênh lệch nhiều. Tiểu Cúc suy nghĩ một chút rồi nói: "Xét về hiệu năng và ngoại quan, thì Mazda 6 vẫn tốt hơn một chút."
"Được rồi, vậy thì đặt thêm một chiếc Mazda 6 đi, lấy màu đen." Trần Phi tùy ý nói. Thái độ đó cứ như đang hỏi người khác là ăn cam hay ăn táo vậy, vô cùng thản nhiên.
Tiểu Cúc chưa từng gặp vị khách nào như vậy, trông có vẻ không nổi bật nhưng thực tế lại cực kỳ hào phóng. Trong chớp mắt đã chi gần năm mươi vạn cho hai chiếc xe, sự nhẹ nhàng, dễ dàng đó, cứ như số tiền này chẳng đáng là bao vậy.
Tiểu Cúc làm xong đơn hàng Mazda đưa cho Trần Phi, sau đó khẽ nhắc nhở: "Hay là hai người cứ đi từ cửa sau đi, lát nữa quay lại lấy xe cũng được mà. Tôi thấy họ hình như... hình như không có ý tốt."
Trần Phi mỉm cười: "Cảm ơn cô đã nhắc nhở, nhưng mấy chuyện này không đáng bận tâm. Thế này đi, cô có thể pha cho bạn gái tôi ly cà phê hay gì đó không, để cô ấy nghỉ ngơi một lát."
"Vâng, vậy mời đi theo tôi tới khu nghỉ ngơi ạ." Tiểu Cúc gật đầu, rồi dẫn Chị Bình đi. Chị Bình hơi lo lắng nhìn Trần Phi, Trần Phi cười vỗ vỗ vai cô để cô yên tâm, sau đó Chị Bình đi theo tới khu nghỉ ngơi.
Đợi họ đi rồi, Trần Phi mới đi về phía cặp nam nữ kia, thấy Trần Phi tiến lại, hai người kia lập tức trở nên căng thẳng.
"Người cô gọi rốt cuộc có đến hay không? Không đến nữa là tôi đi đấy." Trần Phi mất kiên nhẫn nói.
"Mày... mày đừng vội, đợi đấy, sắp đến rồi, đến lúc đó sẽ là lúc mày phải khóc." Người đàn ông gào lên.
Trần Phi lười để ý hắn, tự mình lấy thuốc lá ra châm hút. Mặc dù ở đây bình thường không cho phép hút thuốc, nhưng đã xảy ra chuyện thế này, còn nhân viên bán hàng nào dám tới nhắc nhở Trần Phi nữa, chỉ có thể mặc kệ cho Trần Phi hút.
Khoảng chừng năm sáu phút sau, thấy ở cửa vào mấy chiếc xe, ngay sau đó có năm sáu người bước xuống. Vừa thấy họ, người đàn ông kia lập tức kích động vội vã chạy ra đón.
"Vũ thiếu, Tuấn thiếu, hai vị cuối cùng cũng tới rồi."
Hạ Vũ liếc nhìn một cái, nói: "Thành Minh à, có chuyện gì không giải quyết được mà nhất định phải gọi bọn này tới?"
Người đàn ông tên Lưu Thành Minh vội nói: "Chẳng phải là gặp chút rắc rối sao, vợ chồng tôi đang định mua xe thì gặp thằng nhãi này hống hách. Thế nên mới phải nhờ Vũ thiếu ra mặt giúp tôi xả giận, lát nữa tối nay, tôi sẽ sắp xếp chu đáo cho Vũ thiếu."
"Được rồi, người đâu?" Hạ Vũ phẩy phẩy tay, hỏi.
Lưu Thành Minh vội vàng chỉ tay ra phía sau, biểu cảm của Hạ Vũ có chút bất ngờ. Trần Phi từng bước đi tới, mỉm cười nhìn Hạ Vũ.
"Hóa ra là Hạ công tử, thật là trùng hợp quá." Trần Phi lên tiếng chào.
Hạ Vũ gật đầu: "Đúng là rất trùng hợp, tôi còn đang tự hỏi kẻ nào mà đến cả Thành Minh cũng không giải quyết nổi phải gọi tôi đến, hóa ra là cậu."
