Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 169
Chó mắt nhìn người thấp

❊ ❊ ❊

Vào đến trong cửa hàng ô tô, đập vào mắt là vô số dòng xe với kiểu dáng, màu sắc đa dạng, chẳng khác nào trăm hoa đua nở, khiến người nhìn hoa cả mắt.

Xung quanh có không ít nhân viên nữ mặc trang phục công sở đang giới thiệu các dòng xe cho khách hàng. Trần Phi nắm tay chị Bình cùng đi dạo xem xét.

“Đằng kia có hai người tới, hình như muốn mua xe, ai ra tiếp khách đi?” Mấy nhân viên của cửa hàng trêu chọc hỏi nhau.

“Tôi không đi đâu, nhìn bộ dạng bọn họ là biết không có nhiều tiền rồi. Có mua được hay không còn chưa chắc, khéo chỉ vào xem cho biết thôi. Hơn nữa, dù có mua chắc cũng chỉ mua dòng rẻ nhất, phí công tốn sức lại chẳng được bao nhiêu tiền hoa hồng. Ai muốn đi thì đi, dù sao tôi cũng không làm.” Một nữ nhân viên bán hàng trông khá xinh xắn khinh khỉnh nói.

Những người khác nhìn nhau, cũng thấy có lý nên chẳng ai nhúc nhích. Đúng lúc này, có một cô bé trông khá trẻ, gương mặt vẫn còn nét ngây thơ, chắc mới vào làm chưa bao lâu, cô bé do dự một chút rồi nói:

“Hay là để em ra đó đi, người ta cũng là khách, không tiếp đón thì không hay lắm.”

“Tiểu Cúc à, em vẫn chưa có kinh nghiệm đâu. Ngày nào mà chẳng có khối người vào xem xe, nhưng thực sự mua được thì chẳng được một phần mười. Em nhìn cách ăn mặc của hai người kia đi, rõ ràng chỉ là dân thường, liệu họ có mua nổi không? Cho dù có thể, chắc cũng chỉ mua mấy loại rẻ tiền kiểu QQ thôi, mà lại còn lắm chuyện. Nhưng thôi, em muốn đi thì cứ đi, coi như tập luyện.” Người lúc nãy ra vẻ kẻ đi trước chỉ dạy.

Tiểu Cúc cười không nói gì, rồi bước về phía Trần Phi và chị Bình.

“Chào hai vị, hai vị muốn mua xe ạ? Cần em giới thiệu giúp không?” Tiểu Cúc cười nói.

Trần Phi mỉm cười: “Chào cô, chúng tôi muốn mua xe nhưng tạm thời chưa có dự định cụ thể. Hay là cô giới thiệu giúp chúng tôi mấy mẫu dành cho nữ đi.”

Chị Bình nghe vậy liền kinh ngạc nhìn Trần Phi, Trần Phi chỉ cười không giải thích.

Tiểu Cúc gật đầu: “Vâng ạ, vậy xin hỏi anh chị có yêu cầu gì về giá cả không ạ?”

“Không cần, chỉ cần ưng ý là được.” Trần Phi nói.

“Dạ được, vậy mời anh chị đi theo em.”

Tiểu Cúc dẫn Trần Phi và chị Bình đi xem xe, mấy nhân viên bán hàng phía xa thấy vậy liền tỏ vẻ khinh khỉnh, vì những chiếc xe Tiểu Cúc dẫn họ xem giá đều không hề rẻ, thấp nhất cũng trên trăm ngàn tệ. Họ không tin hai người trẻ tuổi ăn mặc bình thường kia có thể mua nổi, chắc Tiểu Cúc lại tốn công vô ích thôi.

Đúng lúc này, cửa lại có hai vị khách đi vào, một nam một nữ, nhìn là biết người có tiền, ăn mặc vô cùng xa hoa, nhất là người phụ nữ kia, châu báu đầy mình rất chói mắt. Nhân viên bán hàng lúc nãy chỉ dạy Tiểu Cúc lập tức tiến tới, vô cùng nhiệt tình nói:

“Hai vị cần giúp gì không ạ?”

“Mua cho vợ tôi chiếc xe, cứ lấy chiếc tầm hơn hai mươi vạn cho cô ấy đi chơi là được. Cô tiếp đón cho tốt, lần sau tôi lại tới tìm cô mua.” Người đàn ông tùy ý nói.

Người phụ nữ bên cạnh liền ôm lấy gã hôn lên mặt một cái: “Anh yêu, anh tốt quá, em yêu anh chết mất.”

“Đồ lẳng lơ, chỉ một chiếc xe mà đã làm em yêu anh chết đi được à? Đi đi đi, xem em ưng chiếc nào.” Người đàn ông cười ha hả, rồi nhân viên bán hàng đó dẫn họ đi xem xe.

Mấy nhân viên còn lại không khỏi cảm thán, xem ra vụ này gần như chắc chắn thành công rồi. Tiền hoa hồng này không ít đâu. Nhìn lại Tiểu Cúc xem, đây mới gọi là kinh nghiệm!

