"Có thể cho tôi biết rốt cuộc là đã đắc tội với ai không?"
Tất Hải Sinh do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng hỏi. Hắn tự thấy bản thân lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, mọi mánh khóe đường đi nước bước đều nắm rõ trong lòng bàn tay, không dễ gì đắc tội với người khác. Nội tình của La Phượng hắn cũng đã điều tra rõ ràng, không thể nào có đủ khả năng ra tay mạnh bạo đến thế được.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn vẫn không hiểu rốt cuộc là ai đã khiến mình té một cú đau điếng như vậy!
"Lưu gia."
Kiều Cổ lạnh lùng nói.
"Lưu gia? Lưu gia ở quân khu sao?" Tất Hải Sinh nhìn về phía Kiều Cổ, Kiều Cổ im lặng không đáp. Tất Hải Sinh nhất thời sững sờ, hắn nghĩ mãi không ra mình đã đắc tội với Lưu gia từ bao giờ. Tình hình Lưu gia thế nào hắn rất rõ, nịnh nọt còn không kịp chứ đừng nói là đắc tội? Chẳng phải là uống thạch tín trước mặt Diêm Vương, tìm cái chết sao!
Thấy Kiều Cổ không có ý định giải thích, Tất Hải Sinh cũng chỉ đành mang theo nghi vấn này rời đi.
Tất Hải Sinh bên này bị quét sạch ra khỏi cửa, thì Trần Phi lại đang vui vẻ uống rượu luận bàn.
Tại khách sạn Thiên Tinh, Trần Phi mời Lưu Thành Phong, còn có Lý Phong làm người tiếp khách cùng.
Khi Lý Phong biết Trần Phi muốn mời Lưu Thành Phong, không cần phải nói hắn ngạc nhiên đến mức nào. Lý Phong tuy cũng được coi là một công tử bột, nhưng so với kiểu "nha nội" điển hình ở quân khu như Lưu Thành Phong thì còn kém xa một trời một vực, bình thường muốn tiếp cận cũng không thể nào tiếp cận được. Vậy mà hôm nay Trần Phi lại dẫn hắn đi cùng để tiếp khách, điều này nghĩa là gì? Nghĩa là Trần Phi đang mở rộng vòng giao tiếp cho hắn!
Điều này khiến Lý Phong vô cùng cảm kích, cảm thấy nhận Trần Phi làm đại ca quả nhiên là đúng đắn. Mình chỉ giúp một việc nhỏ xíu mà Trần Phi đã cho mình sự hồi đáp lớn đến vậy, sau này đi theo anh ấy thì còn lo chịu thiệt sao? Vốn dĩ Lý Phong còn lo cha mình sẽ không vui, bây giờ có cơ hội này xem cha còn nói được gì nữa.
Thật ra Lý Phong không phải là người không có tâm cơ, sau khi về nhà hắn đã điều tra qua tư liệu của Trần Phi. Ngay cả tư liệu sâu kín như của Tất Hải Sinh mà hắn còn đào ra được, huống chi là Trần Phi. Khi biết Trần Phi lại là quản gia của La Ngọc Lâm, trong lòng hắn ngạc nhiên không thốt nên lời. Tuy nhiên hắn không hề vì vậy mà nảy sinh ý nghĩ gì, dù là quản gia thì sao chứ, thực lực của Trần Phi là hàng thật giá thật.
Một quản gia muốn đối phó với một tổng giám đốc doanh nghiệp, đây phải là khí phách lớn nhường nào chứ? Vậy mà Trần Phi đã làm, hơn nữa còn làm vô cùng đẹp mắt. Giờ lại biết anh ấy có mối quan hệ rất tốt với Lưu Thành Phong, điều này khiến Lý Phong có chút hoang mang, đại ca của mình thật không đơn giản.
Gia thế của Lưu Thành Phong, người bình thường muốn tiếp cận cũng không thể. Nhưng Trần Phi lại có thể khiến Lưu Thành Phong giúp đỡ, hơn nữa lúc ăn cơm còn gọi cả mình, điều này chứng tỏ mối quan hệ giữa anh ấy và Lưu Thành Phong không phải dạng vừa.
Tuy nói lần này là Trần Phi mời Lưu Thành Phong, nhưng Lý Phong sao có thể để đại ca trả tiền. Hắn đã sớm đặt phòng riêng, mọi thứ đều sắp xếp chu đáo.
Lưu Thành Phong đúng giờ đến hẹn, Trần Phi cười giới thiệu hai người với nhau.
"Cha của cậu là Lý Đức Thành phải không?" Lưu Thành Phong thản nhiên nói.
Lý Phong lập tức kinh ngạc, không ngờ Lưu Thành Phong lại biết tên cha mình, vậy chắc chắn cũng biết nhà mình kinh doanh cái gì. Lý Phong nhất thời căng thẳng, không biết Lưu Thành Phong có phất tay bỏ đi hay không, nhưng thấy Lưu Thành Phong ngồi xuống vững vàng, hắn mới an tâm.
Đồng thời càng thêm khâm phục Trần Phi! Lưu Thành Phong đây hoàn toàn là nể mặt Trần Phi, nếu không với tư cách của Lý Phong thì làm sao đủ tư cách ngồi chung mâm với Lưu Thành Phong.
Đồ ăn đầy ắp một bàn tôm hùm bào ngư, rượu là loại Mao Đài thượng hạng. Lý Phong rất tự giác rót rượu cho Lưu Thành Phong và Trần Phi, cuối cùng mới rót cho mình.