Trần Phi cười không phủ nhận cũng không khẳng định.
Lưu Thành Minh bắt đầu hơi căng thẳng, xem chừng Hạ Vũ quen biết với tên này, đừng nói là mình đã đụng phải người không nên đụng đấy chứ? Lập tức ánh mắt hắn liếc về phía Hạ Vũ, biểu cảm của Hạ Vũ không có gì thay đổi nhưng ánh mắt lại lộ ra một tia tin tức đầy ẩn ý, điều này khiến Lưu Thành Minh càng thêm thấp thỏm.
Hạ Vũ cười nói: "Cậu dạo này cũng bản lĩnh đấy, quậy phá rất ra trò. Cha của Tất Bác Đào cũng bị cậu hành cho tán gia bại sản, còn Trần Kiến Long nữa, tôi nghe nói đều là do tự tay cậu loại bỏ cả. Được, đủ tàn nhẫn đấy."
Trần Phi vội xua tay: "Không có bằng chứng thì đừng nói bậy nhé, nếu không cảnh sát lại đến bắt tôi mất, tôi đâu còn đứng ở đây được nữa."
"Thôi đi, còn giả vờ với tôi? Cậu nghĩ mấy chuyện này tôi có thể không biết sao? Cha tôi là Cục trưởng Cục cảnh sát, chuyện này ông ấy có thể không biết, tôi có thể không biết sao?" Hạ Vũ bĩu môi: "Tôi lại thấy tò mò, cậu rốt cuộc có quan hệ gì với Lưu Thành Phong, chuyện này hắn làm cho cậu cũng không ít đâu."
Trần Phi không tiếp lời này, nói: "Hay là quay lại chủ đề chính đi, chuyện này tính sao đây?"
Hạ Vũ cười: "Cũng được, vậy thì nợ mới nợ cũ tính sổ một thể đi. Vốn dĩ lần trước Tất Bác Đào định hiếu kính tôi chút ít, kết quả bị cậu làm cho hỏng bét hết, giờ cậu lại đắc tội với người của tôi. Nếu tôi mà không có chút biểu hiện gì, thì sau này Hạ Vũ tôi còn lăn lộn trong giới này thế nào được nữa?"
Ngừng một chút, Hạ Vũ nói tiếp: "Nhưng tôi thấy cậu cũng khá, nên cũng sẽ không làm khó cậu quá. Thế này đi, hai trăm vạn, cộng thêm để A Khuê trút giận, chuyện này coi như bỏ qua."
A Khuê đứng bên cạnh Hạ Vũ, trên mặt không chút biểu cảm, nhưng có thể cảm nhận được sự kích động của hắn. Lần trước bại dưới tay Trần Phi khiến hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu, thậm chí có chút mất mặt. Hắn luôn hy vọng có thể lấy lại thể diện, giờ cuối cùng cũng có cơ hội này.
Trần Phi cười: "Điều kiện như vậy mà còn bảo là không làm khó sao?"
Hạ Vũ gật đầu nói: "Tất nhiên rồi, kẻ đối đầu với Hạ Vũ tôi chưa bao giờ có cái kết dễ dàng thế này đâu, đối với cậu như vậy thật sự là đã nể tình lắm rồi đấy. Nếu không phải vì thấy cậu cũng được, lại còn có quan hệ không bình thường với Lưu Thành Phong, thì nếu không phải tôi tống cậu vào trong đó để trị cho một trận ra trò, thì tôi đã không gọi là Hạ Vũ."
Trần Phi nhún vai, với loại công tử bột như Hạ Vũ dường như chẳng có đạo lý gì để nói cả, đối với họ, họ chính là đạo lý. Cho nên nói nhiều cũng vô ích, ai có thực lực thì kẻ đó là lão đại. Hạ Vũ này Trần Phi cũng biết, cha là Cục trưởng Cục công an, con ông cháu cha thứ thiệt, cũng chẳng kém cạnh gì Lưu Thành Phong. Những người như vậy sở hữu quyền lực tuyệt đối không phải thứ mà mình có thể chống lại được. Nhưng bắt Trần Phi chấp nhận điều kiện này thì cũng không thể nào.