Tiểu Cúc dẫn Trần Phi và chị Bình xem qua vài mẫu xe, cuối cùng Trần Phi quyết định mua Audi. Vì Trần Phi vốn rất ưa chuộng dòng này, hơn nữa cả kiểu dáng lẫn tính năng đều rất vượt trội.

“Lấy chiếc này đi, Audi A4L, màu trắng là được.” Trần Phi chốt hạ.

Chị Bình kéo Trần Phi nói nhỏ: “Tiểu Phi, xe này đắt quá đi mất. Tận hơn hai mươi vạn, chúng ta xem cái khác đi, chị thấy chiếc Buick Excelle vừa nãy là được rồi!”

Trần Phi cười: “Em vẫn thích chiếc này hơn, huống hồ chị lái chiếc này chắc chắn còn đẹp hơn lái Excelle, cứ quyết định vậy đi.” Nói xong, quay sang Tiểu Cúc: “Phiền cô làm thủ tục giúp tôi nhé.”

“Anh chắc chắn rồi ạ?” Tiểu Cúc hơi lo lắng. Ban đầu cô cũng không hy vọng thật sự bán được xe, ai ngờ đối phương lại quyết đoán như vậy. Xe này giá tận hơn hai mươi vạn, nhìn thế nào họ cũng không giống người có thể dễ dàng rút ra hơn hai mươi vạn mua xe. Vì thế, cô không khỏi bất an, không nhịn được mà xác nhận lại.

“Đương nhiên.” Trần Phi mỉm cười.

Tiểu Cúc thầm vui mừng khôn xiết, vừa định quay người đi lấy hóa đơn thì thấy chị Trương dẫn hai vị khách tới, nói với Tiểu Cúc: “Tiểu Cúc này, cầm đơn hàng qua cho chị, hai vị khách này đã quyết định mua rồi.”

Tiểu Cúc ngẩn người nói: “Chị Trương đợi một chút được không ạ, em phải đi làm hóa đơn.”

“Làm hóa đơn gì cơ chứ, không thấy chị đang vội à? Cái nào lớn cái nào nhỏ không biết sao?” Chị Trương liếc nhìn Trần Phi và chị Bình, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt: “Xin lỗi, hai vị có thể nhường một chút không, vị khách này đã quyết định mua chiếc Audi A4 này rồi, muốn lái thử xe.”

“Vâng.” Chị Bình đáp lời rồi chuẩn bị kéo Trần Phi nhường chỗ, ai ngờ kéo một cái lại không nhúc nhích. Chị nghi hoặc nhìn Trần Phi, thấy khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười giễu cợt.

“Nếu muốn lái thử thì đi chỗ khác, xe này tôi mua rồi.” Trần Phi thản nhiên nói.

“Cậu nói cái gì? Cậu mua rồi?” Chị Trương bật cười: “Vị tiên sinh này, anh biết nói đùa thật đấy. Anh có biết xe này bao nhiêu tiền không? Phiền anh nhường đường đừng làm phiền việc kinh doanh của chúng tôi được không?”

“Đúng đấy, anh có bị bệnh không hả? Anh mua rồi thì anh lái xe đi, không thì đừng có chắn đường. Thật là, tôi còn phải đi thử tính năng xe nữa.” Người phụ nữ trong cặp đôi kia thiếu kiên nhẫn lên tiếng.

“Tiểu Phi, chúng ta nhường đi.” Chị Bình hơi lo lắng, kéo kéo Trần Phi.

Trần Phi lắc đầu: “Chị chưa nhìn ra sao, bọn họ đang coi thường chúng ta không mua nổi xe này đấy. Chó mắt nhìn người thấp, tôi ghét nhất là hạng người này.”

“Anh ăn nói kiểu gì thế, anh nói cái gì đấy. Tôi bảo anh mau nhường đường đi, chúng tôi còn phải mua xe.” Người phụ nữ tức giận nói, rồi kéo người đàn ông bên cạnh: “Chồng ơi, vợ anh bị người ta nói thế mà anh không có phản ứng gì à?”

Người đàn ông cũng chẳng khách khí, trực tiếp bước tới trước mặt Trần Phi: “Cảnh cáo lần nữa, có nhường không? Vợ tôi bị cậu làm cho tức giận rồi đấy. Tin tôi ném cậu ra ngoài không?”

“Đúng thế, anh còn gây rối ở đây nữa là chúng tôi gọi bảo vệ đấy nhé.” Chị Trương cũng phụ họa, rồi nhìn sang Tiểu Cúc: “Còn đứng ngẩn ra đó làm gì, đi lấy đơn hàng cho chị mau. Chẳng lẽ em thực sự nghĩ hai người này mua nổi à?”

Tiểu Cúc có vẻ hơi lo, cô chưa từng gặp tình huống này bao giờ. Đang lúc không biết phải làm sao, Trần Phi bỗng cười, rồi quay đầu nhìn chị Bình: “Làm sao đây?”

