Tan học, La Ngọc Lâm và Hạ Băng tìm đến chỗ Kỳ Kỳ. Ban đầu, ý của La Ngọc Lâm là hai người bọn họ trở về lấy thuốc, sau đó nhờ Trần Phi bôi cho, nhưng Trần Phi cảm thấy không cần thiết như vậy, cứ để La Ngọc Lâm tự bôi là được, dù sao hiệu quả cũng chẳng thay đổi vì ai bôi, chi bằng cứ để La Ngọc Lâm làm người tốt đến cùng luôn.
Suy nghĩ một chút, Trần Phi nói cũng có lý, nên La Ngọc Lâm liền đồng ý. Cô lái xe trở về biệt thự, lấy Thiên Hương Ngọc Dung Tán trong phòng Trần Phi rồi quay lại trường học. Kỳ Kỳ và mấy người bạn đang đợi trong phòng ngủ, vừa thấy La Ngọc Lâm đến liền tỏ ra kích động.
"Ngọc Lâm, cậu cuối cùng cũng về rồi, cái loại linh đan diệu dược mà cậu nói mang đến chưa?" Kỳ Kỳ lập tức hỏi La Ngọc Lâm.
Trước đó, La Ngọc Lâm dùng loại mỹ phẩm kia xong, trên mặt nổi lên những nốt đỏ nhỏ, may mà có Thiên Hương Ngọc Dung Tán cứu chữa. Sau đó, La Ngọc Lâm đã kể chuyện này cho nhóm Kỳ Kỳ nghe. Thế nên giờ đây, khi đám Kỳ Kỳ cũng gặp tình trạng tương tự, họ liền tìm ngay đến La Ngọc Lâm nhờ giúp đỡ.
La Ngọc Lâm đặt chiếc chảo sắt nhỏ lên bàn, cười nói: "Đương nhiên là mang đến rồi."
Kỳ Kỳ nghi hoặc nhìn cái chảo, những người khác cũng ngơ ngác không kém. Tự nhiên mang cái nồi đến làm gì, chẳng lẽ muốn nấu thuốc hay sao? Kỳ Kỳ tò mò mở nắp chảo sắt, lập tức bị thứ đen sì bên trong dọa sợ, cô quay đầu hỏi.
"Ngọc Lâm, thứ này là cái gì thế? Đen thùi lùi ghê quá đi mất."
La Ngọc Lâm cười đáp: "Ghê thì đừng dùng."
"Dùng?" Kỳ Kỳ ngẩn ra. "Cậu sẽ không định nói thứ này chính là cái thứ linh đan diệu dược mà cậu nhắc đến đấy chứ? Bôi thứ này lên mặt, không thể nào?"
"Nếu cậu không muốn dùng thì cũng được, cứ đợi mấy nốt đỏ trên mặt tự biến mất đi." Hạ Băng bĩu môi nói. "Tớ đã nói rồi, các cậu đúng là tự rước lấy khổ, cứ phải dùng ba cái đồ trang điểm làm gì."
"Chúng tớ biết cậu là người theo chủ nghĩa mặt mộc rồi, đừng có ở đây nói mát nữa." Kỳ Kỳ lườm Hạ Băng một cái, rồi quay sang hỏi La Ngọc Lâm. "Thứ này thật sự công hiệu vậy sao?"
La Ngọc Lâm gật đầu: "Tớ lừa các cậu làm gì? Trước kia chính tớ là người giới thiệu chỗ mỹ phẩm đó cho các cậu, giờ thành ra thế này, trong lòng tớ cũng áy náy lắm. Thứ này gọi là Thiên Hương Ngọc Dung Tán, thành phần đều là dược liệu Đông y. Hiệu quả rất nhanh, bôi xong là các cậu thấy ngay. Kỳ Kỳ, để tớ bôi cho cậu trước nhé."
"Ngọc Dung Tán?" Một nữ sinh bên cạnh nghe thấy cái tên này thì hơi động tâm. Nghĩ ngợi một chút, cô lên tiếng: "Ngọc Lâm, phương thuốc của Thiên Hương Ngọc Dung Tán này cậu có không?"
La Ngọc Lâm lắc đầu: "Tiểu Phỉ, phương thuốc này tớ cũng không rõ lắm. Là một người bạn đưa cho tớ, nhưng tớ có thể đảm bảo chắc chắn có hiệu quả, hơn nữa tuyệt đối không có tác dụng phụ."
Vương Phỉ Phỉ thoáng do dự. Cô biết hiệu quả làm trắng da của Ngọc Dung Tán, nhưng về việc trị mụn thì vẫn chưa rõ lắm, hơn nữa phương thuốc Ngọc Dung Tán bây giờ quá nhiều, lên mạng tìm một cái là ra hàng chục loại, hàng giả tràn lan.
Tuy nhiên, thấy La Ngọc Lâm kiên trì như vậy, cô cũng không tiện nói gì thêm, vả lại cô tin La Ngọc Lâm sẽ không lừa họ.