Trần Phi nâng ly cười nói: "Chuyện lần này, cảm ơn nhé."
Lưu Thành Phong cười nói: "Lời cảm ơn của cậu không có thành ý chút nào, chỉ một bữa cơm này mà muốn đuổi khéo tôi sao? Chẳng lẽ một lời nói của tôi, Lưu Thành Phong lại rẻ rúng đến vậy à."
Lý Phong bất giác thẳng lưng, hơi căng thẳng, lời của Lưu Thành Phong nghe có chút ý hạch tội.
Nhưng Trần Phi lại chẳng hề bận tâm, cười chỉ vào Lý Phong nói: "Cậu nói mấy bữa cũng được, dù sao hắn trả tiền."
Lưu Thành Phong gật đầu với Lý Phong, Lý Phong lập tức thở phào nhẹ nhõm, trong lòng không kìm được mừng thầm. Xem ra ấn tượng của Lưu Thành Phong về mình không tệ, nếu có thể tạo dựng mối quan hệ tốt với Lưu Thành Phong thì đừng nói là vài bữa cơm, dù có mời ngày nào cũng được.
Cụng ly xong xuôi, Lưu Thành Phong mới nói: "Vừa rồi Kiều bí thư gọi điện cho tôi, ông ấy nói việc đã xong xuôi, Tất Hải Sinh bị quét sạch ra khỏi cửa, ngoài một căn biệt thự ra thì chẳng còn gì cả."
Kiều Cổ gọi điện cho Lưu Thành Phong, Trần Phi chẳng hề ngạc nhiên, người ta vốn dĩ là nể mặt Lưu Thành Phong mới làm chuyện này, báo cáo trước cho cậu ta cũng là lẽ thường tình. Chỉ là Kiều bí thư làm việc cũng thật dứt khoát, trực tiếp đuổi cổ Tất Hải Sinh ra ngoài, xem ra cũng là sợ Lưu Thành Phong.
"Xem ra bữa cơm này đúng là tôi phải mời rồi." Trần Phi cười nói.
Lưu Thành Phong nhìn cậu một cái, nói: "Ồ? Chẳng phải vừa nãy cậu còn nói muốn "ăn đại hộ" sao, giờ sao lại nói là muốn cậu mời?"
"Cậu đang muốn thử thách tôi đấy à." Trần Phi cười nói. "Tất Hải Sinh đã bị đuổi cổ, công ty của hắn chắc Kiều bí thư sẽ "mượn hoa hiến Phật" tặng lại cho tôi thôi, nếu không thì sợ rằng ông ấy cũng sẽ không an tâm, ai bảo mặt mũi Lưu đại công tử cậu lớn quá làm gì. Tự dưng có được một công ty như vậy, bữa cơm này nếu tôi không mời thì đúng là hơi không phải phép."
Lưu Thành Phong không kìm được tán thưởng, xem ra Trần Phi không chỉ y thuật cao siêu mà đầu óc còn lợi hại hơn, biết dùng mối quan hệ của mình để gây áp lực cho Kiều bí thư, chuyện sau đó cũng suy tính rất thấu đáo. Có được đầu óc như thế, Lưu Thành Phong thực sự tò mò vì sao Trần Phi lại cam tâm làm quản gia cho La Phượng.
"Lý Phong, lát nữa công ty đó cậu đi quản lý đi." Trần Phi quay sang nói với Lý Phong.
Lý Phong ngẩn người, không ngờ lại như vậy, công ty của Tất Hải Sinh ít nhất cũng phải đáng giá vài chục triệu, Trần Phi cứ vậy mà giao cho mình? Dù có tin tưởng mình cũng không đến mức này chứ? Nhưng ngay sau đó Trần Phi nói một câu, Lý Phong liền hiểu rõ ngọn ngành.
"Cổ phần cậu và tôi mỗi người ba phần, bốn phần còn lại lát nữa cậu thương lượng với Lưu đại công tử, mở một tài khoản gửi vào đó là được."
Vậy mới đúng chứ! Tự dưng có được một công ty, Trần Phi chắc chắn phải "lễ thượng vãng lai" một chút, bốn phần cổ phần tuy không nhiều nhưng ít nhất cũng là tấm lòng, mà Trần Phi giao cái này cho mình quản lý thì cũng giải thích được rồi, có cổ phần của Lưu Thành Phong ở đó, mình dù có gan bằng trời cũng không dám tư túi.
Thông minh thật! Lưu Thành Phong vốn dĩ vì Trần Phi chữa khỏi bệnh cho ông nội nên mới đối đãi với cậu khá tốt, nhưng bây giờ lại hoàn toàn nhìn bằng con mắt khác, làm việc cực kỳ hiểu quy tắc và có trình tự. Bốn phần đưa cho mình coi như là báo đáp, đồng thời còn thông minh ở chỗ không nói là cho mình, mà là nói thương lượng xong mới mở tài khoản.
Dù sao thân phận của Lưu Thành Phong đặt ở đó, số tiền này cậu ta không tiện nhận trực tiếp. Nhưng tìm một người không liên quan mở tài khoản thì dễ dàng hơn nhiều.
Nếu không biết rõ nội tình của Trần Phi, Lưu Thành Phong thật sự tưởng rằng Trần Phi đã kinh doanh nhiều năm hoặc là người trong thể chế, thủ đoạn làm việc rất lão luyện.