Trần Tiêu Trúc quay đầu nhìn Trần Phi, hừ lạnh: "Anh hỏi tôi làm gì? Phải là tôi hỏi anh làm gì mới đúng. Anh cứ nhìn chằm chằm tôi đầy vẻ đê mê thế này thì làm sao tôi lái xe được? Tôi không muốn chết yểu như vậy đâu, anh ra sau ngồi đi."
Trần Phi ngẩn người, không ngờ Trần Tiêu Trúc lại đột ngột đạp phanh vì lý do này. Dù sao cô cũng là giáo viên, được chú ý là chuyện hết sức bình thường mà. Lúc lên lớp bị bao nhiêu đôi mắt nhìn chằm chằm cũng đâu thấy cô ảnh hưởng gì, sao bây giờ chỉ có mình anh nhìn thôi mà cô đã chịu không nổi rồi? Hơn nữa, anh tự thấy ánh mắt mình hoàn toàn là thưởng thức thuần túy, chẳng hề có tà niệm gì, vậy mà cô lại bảo là đê mê.
Đàn bà thật là!
Trần Phi bất đắc dĩ lắc đầu, mở cửa xe xuống rồi lên lại từ ghế sau. Sau khi ngồi ổn định, anh lên tiếng: "Giờ được chưa, lái xe đi."
"Hừ!" Trần Tiêu Trúc hừ một tiếng rồi mới tiếp tục lái xe.
Địa điểm ăn cơm không phải ở nhà hàng, mà là Tĩnh Tâm Trai lần trước từng đến. Xe đỗ trước cửa Tĩnh Tâm Trai, Trần Tiêu Trúc và Trần Phi cùng xuống xe rồi đi vào. Vừa vào đến đại sảnh đã thấy Vương Hổ đang ngồi đó với gương mặt âm trầm, chào hỏi cũng đầy vẻ mỉa mai, bóng gió.
Biết hôm nay sư phụ mời Trần Phi đến đây ăn cơm, Vương Hổ cảm thấy rất khó chịu. Lần trước sư phụ không những tặng cây kim vàng gia truyền cho tên nhóc này, mà còn luôn gán ghép hắn với Trần Tiêu Trúc, làm như hai người bọn họ đang qua lại với nhau vậy, bây giờ lại còn mời tên nhóc này về nhà ăn cơm nữa.
Vương Hổ không thể hiểu nổi rốt cuộc sư phụ đang nghĩ gì.
Hắn đi theo ông bao nhiêu năm nay, luôn tận tụy làm việc, tay nghề cũng không tệ. Nhìn tuổi tác ngày càng lớn, vậy mà sư phụ lại chưa bao giờ tỏ ý gì về chuyện của hắn và Trần Tiêu Trúc.
Nhìn cách ăn mặc của Trần Tiêu Trúc hôm nay, lòng Vương Hổ không khỏi xao động, hắn chưa bao giờ thấy cô ăn mặc như thế. Vốn dĩ đang rất vui, nhưng sau đó nhìn thấy cô cùng Trần Phi bước vào, niềm vui kia lập tức tan biến.
Đối với sự mỉa mai, bóng gió của Vương Hổ, Trần Tiêu Trúc hoàn toàn không để tâm. Nói chính xác thì dù họ cũng coi là thanh mai trúc mã, nhưng Trần Tiêu Trúc lại chẳng có chút cảm tình nào với Vương Hổ. Cũng không nói rõ được tại sao, tóm lại là không có cảm tình.
Thấy Trần Tiêu Trúc đã như vậy, Trần Phi đương nhiên sẽ không để ý đến Vương Hổ.
Hai người băng qua đại sảnh vào căn phòng bên trong, vừa mới bước vào, Trần Phi đã ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng. Trần Đình Vân ngồi ở trung tâm, thấy Trần Phi đến liền vội vàng cười nói: "Tiểu Phi, Tiêu Trúc, hai đứa đến rồi, ngồi xuống đi."