Kỳ Kỳ vẫn còn hơi chần chừ, dù sao thì vẻ ngoài của thứ này trông quá dọa người. Nhưng La Ngọc Lâm đã đặc biệt mang đến, lại còn tự mình thí nghiệm qua, chắc là sẽ có hiệu quả thôi? Nhịn một chút còn hơn là để mặt đầy nốt đỏ như bị bệnh ngoài da.
"Nếu không có hiệu quả là tớ không tha cho cậu đâu đấy." Kỳ Kỳ không quên đe dọa La Ngọc Lâm một câu.
Sau đó, Kỳ Kỳ đi rửa mặt.
Chẳng bao lâu sau Kỳ Kỳ quay lại ngồi xuống, La Ngọc Lâm đã đeo bao tay bắt đầu giúp cô bôi thuốc. Ban đầu Kỳ Kỳ còn hơi ám ảnh, nhưng sau khi thuốc được bôi đều trên mặt và cũng không có mùi gì kỳ lạ, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Bôi xong cho Kỳ Kỳ, La Ngọc Lâm quay sang những người khác: "Tiếp theo là ai? Tranh thủ thời gian bôi luôn một thể đi."
Mọi người nhìn nhau rồi gật đầu đồng ý, sau đó lần lượt để La Ngọc Lâm bôi thuốc. Chẳng bao lâu sau, ai nấy đều có khuôn mặt đen sì như Bao Công. Nhìn nhau một cái, họ đều bị bộ dạng của đối phương chọc cười.
Vương Phỉ Phỉ cũng bôi, cảm giác trên mặt mát lạnh, dường như cũng có chút hiệu quả. Tuy nhiên, có thực sự rõ rệt hay không thì phải đợi đến lúc rửa mặt mới biết được. Cô không nghĩ là chỉ dùng một lần sẽ thấy kết quả thần kỳ ngay.
Dù có là linh đan diệu dược thần kỳ đến đâu cũng không thể nào tác dụng nhanh như vậy được.
Thời gian trôi qua khoảng nửa tiếng, trong lúc đó họ trò chuyện nên cũng rất nhanh. Kỳ Kỳ là người bôi đầu tiên, nên cũng là người đi rửa trước. Khi nước sạch chậm rãi rửa trôi lớp thuốc trên mặt, việc đầu tiên Kỳ Kỳ làm là chạy đi soi gương.
Tiếng kêu của cô lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Nhìn kỹ lại, quả nhiên phát hiện những nốt đỏ trên mặt đã giảm đi rất nhiều, vài nốt vốn rõ ràng nhất dường như cũng đã nhỏ lại. Điều này khiến các cô lập tức tràn đầy tin tưởng, mọi nghi ngờ trước đó đều tan biến.
La Ngọc Lâm rất đắc ý, cho các người lúc đầu không tin, giờ thì biết nó thần kỳ thế nào rồi chứ. Phương thuốc của Trần Phi này đúng là lợi hại, nếu thực sự đưa vào sản xuất thì chắc chắn sẽ bán rất chạy, biết đâu còn có thể nổi tiếng khắp cả nước.
"Thứ này cứ để ở đây nhé, dùng khoảng ba bốn lần là có thể xóa sạch những nốt đỏ trên mặt thôi."
"Đương nhiên phải để ở đây rồi, chẳng lẽ cậu còn muốn lấy đi à?"
"Phải đó, cái này gọi là dê vào miệng cọp. Đồ tốt như vậy đã vào cửa rồi thì đừng hòng mang ra ngoài."
Mấy người đùa giỡn với nhau, thái độ đối với Thiên Hương Ngọc Dung Tán đã thay đổi hoàn toàn, từ chỗ nghi ngờ, ghẻ lạnh ban đầu, giờ đây ai nấy đều xem nó như bảo vật.
Tan học, Trần Phi vốn định tìm Trần Tiêu Trúc để kèm học thêm tiện thể tâm sự, nhưng Trần Tiêu Trúc lại từ chối vì có việc bận. Trần Phi đoán là cô nàng có chút ngại ngùng, dù sao đêm qua cậu cũng đã ở lại nhà cô.
Trần Phi đột nhiên cảm thấy hơi chán, đang đi dạo trong trường không biết làm gì thì điện thoại của Bình tỷ gọi đến.
Vừa bắt máy, Trần Phi đã nghe thấy giọng Bình tỷ đầy kích động: "Tiểu Phi, cậu... cậu mau tới đây đi."
Trần Phi giật mình, chẳng lẽ bên phía Bình tỷ xảy ra chuyện gì? Cậu vội hỏi: "A Bình, đã xảy ra chuyện gì? Chị đừng hoảng, từ từ nói cho em biết xem nào."
Bình tỷ nghe Trần Phi nói vậy thì dường như đang hít sâu, có thể nghe rõ tiếng thở dốc truyền đến từ đầu dây bên kia, sau đó cô mới nói: "Cha của Lưu Xương Võ đến, mang theo hai triệu tiền mặt. Tiền nhiều quá, chị sợ nhỡ đâu làm mất hoặc bị cướp thì biết làm sao bây giờ."
