Thấy Trần Phi đột nhiên bật cười, Tống Nhã có chút nghi hoặc: "Anh cười cái gì?"
"Không có gì, tôi chỉ thấy hơi khó hiểu là tại sao cô lại hy vọng người khác đến cứu mình như vậy? Vì điều này mà không tiếc dấn thân vào nguy hiểm." Trần Phi nói.
Tống Nhã ngẩn người, dường như đang hồi tưởng lại điều gì, cuối cùng lắc đầu nói: "Tóm lại là anh có đồng ý hay không? Nếu anh dám không đồng ý, tôi lập tức lôi anh về đồn cảnh sát, tôi không quan tâm anh có đang bị thương hay không đâu."
Trần Phi cười khổ nói: "Cô đã nói vậy rồi tôi còn dám không đồng ý sao? Cô yên tâm đi, nếu tôi biết cô gặp nguy hiểm thì nhất định sẽ lập tức xông tới cứu cô."
"Thế mới đúng chứ." Tống Nhã hài lòng cười cười, rồi rút điện thoại ra nói: "Nói đi, số điện thoại của anh là bao nhiêu? Tôi phải lưu số của anh mới được, tránh đến lúc thực sự gặp nguy hiểm lại không tìm được anh."
"Cô nghĩ chu toàn thật đấy." Trần Phi cười khổ đọc số điện thoại cho Tống Nhã. Sau khi Tống Nhã lưu xong mới hài lòng cất điện thoại đi. Chỉ tiếc là Trần Phi không nhìn thấy Tống Nhã lưu tên là gì.
Anh hùng!
"Được rồi, tôi không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa, tôi đi trước đây. Nếu anh thấy chán thì có thể gọi điện hoặc nhắn tin cho tôi đều được, nếu tôi không trả lời thì là đang thực hiện nhiệm vụ."
Tống Nhã cười nói một tiếng rồi quay người bước đi.
Trần Phi há miệng định nói gì đó, nhưng phát hiện Tống Nhã đã đi rất dứt khoát. Trần Phi không khỏi cười khổ, Tống Nhã này đi nhanh quá mức rồi. Còn nói chán thì gọi cho cô ta, cô ta đã lưu số của mình, nhưng mình làm sao biết số của cô ta chứ.
Thật không biết là cô ta cố ý, hay tính cách cô ta vốn dĩ vô tư như vậy, hèn gì cô ta là cảnh sát giao thông chứ không phải cảnh sát hình sự.
Tính cách này thì làm được gì chứ!
Trần Phi lắc đầu, định nằm xuống chơi tiếp trò chơi, ai ngờ vừa nằm xuống thì điện thoại đã reo lên. Trần Phi cố sức lấy điện thoại ra xem, là tin nhắn, mở ra thì thấy viết: "Vừa rồi quên đưa số điện thoại của tôi cho anh, anh chắc biết tôi là ai chứ nhỉ."
Trần Phi mỉm cười, tiện tay đặt điện thoại xuống mà không trả lời, tất nhiên anh biết là Tống Nhã. Nhưng tay hiện tại không tiện lắm nên cũng không cách nào trả lời.
Chầm chậm nhắm mắt lại, Trần Phi tiến vào trong trò chơi.
Khi tiến vào trò chơi, Trần Phi đang ở trong sơn cốc. Phản ứng đầu tiên của anh là quan sát xung quanh, nơi này giống như ở ngoài hoang dã vậy, mình offline rồi online, ai biết được sẽ xuất hiện cái gì, nhỡ đâu bản đồ bị làm mới thì sao.
May là sau khi quan sát xung quanh thấy mọi thứ bình thường thì mới an tâm. Nhìn xác con mãng xà vừa bị mình giết chết, Trần Phi cẩn thận đi ra xa một đoạn, rồi tìm một nơi tương đối an toàn ngồi xuống, bắt đầu vận hành Hồi Sinh Chân Khí.
Dù là thể lực hay thứ gì khác, trận chiến vừa rồi đều tiêu hao quá nhiều. Giờ nghĩ lại vẫn còn chút sợ hãi, mãng xà và sói quả nhiên không cùng một đẳng cấp. Ít nhất giết sói cũng không đến mức làm Trần Phi thấy áp lực, nhưng con mãng xà này lại khiến anh cảm thấy áp lực tăng gấp bội. Nếu không phải lúc đó vì vội vã thoát game nên ra tay quyết đoán hung mãnh, thì muốn giết nó thật sự không dễ dàng gì.
Điều này cũng xác định rằng nơi đây quả thực rất nguy hiểm, giống như bản đồ trong trò chơi vậy, hóa ra đẳng cấp càng cao, quái vật lại càng lợi hại.
Nếu mình đối mặt với một con thì còn đỡ, nếu là một đàn thì chỉ có nước bỏ chạy trối chết. Áo choàng Lang Vương đối với đám rắn này hoàn toàn không có tác dụng gì, nếu mình có thể lột da nó ra làm thứ gì đó thì may ra có hiệu quả, nhưng tình huống hiện tại Trần Phi chỉ đành bỏ cuộc.
