Kỳ thực Vương Hi Đan đã sớm trông thấy Trần Phi, nhưng vì thấy Trần Phi dường như không để ý tới mình nên cô cũng không lên tiếng. Huống hồ bên cạnh cô còn có Ngô Minh đang bám riết không tha. Nhưng sau đó cô phát hiện Ngô Minh cứ như một hồn ma đeo bám mãi không chịu rời đi, vừa lúc lúc này Trần Phi lại nhìn thấy cô, thế là Vương Hi Đan lập tức nảy ra ý định để anh làm tấm lá chắn tống khứ Ngô Minh.
Thực ra lúc bước về phía anh, trong lòng cô còn hơi lo lắng, sợ Trần Phi không phản ứng kịp, đến lúc đó không những không đuổi được Ngô Minh mà còn bị hắn xem như trò cười. Ai ngờ phản ứng của Trần Phi lại nhanh đến vậy, không những không lộ chút nghi hoặc nào mà còn rất tự nhiên.
Điều quan trọng nhất là, anh còn được đằng chân lân đằng đầu, biết là giả mà còn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của cô.
Nhìn Trần Phi dang hai tay ra như muốn ôm mình, trong miệng còn nói mấy câu như "hôn cái nào", Vương Hi Đan thực sự muốn tung một cước đá văng anh đi. Nhưng so sánh lại thì Ngô Minh càng đáng ghét hơn, hơn nữa… hơn nữa anh cũng đâu phải chưa từng đụng chạm cô.
Vương Hi Đan mỉm cười bước tới bên cạnh Trần Phi, không dấu vết né tránh bàn tay của anh rồi đứng một bên, nhẹ nhàng khoác lấy cánh tay anh, làm nũng nói: "Sao giờ anh mới tới, em đợi anh lâu lắm rồi đấy."
Cô nhóc này quả nhiên không chịu thiệt chút nào!
Trần Phi thầm cười trong lòng, rồi thuận tay nắm lấy tay cô, vẻ mặt đầy áy náy: "Xin lỗi em, tới hơi muộn."
Ngón tay Trần Phi khẽ gãi vào lòng bàn tay Vương Hi Đan, Vương Hi Đan lập tức trừng anh một cái đầy thẹn thùng. Ai ngờ Trần Phi lại chẳng hề tránh né, ý tứ trong ánh mắt rất rõ ràng: "Lấy tôi làm lá chắn thì ít nhất cũng phải cho tôi chút phúc lợi chứ?"
Vương Hi Đan từng được chứng kiến thủ đoạn vô lại của Trần Phi, nếu như không đồng ý, biết đâu anh thật sự có thể làm ra chuyện gì quá đáng hơn, đành cắn răng chịu đựng.
Lúc này Ngô Minh bước tới, hỏi Vương Hi Đan: "Đan Đan, hắn là người thế nào?"
"Chẳng phải vừa rồi tôi đã nói rất rõ với anh rồi sao, anh ấy là bạn trai của tôi. Tôi còn có hẹn với anh ấy, giờ anh có thể chết tâm được chưa?" Vương Hi Đan khoác tay Trần Phi, cảm giác mềm mại áp sát vào khiến Trần Phi thấy vô cùng dễ chịu. Vương Hi Đan nhìn thấy vẻ mặt lộ rõ sự dâm dục không che đậy của anh thì càng tức giận, nhưng lại chẳng biết làm sao. Ai bảo chính cô là người chủ động tìm anh cơ chứ.
Ngô Minh không tin, nói: "Đan Đan, dù em có muốn lừa tôi thì cũng không cần tùy tiện tìm một người để mạo danh chứ. Tôi biết em không có bạn trai. Huống hồ mắt nhìn của em cao như vậy, có tìm cũng không tìm kiểu này chứ?"
Câu nói này làm Trần Phi tức giận: Tôi kiểu này thì đã làm sao?
"Anh là ai thế, không biết phá hỏng chuyện tốt là sẽ bị trời phạt à? Tôi với bạn gái đang ân ái ở đây thì liên quan gì đến anh."
Trần Phi liếc Ngô Minh một cái, nói không khách khí.
Ngô Minh hừ lạnh: "Nhóc con, đừng tưởng tạm thời cho nó đóng thế mà đắc ý. Tôi nói cho cậu biết, Đan Đan sẽ không thích cậu đâu. Còn tôi là ai, tôi tên Ngô Minh, tôi là vị hôn phu của cô ấy."
Cứ tưởng nói vậy sẽ khiến Trần Phi thoái lui, ai ngờ Trần Phi chẳng hề bận tâm. Tay anh nhẹ nhàng vòng qua eo nhỏ của Vương Hi Đan, bĩu môi nói: "Vị hôn phu thì có cái tác dụng gì, giành được người mới là quan trọng. Không hiểu đầu óc anh có vấn đề hay không, biết rõ cô ấy đang ở bên tôi mà còn không quên thân phận vị hôn phu của mình, anh thích đội mũ xanh lắm à? Nếu thích thì hôm nào tôi tặng cho mấy cái."