Trần Phi dở khóc dở cười, cậu còn tưởng xảy ra chuyện gì, hóa ra chỉ vì tiền quá nhiều nên Bình tỷ lo lắng. Trần Phi lập tức cười nói: "Có gì mà phải sợ, không phải chỉ là hai triệu thôi sao, cũng chẳng nhiều nhặn gì, sau này chị phải quen với cuộc sống kiểu này đi."
"Nói nhẹ nhàng quá, đây là hai triệu đấy. Trước kia số chi phiếu cậu đưa cho chị thì còn đỡ, dù sao cũng chỉ là một tờ giấy. Giờ đây toàn bộ đều là tiền mặt, chị sao không khẩn trương cho được. Cậu mau tới đây đi, tìm một ngân hàng để gửi vào."
Trần Phi lắc đầu quả quyết: "Chị tự đi gửi đi, em bên này đang bận việc, không đi được. Không sao đâu, tiền không lộ ra ngoài thì không ai biết cả. Hơn nữa giữa ban ngày ban mặt, ai mà to gan đến mức đi cướp cơ chứ."
"Nhưng mà..." Bình tỷ vẫn còn do dự.
Trần Phi không cho cô cơ hội ấy nữa, nói một câu "cứ vậy đi, em còn việc" rồi cúp máy. Bình tỷ ở đầu dây bên kia do dự một hồi lâu, cuối cùng quyết định đi ngân hàng gửi tiền. Để ở tiệm cô càng thấy không yên tâm.
Suốt quãng đường đi đến ngân hàng, cô khẩn trương vô cùng, tay nắm chặt lấy cái vali, sợ rằng nó sẽ không cánh mà bay. Mãi đến khi gửi được tiền vào ngân hàng, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Việc Trần Phi làm như vậy đơn giản là muốn ép cô phải làm quen với cuộc sống này, vì cậu tin rằng sau này mình sẽ ngày càng có nhiều tiền, kiếm được tiền đương nhiên phải giao cho cô quản lý. Hiện tại chỉ mới hai triệu mà đã khiến cô khẩn trương như vậy, sau này nếu nhiều hơn thì phải làm sao?
Nhìn thấy tin nhắn Bình tỷ gửi tới báo đã gửi tiền xong, Trần Phi lúc này mới mỉm cười.
Cha của Lưu Xương Võ cũng biết điều đấy, đích thân đi đưa tiền, xem ra hơn hẳn đứa con trai của ông ta. Nếu ông ta đã biết điều như vậy thì Trần Phi cũng không truy cứu nữa, nếu không cậu cũng không ngại làm cho bọn họ đi vào vết xe đổ của Bộ Tất Hải đâu.
Dù sao hiện tại cũng không có việc gì, Trần Phi định về biệt thự chơi game. Mấy ngày nay bận rộn ngược xuôi nên cậu chẳng vào game được, nhắc mới nhớ cậu thật sự rất nhớ Tiểu Cửu. Đang đi đến ven đường định bắt xe, khóe mắt cậu bỗng phát hiện một bóng hình quen thuộc.
Trần Phi lập tức thay đổi ý định.
Người cậu nhìn thấy chính là Vương Hi Đan!
Vương Hi Đan dường như đang bị người nào đó quấy rầy, vẻ mặt đầy tức giận. Bên cạnh cô đứng một nam thanh niên, nhìn dáng vẻ hình như đang tranh cãi điều gì đó.
Hôm nay Vương Hi Đan mặc rất xinh đẹp, một thân váy dài hoa lệ trông vô cùng ưu nhã, mái tóc dường như đã được làm kiểu, hơi xoăn trông rất tây. Phải nói thật, Vương Hi Đan thực sự rất xinh đẹp. Trần Phi cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, trong đầu vương vấn cái cảm giác lần trước vô tình chạm vào người cô.
Thật sự rất mềm mại, khiến người ta khó mà quên được.
"Ngô Minh, anh rốt cuộc muốn thế nào? Tôi nói cho anh biết đừng bám lấy tôi nữa, chẳng lẽ anh không hiểu sao?" Vương Hi Đan tức giận hét lớn.
Ngô Minh cười nói: "Ai bảo anh thích em chứ, Đan Đan, chẳng lẽ em lại nhẫn tâm đến mức không cho anh một cơ hội nào sao? Dù sao anh cũng là vị hôn phu của em mà, không phải sao?"
"Tôi chưa từng thừa nhận, hơn nữa tôi đã có bạn trai rồi." Vương Hi Đan bỗng chỉ tay về phía bên cạnh nói: "Bạn trai tôi ở kia kìa, anh đừng có quấy rầy tôi nữa."
Nói xong, Vương Hi Đan đi về phía Trần Phi.
Trần Phi ngẩn ra một lúc, không ngờ Vương Hi Đan lại phát hiện ra mình, còn dùng cậu làm tấm bình phong. Nhưng cậu cũng không phản bác, trái lại còn dang hai tay ra cười nói: "Bảo bối, hôm nay em đẹp lắm, lại đây, hôn một cái nào!"