Nơi này không phải là chỗ để ở lâu!
Cảm thấy đã hồi phục gần như đủ, Trần Phi mới đứng dậy đi về phía trước. Lúc trước khoảng cách tới sơn cốc đã không còn xa, giờ đi thêm một lát liền nhanh chóng nhìn thấy vùng đất trống trải. Hóa ra là một bình nguyên bao la bát ngát, nhìn thoáng qua không thấy biên giới, một màu xanh mướt của cỏ non.
Trần Phi nhíu mày, theo chỉ dẫn trên bản đồ, băng qua bình nguyên này đi đến nơi sâu nhất mới là địa điểm đào bảo. Chỉ là bình nguyên này quá trống trải, nếu giữa đường xuất hiện quái vật gì thì mình đến chỗ trốn cũng không có.
"Thôi bỏ đi, đã đến đây rồi thì đừng có lo trước lo sau nữa, muốn nhận được lợi ích thì tự nhiên phải mạo hiểm." Trần Phi an ủi bản thân, rồi sải bước tiến về phía bình nguyên.
Lúc ban đầu tốc độ của Trần Phi không quá nhanh, có chút cảnh giác đánh giá môi trường xung quanh. Tuy nhiên sau đó phát hiện không có gì bất thường nên đã tăng tốc độ, gần như là chạy bộ.
Địa điểm trên bản đồ đã được ghi nhớ vững chắc trong đầu Trần Phi, cho nên anh cũng không lo sẽ chạy sai chỗ. Cứ thế tăng tốc chạy được gần một tiếng đồng hồ, khiến đôi chân Trần Phi mỏi nhừ như sắp gãy rời. Với thể lực và cơ thể của anh hiện tại mà có thể khiến anh cảm thấy mệt thì có thể tưởng tượng được đã chạy bao lâu, cái này còn tốn sức hơn chạy marathon nhiều.
Lúc này trước mặt Trần Phi là một thảm cỏ, không sai, chính là một thảm cỏ không có gì khác biệt so với những nơi khác. Nhưng đây chỉ là đối với người khác mà nói, còn đối với Trần Phi thì nơi này chính là nơi chôn giấu kho báu. Trần Phi không hề vội vã đi đào, mà ngồi xuống hồi phục thể lực. Đồng thời luôn cảnh giác xung quanh, tuy dọc đường không gặp phải nguy hiểm gì nhưng Trần Phi không tin trò chơi thiết kế ra cả một vùng rừng rậm như thế này lại là vô nghĩa.
Tóm lại cẩn thận là không sai, đây là tôn chỉ chơi game của Trần Phi, nhất là khi việc này còn liên quan đến tính mạng. Hơn nữa lát nữa đào bảo cũng không biết có xuất hiện thứ gì hay không, cho nên trước tiên phải đảm bảo mình đang ở trạng thái đỉnh cao, ít nhất là có thể đối mặt với bất kỳ sự việc bất ngờ nào mới được.
Khoảng nửa tiếng sau, Trần Phi cảm thấy thể lực mình đã hồi phục, lúc này mới bắt đầu đào. Lấy rìu ra làm xẻng, bắt đầu cắm đầu đào bới. Ban đầu còn khá vất vả, có lẽ là đám cỏ này rất ngoan cường, nhưng không chịu nổi sức mạnh của Trần Phi. Rất nhanh đã đào được một cái hố nhỏ, cái hố này sâu khoảng nửa mét, Trần Phi cuối cùng cũng nhìn thấy một chiếc rương gỗ.
Trần Phi lấy cái rương ra, quét sạch đất cát bên trên, nhìn chiếc rương mới tinh không tì vết này, Trần Phi cảm thấy hơi cạn lời. Chôn sâu như vậy mà đất lại rắn chắc thế kia, vậy mà chiếc rương này lại không hề bị ăn mòn chút nào, điểm này đúng là hơi giả, không phù hợp với tính chân thực của trò chơi này chút nào.
Nhưng dù sao thì cái rương cũng đã đào được rồi, nhìn ổ khóa kia, Trần Phi không chút do dự vung rìu chém thẳng xuống. Phập, ổ khóa đứt làm đôi rơi xuống đất, Trần Phi một tay cầm rìu chuẩn bị sẵn sàng nếu có chuyện bất ngờ xảy ra thì chém xuống ngay, tay kia từ từ mở rương ra.
Trần Phi sớm đã không còn tâm lý được mất thất thường nữa, vừa mong chờ có thể mở ra đồ tốt lại vừa lo lắng có thể là đồ bỏ đi. Anh chỉ lo lát nữa có gặp phải quái vật gì không, hay là thú thủ hộ các loại.
Kẽo kẹt, kẽo kẹt.
Chiếc rương mở ra từng chút một, khe hở ngày càng lớn. Tay Trần Phi siết chặt lại, sức mạnh đã sẵn sàng chờ đợi. Chỉ cần có bất kỳ tình huống bất ngờ nào, chắc chắn anh sẽ giáng một rìu xuống ngay.