"Cậu..." Mặt Ngô Minh lập tức đỏ bừng, tức giận siết chặt nắm đấm như chuẩn bị động thủ.
Vương Hi Đan không ngờ Trần Phi lại nói thô lỗ như vậy, còn nói cái gì mà "giành được". Nghe như thể cô thực sự đã bị anh giành được rồi vậy, nhưng tên vô lại này ăn nói đúng là chọc tức người khác thật. Trước kia dù cô có nói khó nghe thế nào đi nữa, Ngô Minh đều như không có tính khí, chưa từng thấy hắn nổi giận, vậy mà Trần Phi mới nói vài câu đã khiến Ngô Minh tức thành ra thế này.
Điều này lại khiến Vương Hi Đan rất vui!
Vì thế, đối với việc Trần Phi nhân cơ hội ôm eo mình, Vương Hi Đan coi như không thấy, không truy cứu nữa.
"Nhóc con, cậu tên là gì?" Ngô Minh nhìn chằm chằm Trần Phi, vẻ mặt vô cùng dữ tợn.
Vương Hi Đan giật mình, tranh nói trước: "Anh ta tên gì thì liên quan gì đến anh, rốt cuộc anh có đi không, không đi thì chúng tôi đi."
Nói đoạn, Vương Hi Đan kéo Trần Phi định rời đi, ai ngờ Trần Phi lại cười cười, đột nhiên thoát khỏi tay cô rồi đi về phía Ngô Minh. Vương Hi Đan muốn ngăn cản nhưng không hiểu sao lại khựng lại, khoảnh khắc đó cô cảm giác như việc Trần Phi sắp làm là thứ không ai có thể ngăn cản được.
Ngô Minh nhìn chằm chằm Trần Phi, nếu tên này dám ra tay, hắn có mười phần chắc chắn có thể khiến nhóc con này biết thế nào là đau đớn, bắt hắn phải trả giá đắt.
Trần Phi từng bước từng bước đi tới, dừng lại trước mặt Ngô Minh. Nhìn khuôn mặt giận dữ của Ngô Minh, Trần Phi đột nhiên cười: "Dù anh có biết tôi tên là gì cũng không thay đổi được sự thật cô ấy là người phụ nữ của tôi. Tôi khuyên anh nên chủ động từ bỏ cái thân phận vị hôn phu chó má gì đó đi, để tránh đến lúc đó mất hết cả mặt mũi."
Nói xong, Trần Phi định quay người bỏ đi, chợt nhớ ra điều gì đó, anh cúi đầu thì thầm vài câu vào tai hắn. Nghe xong, mặt Ngô Minh lập tức đỏ gay, vẻ mặt như thể muốn băm vằm Trần Phi ra trăm mảnh.
"Đi thôi."
Trần Phi cười cười, khoác eo Vương Hi Đan rồi quay người bỏ đi.
Mãi cho đến khi đi xa, Vương Hi Đan mới hất tay Trần Phi ra: "Anh đủ rồi nhé, còn muốn chiếm tiện nghi đến bao giờ nữa?"
Trần Phi cười hì hì: "Dù sao tôi cũng giúp cô thoát khỏi tên đó, cô qua cầu rút ván nhanh thế à?"
Vương Hi Đan có chút áy náy: "Tôi rất cảm ơn anh đã giúp tôi, nhưng… nhưng anh cũng không được nước lấn tới quá mức."
"Được nước lấn tới? Mẹ kiếp, tên đó là vị hôn phu của cô đấy, tôi là kẻ mạo danh mà chọc giận vị hôn phu của cô, ai biết hắn có báo thù tôi không. Vì cô mà tôi chuốc họa vào thân, lúc nào cũng trong tình trạng nguy hiểm đấy, vậy mà cô nói tôi được nước lấn tới. Đừng quên, chuyện còn quá đáng hơn thế tôi cũng từng làm rồi."
Trần Phi ám chỉ lần đè Vương Hi Đan dưới thân, tay còn chạm vào cặp núi cao ngất của cô. Nhắc đến chuyện này, Vương Hi Đan tự nhiên nhớ lại, mặt hơi ửng hồng, cô chuyển chủ đề hỏi:
"Vừa nãy anh nói nhỏ gì với anh ta thế, sao anh ta có vẻ tức giận đặc biệt vậy."
"Được thôi, nhưng trước đó cô phải nói cho tôi biết rốt cuộc là chuyện gì xảy ra với vị hôn phu kia." Trần Phi cười hì hì nói.
Vương Hi Đan hừ lạnh: "Đây là chuyện của tôi, không liên quan gì đến anh nhỉ?"
"Vậy sao? Tôi nhớ là có người nào đó từng bảo tôi là bạn trai của cô mà, sao giờ nhanh chóng không liên quan đến tôi thế?" Trần Phi nói: "Nếu cô không muốn nói thì tôi cũng không ép. Nhưng bây giờ tôi sẽ quay lại nói cho hắn biết chân tướng sự việc, còn bảo là cô cố tình thử thách hắn mới làm thế. Tôi không muốn vì một người vong ân bội nghĩa như cô mà chuốc thêm rắc rối vào người đâu."