"Tiêu Trúc, lấy giúp tôi giấy bút với." Trần Phi cười ngồi xuống, rồi nói với Trần Tiêu Trúc.
Trần Tiêu Trúc sững người, hỏi: "Sắp ăn cơm rồi anh lấy giấy bút làm gì?"
"Bảo cô lấy thì cứ lấy đi, dù sao cũng có ích." Trần Phi nói.
"Hừ." Thái độ sai khiến này của Trần Phi làm Trần Tiêu Trúc không vui chút nào, nhưng vẫn đứng dậy đi lấy giấy bút về.
Trong ánh mắt Trần Đình Vân lộ rõ vẻ ngạc nhiên. Cháu gái ông từ nhỏ đến lớn vốn kiêu kỳ, luôn là người sai khiến đàn ông, chưa từng thấy người đàn ông nào có thể sai khiến được cô. Xem ra Trần Phi và Tiêu Trúc có khi thật sự có chút gì đó, ít nhất thì cách Tiêu Trúc đối xử với anh cũng không giống người khác.
Không lâu sau Trần Tiêu Trúc quay lại, đưa giấy bút cho Trần Phi rồi bực dọc nói: "Tôi muốn xem anh lấy giấy bút làm gì."
Trần Phi cười đầy bí hiểm: "Tất nhiên là có ích, lát nữa cô sẽ biết." Nói xong, Trần Phi cầm bút bắt đầu viết.
Trần Tiêu Trúc tò mò đứng bên cạnh xem, kết quả phát hiện ra những gì Trần Phi viết dường như là một loại đơn thuốc. Trần Phi tiện tay đặt bút xuống, đứng dậy nói với Trần Đình Vân: "Trần gia gia, thực ra cháu nên đến thăm sớm hơn, nhưng gần đây bận quá. Lần này đến vội vàng cũng không chuẩn bị quà cáp gì, đơn thuốc này xin tặng cho Trần gia gia."
Vốn dĩ Trần Đình Vân chẳng quan tâm đến việc có quà cáp gì hay không, nhưng vừa nghe là đơn thuốc thì lại tỏ ra hơi kích động. Ông vội vàng nhận lấy xem qua một lượt, rồi thắc mắc hỏi: "Tiểu Phi à, đơn thuốc này của cháu là..."
"Đây là đơn thuốc dưỡng sinh, Trần gia gia chỉ cần điều dưỡng theo đơn này thì ít nhất việc nhìn con cái của Tiêu Trúc trưởng thành là không thành vấn đề." Trần Phi vừa cười hì hì vừa nháy mắt với Trần Tiêu Trúc, mặt Trần Tiêu Trúc lập tức đỏ ửng một cách khó hiểu. Cái tên Trần Phi này ví dụ lung tung gì thế không biết.
Trần Đình Vân lại chẳng hề để ý, trái lại còn tỏ ra đặc biệt vui mừng: "Được được, tốt nhất là được nhìn nó kết hôn sinh con thì còn gì bằng. Tiểu Phi à, đơn thuốc này gia gia nhận. Còn về việc có thể nhìn thấy con cái của Tiêu Trúc như cháu nói hay không, cháu đừng làm ta thất vọng đấy nhé."
Câu này mang hàm ý đùa cợt, Trần Tiêu Trúc không chịu nổi nói: "Gia gia, ông nói bậy gì thế, cháu sinh con thì liên quan gì đến anh ấy, cái gì mà làm ông thất vọng chứ."
Trần Đình Vân cười ha hả nhìn Trần Phi một cái rồi nói: "Được được được, ăn cơm thôi, kẻo lát nữa nguội hết bây giờ."
"Trần gia gia, không cần gọi Vương Hổ một tiếng sao?" Trần Phi hơi do dự hỏi. Dù sao Vương Hổ cũng coi là người của nhà họ Trần, lúc này ăn cơm mà không gọi hắn thì không hay lắm nhỉ? Tất nhiên, Trần Phi cũng chẳng muốn hắn cùng tham gia, chẳng qua cũng nên nhắc đến cho có lệ thôi.