Rầm!
Chiếc rương bị Trần Phi đẩy bung ra hoàn toàn, không có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Không hề có con quái vật thủ hộ nào xuất hiện, cũng không có thứ gì đặc biệt. Chỉ là bên trong có một đôi ủng màu bạc trắng!
"Lại là trang bị sao?" Trần Phi có chút ngạc nhiên.
Anh biết bên trong sẽ không mở ra được bí tịch vì lão Bạch đã nói rồi, khả năng ra trang bị rất lớn, nhưng không ngờ lại là ủng!
Trần Phi vươn tay lấy đôi ủng ra, đang định xỏ vào xem thuộc tính thế nào thì đúng lúc này, dị biến đột nhiên xảy ra. Một luồng sáng bỗng nhiên từ trên đôi ủng bay ra rồi rơi xuống một bên. Khi ánh sáng dần tan đi, lúc này mới phát hiện ra thế mà lại xuất hiện một con ngựa từ hư không!
Toàn thân trắng như tuyết, một con tuấn mã cực kỳ cường tráng. Sau khi con tuấn mã đó xuất hiện liền lao thẳng về phía Trần Phi, nhìn dáng vẻ rõ ràng là không có ý tốt. Trần Phi bỗng chốc giật mình, nhưng may là không phải không có chuẩn bị. Tuy vừa rồi vẫn luôn không xảy ra bất ngờ gì, nhưng Trần Phi không hề vì vậy mà lơ là cảnh giác.
Ngay khoảnh khắc con ngựa lao tới, thân hình Trần Phi nhanh chóng né sang một bên, chiếc rìu chém thẳng xuống. Phản ứng của con tuấn mã còn nhanh hơn, thấy Trần Phi né tránh, móng của nó bất ngờ dùng lực giậm mạnh xuống đất, lập tức bay ngang sang một bên né được cú rìu này, sau đó hai chân sau dùng sức đạp mạnh, lại lao về phía Trần Phi.
Trần Phi né trái né phải, con tuấn mã đó cũng di chuyển trái phải theo. Đừng nhìn nó tốc độ nhanh nhưng lại cực kỳ linh hoạt, Trần Phi chém mấy rìu xuống đều trượt, khiến Trần Phi tức đến nghiến răng ken két. Nhìn con tuấn mã lại lần nữa lao tới, Trần Phi nghiến răng nghiến lợi, thế mà lại không né nữa. Hắn định đụng độ trực diện.
Tuấn mã tốc độ không giảm, đã lao đến trước mặt, Trần Phi vung một rìu chém xuống, lộ rõ vẻ dũng mãnh. Tuy nhiên hắn không thể ngờ được tốc độ của con tuấn mã đó lại nhanh hơn, gần như trong chớp mắt nó đã né được, sau đó móng chân dùng lực đá mạnh vào người Trần Phi.
Trần Phi lập tức hừ lạnh một tiếng, cảm giác ngực như bị một vật thể khổng lồ nện trúng, cả người lập tức bay ngược lên không trung.
Bịch, Trần Phi rơi mạnh xuống đất. Tuấn mã không hề thừa thắng xông lên, trái lại còn ưỡn ngực cao đầu nhìn chằm chằm Trần Phi, thái độ vô cùng kiêu ngạo. Nhìn thấy bộ dạng này của nó, Trần Phi tức đến mức không chịu nổi, thế này là sao? Coi thường tôi à? Chẳng qua cũng chỉ là một con súc sinh thôi mà.
Trần Phi hừ một tiếng đứng dậy, vẫy vẫy tay về phía con tuấn mã đó. "Lại đây, xem lão tử chém bay đầu ngựa của mày đây."
Con tuấn mã không biết là hiểu được lời khiêu khích của Trần Phi hay vì thấy hắn lại đứng dậy được, phát ra một tiếng hí dài rồi lại lao tới.
Trần Phi chuyển rìu từ cầm bằng hai tay sang cầm bằng một tay, nhìn chằm chằm vào tuấn mã. Con ngựa ngày càng gần, ngày càng gần, thoáng cái đã đến ngay trước mắt. Nhưng Trần Phi vẫn đứng im bất động, không có ý định ra tay. Bốp, đầu con tuấn mã đâm sầm vào ngực Trần Phi, Trần Phi hừ lạnh một tiếng, suýt chút nữa bị lực va chạm này húc bay đi. Cắn răng chịu đựng lực va chạm đó, Trần Phi thuận thế dùng một tay túm lấy bờm của nó, đồng thời tay kia vung rìu chém thẳng xuống.
"Mày không phải tốc độ nhanh sao? Né thử xem?" Trần Phi gầm lên một tiếng, chiếc rìu đã chém trúng con tuấn mã đó. Không có cảnh máu me tung tóe như tưởng tượng, cũng không có tiếng rống đau đớn như tưởng tượng. Con tuấn mã cứ như vậy biến mất ngay trước mắt Trần Phi.