Sự thật chứng minh dự đoán của Trần Phi quả nhiên chính xác. Tối đến, Kiều Lệ gọi điện thoại tới báo cho Trần Phi biết sự việc đã được xử lý như thế nào, còn bảo ngày mai Trần Phi có thời gian thì ghé qua văn phòng công ty của Tất Hải Sinh một chuyến, mơ hồ nhắc đến ý muốn tặng lại công ty này cho Trần Phi.
Trần Phi khách sáo vài câu rồi nói ngày mai sẽ cử người qua xử lý, đồng thời cũng nói mình vừa mới đi ăn cùng Lưu Thành Phong, đối với cách xử lý việc này rất hài lòng vân vân.
Nghe được những lời này, Kiều Lệ và Kiều Cổ chắc hẳn đã có thể yên tâm rồi.
Sau khi ở chỗ La Phượng một lúc, Trần Phi quay về biệt thự. Dù sao mình cũng là quản gia của La Ngọc Lâm, chẳng thể cứ ngày nào cũng không có mặt ở nhà.
Về đến biệt thự, La Ngọc Lâm và Hạ Băng đang ở nhà. Thấy Trần Phi trở về, Hạ Băng liền nhặng xị đòi đói, bắt anh phải nấu cơm ngay. Trần Phi cũng chẳng nề hà, cởi áo khoác rồi vào bếp bận rộn. Có lẽ vì tâm trạng tốt nên hôm nay Trần Phi làm khá nhiều món ngon, khiến Hạ Băng được một bữa no nê, cứ liên tục gặng hỏi Trần Phi hôm nay có chuyện gì mà vui thế.
Liên quan đến chuyện làm ăn, Trần Phi cũng không nói quá nhiều, chỉ nói Tất Hải Sinh hiện giờ coi như đã hoàn toàn xong đời. Nghe nói vậy, Hạ Băng và La Ngọc Lâm đều rất vui mừng. Tất Hải Sinh phá sản đồng nghĩa với việc Tất Bác Đào cũng xong đời theo, mất đi chỗ dựa gia đình, Tất Bác Đào sau này còn có thể phách lối thế nào được nữa?
Hạ Băng lập tức đề nghị uống rượu chúc mừng.
Vốn dĩ Trần Phi thật sự không muốn uống, vừa mới uống xong với Lưu Thành Phong, chớp mắt lại uống tiếp, nhưng không chịu nổi sự nài nỉ của Hạ Băng, cộng thêm La Ngọc Lâm cũng đồng ý, Trần Phi dù muốn từ chối cũng không xong.
Trong nhà tuy không có rượu nhưng điều này cũng không làm khó được vị đại tiểu thư họ Hạ, chỉ cần một cú điện thoại, rất nhanh đã có người mang đến mấy chai rượu vang. Điều này làm Trần Phi thở phào nhẹ nhõm, may mà là rượu vang. Nếu là rượu trắng thì chẳng phải mình sẽ nôn thốc nôn tháo hay sao?
Thế nhưng Trần Phi rất nhanh đã phát hiện mình sai rồi, mà còn sai một cách trầm trọng. Rượu trắng trộn cùng rượu vang thế này, uống vào càng khó chịu hơn. Tuy nhiên, nhìn Hạ Băng và La Ngọc Lâm đều rất vui vẻ, Trần Phi cũng không tiện làm mất hứng, chỉ đành âm thầm vận Hồi Sinh Chân Khí để không ngừng giải rượu.
Vốn chỉ là bữa cơm bình thường nhưng kết quả lại biến thành cuộc nhậu. Bữa rượu này kéo dài không ngắn, mãi đến khi màn đêm buông xuống, bóng tối bao trùm bên ngoài mới kết thúc. La Ngọc Lâm và Hạ Băng rất dứt khoát để lại bãi chiến trường cho Trần Phi dọn dẹp rồi dìu nhau lên lầu. Lúc đi đến góc cầu thang, Hạ Băng còn đề nghị dặn Trần Phi dọn dẹp xong thì lên trên mát-xa cho các nàng, tránh việc đau đầu.
Điều này làm Trần Phi dở khóc dở cười, tình cảm hai cô nàng này uống thì khoái chí thật, uống xong mình lại phải giúp bọn họ mát-xa!
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, việc này cũng không tệ, ít nhất có một cơ hội để gần gũi!
Trần Phi dọn dẹp sạch sẽ đống bừa bộn sau khi nhậu ở dưới lầu, lúc này mới thong dong lên lầu. Có lẽ đã nghe thấy tiếng bước chân Trần Phi lên lầu, giọng Hạ Băng rất nhanh truyền ra.
"Ở đây nè, phòng Ngọc Lâm."
Cái giọng này quả thực không hổ danh là đã uống nhiều.
Trần Phi cười đi về phía phòng La Ngọc Lâm rồi nhẹ nhàng đẩy cửa ra. La Ngọc Lâm và Hạ Băng đang nằm trên giường. Nhìn thấy dáng vẻ của các nàng, Trần Phi nhất thời hơi sững sờ, hai người bọn họ mặc thế này có chút quá mát mẻ rồi.