Trần Đình Vân cười nói: "Lần này ta mời riêng cháu, ba người chúng ta là đủ rồi."
Người ta đã nói vậy, Trần Phi đương nhiên sẽ không kiên trì thêm nữa, lập tức bắt đầu ăn. Mặc dù vừa mới ăn cơm với cha con nhà họ Lý, nhưng chủ yếu là uống rượu chứ không ăn được bao nhiêu, giờ rượu đã vơi bớt nên thật sự hơi đói.
Thấy Trần Phi ăn nhiều như vậy, Trần Tiêu Trúc liền nói: "Không phải anh vừa mới ăn xong sao? Sao vẫn ăn được nhiều thế."
Trần Phi liếc cô một cái nói: "Ăn được thì có làm sao, hơn nữa gia gia mời tôi đến ăn cơm, lẽ nào tôi lại không ăn?"
Trần Đình Vân lập tức cười nói: "Đúng đúng đúng, ăn nhiều chút, ăn nhiều chút."
Trần Phi nháy mắt với Trần Tiêu Trúc: Cô xem, gia gia còn bảo thế đấy. Trần Tiêu Trúc bất đắc dĩ hừ một tiếng, không thèm nhìn Trần Phi.
Thấy Trần Phi ăn gần xong, Trần Đình Vân bắt đầu sắp xếp uống rượu, vẫn là bạch tửu độ cồn không thấp. Thấy phải uống rượu, Trần Tiêu Trúc vội vàng rót rượu cho gia gia, sau khi rót xong lại nhìn Trần Phi, do dự một chút rồi mới rót cho anh.
Giáo viên kiêm phục vụ, xem ra cũng không tệ nhỉ.
Trần Đình Vân tuy tuổi đã cao nhưng thân thể vô cùng tráng kiện, thế nhưng uống rượu lại không nhanh không gấp. Điều này làm Trần Phi thở phào nhẹ nhõm, nếu Trần Đình Vân cũng uống kiểu như Lưu Thành Vũ thì hôm nay tiêu đời rồi.
Nhưng Trần Phi nhanh chóng nhận ra mình đã sai, hơn nữa còn sai một cách thái quá. Đừng thấy Trần Đình Vân uống rượu kiểu ôn hòa, nhưng có câu thế nào nhỉ, ếch luộc trong nước ấm đấy. Trần Phi còn chưa thấy thế nào mà chẳng biết đã uống bao nhiêu rồi.
Thấy lưỡi Trần Phi bắt đầu líu lại, Trần Tiêu Trúc thầm đắc ý trong lòng. Người khác không biết nhưng cô biết rõ gia gia tửu lượng tốt đến mức nào, lần này cho anh biết tay nhé.
"Gia gia, cháu... cháu không uống được nữa đâu, uống nữa là say mất." Trần Phi cuối cùng cũng không trụ nổi nữa.
Trần Đình Vân dường như vẫn còn chưa đã, nhưng thấy Trần Phi quả thực không uống nổi nữa nên đành thôi. Gật đầu, Trần Đình Vân nói: "Tửu lượng của cậu thế này cũng coi là khá, sau này nhớ đến thăm ông già này, cùng ta uống đôi chén."
Trần Phi đành cười khổ đáp ứng.
"Tiêu Trúc à, con đưa Trần Phi về đi. Cẩn thận chút, lái xe chậm thôi." Trần Đình Vân dặn dò.
"Con biết rồi ạ gia gia." Trần Tiêu Trúc gật đầu, rồi nói với Trần Phi: "Dậy đi, chúng ta đi thôi."
Trần Phi lắc đầu, bỗng nhiên đưa tay ra, Trần Tiêu Trúc trợn tròn mắt quát: "Ý gì đây, còn muốn tôi dìu anh à?"