"Xem ra không nói chuyện được rồi, vậy muốn sao thì tùy. Tiền, tôi sẽ không bồi thường, có bản lĩnh thì giết tôi đi." Trần Phi bĩu môi nói.
Mặt Hạ Vũ lập tức thay đổi, giận dữ hét lên: "Được, rất tốt. Trần Phi, tao cho mặt mũi mà mày không lấy phải không? Mày thực sự nghĩ có Lưu Thành Phong chống lưng cho mày là mày ghê gớm lắm hả? A Khuê, ra tay cho tao, đừng nương tay, đánh chết tao chịu trách nhiệm."
Nhìn ra được Hạ Vũ đã giận rồi, A Khuê bên cạnh lập tức đáp một tiếng rồi bước ra.
Thấy sắp động thủ, những người khác đều cười cợt lùi sang một bên. Đối với họ, đây lại là màn kịch hay sắp bắt đầu, thực lực của A Khuê họ rất rõ, kẻ tên Trần Phi này kết cục thê thảm thế nào có thể tưởng tượng được.
Lúc này, từ trong cửa hàng xe có mấy người đi ra, người dẫn đầu khoảng ngoài bốn mươi, trông khá phong độ và có khí chất. Ông ta vừa cười làm hòa vừa đi tới: "Hạ công tử, các vị công tử, đây là xảy ra chuyện gì vậy?"
"Vương lão bản, không sao, không sao, xử lý chút việc riêng thôi." Hạ Vũ cười nói, giọng điệu cũng khá khách khí. Dù sao cũng thường xuyên đến đây chơi xe này nọ, cũng coi như quen biết nhau.
"Hạ công tử, ngài xem chuyện này có thể nể mặt tôi được không, dù sao cũng là khách hàng của cửa hàng xe tôi, chuyện này mà truyền ra ngoài thì ảnh hưởng không tốt tới cửa hàng của tôi lắm. Tối nay nếu có thời gian, tôi mời khách để Hạ công tử tiêu khí, được chứ?" Vương lão bản cười nói.
Nụ cười trên mặt Hạ Vũ bỗng chốc biến mất, nhìn chằm chằm vào Vương lão bản nói: "Lão Vương, ông đây là muốn đối đầu với tôi sao? Ông biết tôi là loại người nào rồi đấy, mấy chuyện bao đồng này ông không gánh nổi đâu!"
Vương lão bản lập tức lúng túng cười gượng: "Cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám đối đầu với ngài, chỉ là..."
Thấy sắc mặt Hạ Vũ ngày càng u ám, Vương lão bản trong lòng thở dài một tiếng, quả quyết nói: "Được rồi, chuyện này tôi không quản nữa. Tôi bên trong còn chút việc phải xử lý, đi bận trước đây, lát nữa nếu Hạ công tử muốn bàn bạc thì chúng ta cùng ăn bữa cơm."
Hạ Vũ lúc này mới gật đầu: "Dễ nói, dễ nói."
Vương lão bản bất lực quay người bỏ đi.
Ở đây, người có thể khiến Hạ Vũ nể mặt e rằng thực sự không nhiều, Trần Phi cũng không trông mong gì ông chủ đó có thể giải quyết được chuyện này. Nhưng Trần Phi cũng không sợ, dù Hạ Vũ ở đây có thể một tay che trời thì đã sao? Chẳng lẽ còn sợ không bằng? Huống chi đây còn không phải nơi họ Hạ nhà hắn.
A Khuê đã đi tới trước mặt Trần Phi, nhìn vẻ mặt dữ tợn của hắn là biết bây giờ tâm trạng hắn đang phẫn nộ đến mức nào. Trần Phi không để ý, đã Hạ Vũ cứ muốn cậy quyền cậy thế bắt nạt người khác, thì cứ thế mà chiến thôi.
"Lên đi."
Trần Phi vẫy vẫy tay với A Khuê, thế thủ của Phá Quân Quyền đã mở ra.
Cậu biết thực lực của A Khuê này không đơn giản, lần trước chỉ là ngưu đao tiểu thí, cộng thêm đối phương khinh thường mình nên mới bại dễ dàng như vậy, lần này... e là phải đánh một trận ra trò rồi.