Chị Bình cũng bắt đầu nổi cáu, thái độ của cả hai vị khách kia lẫn người nhân viên bán hàng đều khiến chị thấy tức giận. Tuy Trần Phi không hỏi quá chi tiết nhưng chị vẫn hiểu được ẩn ý trong đó, chị khẽ gật đầu: “Tùy em quyết định, chị ủng hộ em.”

“Được thôi.” Trần Phi cười, nói với Tiểu Cúc: “Đi làm thủ tục đi, chỗ này không phải việc của cô nữa.”

“Vâng.” Tiểu Cúc do dự một chút rồi gật đầu, xoay người đi làm thủ tục.

Cặp đôi kia và cả người nhân viên bán hàng đều không ngờ Trần Phi lại nói như vậy. Sự coi thường trắng trợn này khiến người đàn ông kia không giữ được mặt mũi, lập tức hừ lạnh: “Ý cậu là sao? Chẳng lẽ không nghe rõ là xe này tôi mua rồi à?”

Trần Phi liếc xéo gã: “Anh bị não à? Anh bảo mua là mua, đã xuất hóa đơn chưa? Đã trả tiền chưa? Mẹ kiếp, tôi lần đầu tiên thấy loại người tự cho mình là đúng như thằng đần đấy. Tưởng có chút tiền là oai à? Tưởng mình ghê gớm lắm à? Mẹ nó, ông đây nhịn nãy giờ rồi. Nếu không phải vợ tôi đang tức giận, thì bố mày còn lâu mới thèm chấp loại như mày.”

“Mày chửi ai đấy, mẹ kiếp.” Người đàn ông lập tức nổi giận, giơ tay định đánh Trần Phi.

Trần Phi hừ lạnh đầy khinh bỉ, cái loại sức chiến đấu nửa mùa này mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt cậu sao? Cậu trực tiếp tung một cước đá thẳng vào bụng gã, khiến gã ngã lăn ra đất. Sau đó, cậu đứng trên cao nhìn xuống nói: “Ai là thằng đần thì tao chửi người đó. Còn nữa, mày nói mày mắt chó coi thường người khác vẫn còn là nhẹ đấy, xem lại mày đi, trông không đẹp bằng vợ tao, tính tình cũng chẳng hiền thục bằng vợ tao, mẹ kiếp, mày làm màu cái gì mà làm màu?”

“Mày…”

Người phụ nữ tức đến run người, quay sang chị Trương nói: “Bọn họ đánh người mà ở đây không quản à? Sao cái loại người không có giáo dục gì cũng cho vào thế?”

“Giáo dục là thứ nhìn thấy được trên mặt à? Nếu thực sự nói không có giáo dục thì đó chính là các người.” Trần Phi bĩu môi nói.

Chị Trương định đáp lại, Trần Phi liền chỉ thẳng vào mặt ả: “Còn cô nữa, não cô bị hỏng hay thiểu năng trí tuệ thế? Tôi mua xe không trả tiền à, hay trả thiếu tiền? Có phải thấy chúng tôi ăn mặc bình thường nên tưởng chúng tôi không có tiền, không mua nổi? Nếu nói chó mắt nhìn người thấp thì cô chính là ví dụ sống đấy. Bọn họ là khách, chúng tôi không phải à? Mẹ kiếp, nhìn tới nhìn lui thấy các người thật đáng buồn nôn, vẫn là vợ tôi là nhất.”

Nói đoạn, Trần Phi cố tình ôm chị Bình, hôn lên mặt chị một cái. Khiến chị Bình cũng thấy hơi ngượng, nhưng lúc này cũng chẳng tiện nói gì. Hơn nữa, trong lòng chị đúng là cảm thấy hả giận thật!

Lúc này, người đàn ông đứng dậy từ dưới đất, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm Trần Phi nhưng không dám ra tay nữa. Cú đá vừa nãy vẫn còn làm gã đau nhói.

“Được, mày giỏi. Có bản lĩnh thì mày đợi đấy!” Người đàn ông quăng lại một câu đe dọa, rồi bắt đầu gọi điện thoại.

Nghe nội dung điện thoại thì đoán là gã đang gọi người tới.

Người phụ nữ đắc ý nói: “Chờ lát nữa cho mày biết tay, chồng tao không phải hạng người tầm thường đâu, đến lúc đó cho mày, cả con vợ mày nữa quỳ xuống cầu xin tha mạng.”

“Lát nữa liệu có cho chúng tôi thấy bản lĩnh của các người hay không thì tôi không chắc, nhưng tôi biết nếu cô còn dám nói thêm một câu nữa, tôi sẽ cho cô quỳ xuống cầu xin ngay lập tức.” Trần Phi hừ lạnh một tiếng, người phụ nữ kia lập tức im bặt, chỉ biết nhìn chằm chằm Trần Phi đầy oán hận.

Có hoa tươi không, còn thiếu khoảng một trăm bông nữa là tròn bốn ngàn rồi, anh em cố lên!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:162
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.