"Chứ không lẽ tôi muốn bắt tay cô à? Gia gia tửu lượng thật quá đáng sợ, tôi không trụ nổi nữa rồi, cô không dìu tôi thì chẳng phải tôi gục xuống gầm bàn sao." Trần Phi cười nói.
Trần Đình Vân nói: "Tiêu Trúc à, sao con lại không hiểu chuyện thế, còn không mau dìu cậu ấy."
Trần Tiêu Trúc tức muốn chết, Trần Phi nhân cơ hội chiếm tiện nghi của mình thì thôi, sao gia gia còn đẩy mình vào hố lửa thế này chứ. Tên Trần Phi này gan thật lớn, trước mặt gia gia mà cũng dám làm càn như vậy.
Tuy nhiên có lẽ anh thật sự uống say rồi, trước đó đã uống không ít, sau lại cùng gia gia uống nhiều như vậy, người có tửu lượng tốt đến mấy cũng không chịu nổi. Nghĩ đến đây, Trần Tiêu Trúc mới khẽ gật đầu, rồi nắm lấy cánh tay Trần Phi.
Trần Phi lại chẳng hề khách khí, trực tiếp choàng cánh tay qua vai cô, ôm chặt lấy. Trần Tiêu Trúc vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng lại không tiện nổi cáu.
"Gia gia, cháu... đi trước đây, hôm khác lại đến thăm ông." Trần Phi quay đầu nói.
Trần Đình Vân mỉm cười gật đầu: "Được, đi đường cẩn thận nhé."
"Gia gia, chúng cháu đi đây." Trần Tiêu Trúc dặn một câu rồi dìu Trần Phi đi ra ngoài. Lúc đi ngang qua đại sảnh, Vương Hổ thấy Trần Phi dám ôm Trần Tiêu Trúc đi ra, mặt mày xanh mét, nhìn bộ dạng đó chỉ hận không thể trực tiếp đá văng Trần Phi ra.
Thế nhưng cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi, không dám làm thật.
Đi ra bên ngoài, Trần Tiêu Trúc vốn định để Trần Phi ngồi ghế sau, ai ngờ Trần Phi lại tự mình mở cửa xe ngồi vào ghế phụ lái. Trần Tiêu Trúc tức giận nói vài câu nhưng Trần Phi coi như điếc, làm Trần Tiêu Trúc tức đến mức chẳng làm gì được, đành phải lên xe.
"Anh ở đâu?" Trần Tiêu Trúc nổ máy lái xe chậm rãi đi ra ngoài, rồi quay đầu hỏi Trần Phi.
Kết quả phát hiện Trần Phi đang nhìn chằm chằm vào mình, tim Trần Tiêu Trúc lập tức đập thình thịch như nai con va vào lòng ngực.
Ánh mắt này quá trực diện, anh... anh không phải định nhân lúc say rượu làm chuyện gì đó chứ?
"Này, anh... anh đừng nhìn tôi như thế, rốt cuộc anh ở đâu, tôi đưa anh về." Trần Tiêu Trúc cảm thấy giọng mình như đang run rẩy.
"Cô đang căng thẳng à?" Trần Phi bỗng nhiên lên tiếng.
"Tôi căng thẳng gì chứ, anh đừng nói bậy." Trần Tiêu Trúc không cần suy nghĩ liền phản bác.
Trần Phi cười gian xảo: "Vậy sao? Nếu thế thì đến nhà cô đi."
"Đến... đến nhà tôi?" Trần Tiêu Trúc lập tức lớn tiếng, đạp phanh xe lại, quay đầu nhìn Trần Phi: "Rốt cuộc anh có ý gì đây."
Trần Phi ngoáy ngoáy tai, thản nhiên nói: "Chẳng có ý gì cả, chỉ là không muốn về nhà thôi. Nếu cô không muốn thì đến nhà cô cũng được, vậy thì tìm chỗ nào thuê phòng thôi."