Hạ Băng mặc một chiếc áo hai dây đen ôm sát người, bờ vai tuyết trắng cùng vẻ mềm mại trắng ngần nhìn vô cùng quyến rũ, bên dưới mặc một chiếc quần đùi, đôi chân dài miên man thì không cần phải nói rồi. Thỉnh thoảng lúc vươn vai, cái bụng trắng nõn ấy lại vô tình lộ ra, rất mê người.
La Ngọc Lâm bên cạnh mặc dù không mát mẻ bằng Hạ Băng nhưng mức độ quyến rũ thì chẳng hề kém cạnh. Một bộ đồ ngủ viền ren màu đen thể hiện hết dáng người tuyệt mỹ của nàng, đặc biệt là đôi chân khẽ gác lên nhau, tuy không nhìn thấy phong cảnh bên trong váy nhưng lại khiến người ta có một loại xúc động muốn tìm tòi khám phá.
Hai mỹ nữ cứ thế nằm trên giường với gương mặt đỏ ửng nhìn mình, Trần Phi không sững sờ mới lạ.
"Cái này, các cô gọi tôi làm gì?" Trần Phi có chút biết rõ còn hỏi, chỉ là bây giờ bầu không khí này thật không biết nên nói gì cho phải.
Hạ Băng lười biếng vẫy vẫy tay, làm nũng nói: "Lên đây."
"Lên... lên đâu cơ?" Trần Phi tiếp tục giả ngu.
Hạ Băng tức giận vỗ vỗ vào chỗ bên cạnh mình, nói: "Lên giường."
"À?"
Trần Phi sững sờ nhìn Hạ Băng, Hạ Băng dường như không cảm thấy lời mình nói có gì không đúng. Trái lại là La Ngọc Lâm bên cạnh có chút e thẹn, nếu là thường ngày thì La Ngọc Lâm chắc chắn lại nói Hạ Băng ăn nói bừa bãi, nhưng lần này lạ thay lại không lên tiếng, ngược lại còn giống như ngầm đồng ý.
Cái thế trận này tuy không phải là "tam đường hội thẩm" nhưng lại càng khiến Trần Phi cảm thấy bồn chồn. Hai người này bị làm sao vậy? Uống nhiều rượu cũng không đến mức trở nên cởi mở như thế chứ, chẳng lẽ bọn họ muốn đè mình? Nghịch đảo, hay là cả hai cùng lên?
"Còn ngẩn người ra đó làm gì, không mau lên đây, đau đầu chết mất." Hạ Băng thấy Trần Phi vẫn ngẩn ngơ đứng đó, không nhịn được mà thúc giục.
Hóa ra vẫn là bắt mình mát-xa!
Trần Phi thở phào nhẹ nhõm nhưng kèm theo đó là một chút thất vọng, gật đầu xong thì chuẩn bị lên. Thế nhưng lại do dự, La Ngọc Lâm và Hạ Băng nằm hai bên, ở giữa dường như chừa lại một khoảng trống, chẳng lẽ là để mình nằm vào giữa?
"Hai vị lãnh đạo có thể cho chỉ thị rõ ràng đâu là vị trí của tôi không?" Trần Phi do dự hỏi.
La Ngọc Lâm và Hạ Băng nhìn nhau, sau đó rất ăn ý mỗi người xê dịch sang bên cạnh một chút, như vậy chỗ ở giữa càng rộng hơn. Dáng vẻ này của hai nàng khiến Trần Phi càng nghi hoặc, trước đây ở trường hay lúc khác chắc chắn là luân phiên ngồi bên cạnh bọn họ chứ chưa từng có lúc ở giữa, hôm nay sao lại như đã bàn bạc trước vậy?
Tuy nhiên Trần Phi cũng chẳng sợ, một đấng nam nhi đại trượng phu chẳng lẽ lại sợ hai cô gái nhỏ sao? Ở giữa thì ở giữa, cái loại chuyện tốt "tả ấp hữu bão" này còn do dự cái khỉ gì nữa!
Trần Phi cởi giày lên giường, vốn dĩ định ngồi nhưng thấy không gian thế này, thôi nằm xuống vậy. Ngay ngắn nằm giữa hai người đẹp, Trần Phi mới biết hóa ra mùi vị của "tả ấp hữu bão" cũng chẳng dễ chịu chút nào. Hai luồng hương thơm cơ thể hoàn toàn khác biệt trực tiếp tràn ngập xung quanh Trần Phi như muốn bao vây lấy anh. Thêm vào đó, chiếc giường này tuy không nhỏ nhưng ba người nằm xuống cũng trở nên hơi chật chội. Khoảng cách gần thế này cơ bản là nhìn thấy rõ mồn một, Trần Phi căn bản không dám nhìn lung tung cũng không dám suy nghĩ bậy bạ.
Vạn nhất sơ ý lộ ra phản ứng gì đó, thì thật là mất mặt.
Thế nhưng càng như vậy lại càng không nghe lời, Trần Phi có thể cảm nhận rất rõ ràng mình đã có phản ứng, chiếc quần cũng từng chút một bị dựng lên tạo thành một chiếc lều nhỏ. Còn chưa kịp đợi Trần Phi che đậy gì thì đã phát hiện đôi mắt to tròn của Hạ Băng đã nhìn sang.
Tiêu rồi!
Trần Phi thầm kêu không ổn, không nhịn được mà hối hận. Lẽ ra mình vừa nằm xuống nên để hai tay lên trên, bây giờ thì muộn rồi. Một bước sảy chân, muôn đời ân hận mà!