Nói đoạn, Trần Phi làm như định quay người bỏ đi thật.
Dù biết rõ Trần Phi đang cố tình làm bộ làm tịch, nhưng Vương Hi Đan vẫn vội vàng kéo anh lại. Tên vô lại này chuyện gì cũng làm được, lỡ anh nói thật với Ngô Minh thì muốn thoát khỏi hắn sẽ càng khó hơn. Thở dài bất lực, Vương Hi Đan nói: "Được rồi, tôi nói cho anh biết là được chứ gì. Phía trước có quán cà phê, tới đó đi."
"Được."
Trần Phi cười, rồi khoác eo Vương Hi Đan đi vào quán cà phê. Lần này Vương Hi Đan không ngăn cản anh, có lẽ trong lòng có chút áy náy, hoặc cũng có thể biết rằng ngăn cản cũng vô dụng.
Vào quán tìm một góc vắng, gọi hai ly cà phê. Sau khi cà phê được bưng lên, Trần Phi nhấp một ngụm rồi nhìn Vương Hi Đan.
Vương Hi Đan hiểu ý anh, nhẹ nhàng mở lời: "Hắn tên Ngô Minh, cha của hắn và cha tôi là bạn rất thân, quan hệ hai nhà thân thiết như một gia đình. Sau đó họ quyết định thông gia, nên tôi và Ngô Minh từ lúc sinh ra đã được định ước, có thể coi là đính hôn từ trong bụng mẹ. Mẹ tôi khó sinh mà qua đời khi sinh tôi, cha tôi cũng mất vì một vụ tai nạn xe vài năm trước. Lúc đó Ngô Minh rất lạnh nhạt với tôi. Tôi cũng thấy thế là tốt, kẻ hám danh lợi như hắn tôi thực sự không lọt mắt nổi. Sau này không biết hắn biết quan hệ của tôi với dì từ đâu mà lại bắt đầu bám lấy tôi. Mấy hôm trước tôi giúp dì làm việc, chính là chuyện lần đó, biết là dì tôi sai làm thì Ngô Minh mới yên ổn được mấy ngày, tôi vừa về báo xã là hắn lại bắt đầu bám riết."
"Theo đuổi quyền thế cũng chẳng có gì sai, biết dượng của cô là Bí thư Thành ủy thì tất nhiên hắn phải theo đuổi cô lại rồi. Nếu có thể cưới được cô, tuy không gọi là một bước lên mây nhưng ít nhất cũng bớt phấn đấu được bao nhiêu năm, cũng giống như Tất Hải Sinh vậy." Trần Phi nhẹ nhàng nói: "Chỉ là tên Ngô Minh này hơi mù quáng, một mỹ nữ xinh đẹp như cô cho dù không có thế lực nhà họ Kiều thì cũng cực kỳ đắt giá. Nếu là tôi, lúc nhà cô gặp chuyện không những không từ bỏ mà còn sẽ chăm sóc cô chu đáo hơn. Như vậy mới có thể giành được cảm tình của cô chứ."
Vương Hi Đan lườm anh một cái, nói: "Thực ra anh nói đúng, con người đều theo đuổi quyền thế. Hắn nghĩ vậy quả thật cũng không có gì đáng trách, nếu ban đầu sau khi nhà tôi xảy ra chuyện hắn dứt khoát đoạn tuyệt quan hệ với tôi thì tôi cũng không đến nỗi tức giận thế này. Đằng này hắn lại là loại công tử ăn chơi điển hình, thế cũng thôi đi, đằng này hắn lại cậy mình là cảnh sát mà cứ dây dưa với loại… loại phụ nữ đó, anh nói xem người đàn ông như thế làm sao tôi có thể lọt mắt được. Tôi thà để mắt tới anh còn hơn là để mắt tới hắn."
Trần Phi bĩu môi, khó chịu nói: "Cô nói câu này làm tôi cảm thấy dường như mình cũng chẳng hơn hắn bao nhiêu nhỉ, không vui chút nào."
Vương Hi Đan hừ một tiếng, trong mắt cô thì Trần Phi thực sự cũng chẳng hơn Ngô Minh bao nhiêu. Nhưng không hiểu sao dù tức giận nhưng cô lại không hề ghét anh, có lẽ vì mục đích làm việc của anh tương đối dễ chấp nhận hơn đối với cô. Lúc đầu anh vì La Phượng mới tiếp cận cô, mặc dù sau đó dùng thủ đoạn rất vô sỉ.
"Giờ anh có thể nói cho tôi biết anh đã nói gì với hắn rồi chứ?"
Trần Phi uống một ngụm cà phê, cười gian xảo: "Cô chắc là muốn biết chứ?"
Thấy bộ dạng này của anh, Vương Hi Đan đoán chắc anh không nói gì tốt lành, nhưng vẫn tò mò gật đầu. Ai ngờ điều Trần Phi nói khiến Vương Hi Đan tức đến mức suýt thì chửi thề.