Lúc ăn cơm, biểu cảm của La Ngọc Lâm khá bình thường, cứ như thể tối hôm qua chẳng có chuyện gì xảy ra vậy. Tuy nói là bình thường, nhưng ánh mắt cô vẫn có chút né tránh, dù cho có chạm mặt Trần Phi thì cũng lập tức dời đi chỗ khác. Còn về phần Hạ Băng, đừng thấy bình thường cô nàng hay bô bô, lúc này ngược lại lại e thẹn nhất, hoàn toàn không dám có chút tiếp xúc nào với Trần Phi.
Trần Phi cũng không tiện nói gì, chỉ đành giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Ăn sáng xong thì tới trường như thường lệ, trên đường đi La Ngọc Lâm có nhắc với Trần Phi một câu bảo cậu đi học lái xe, Trần Phi cũng quả thực có dự định này.
Đến trường, Trần Phi tách khỏi hai cô.
Lý Phong đã sớm đứng đợi Trần Phi ở cổng trường, tối hôm qua sau khi về nhà, Lý Phong đã thuật lại mọi việc nguyên vẹn cho cha mình nghe. Khi người cha nghe tin Trần Phi có quan hệ với Lưu Thành Phong, hơn nữa còn giới thiệu mình làm quen với Lưu Thành Phong, thái độ của ông lập tức xoay chuyển một trăm tám mươi độ.
Lý Phong còn nói việc Trần Phi muốn giao công ty của Tất Hải Sinh cho mình quản lý, bản thân cậu và Trần Phi chiếm ba phần, bốn phần còn lại cho Lưu Thành Phong. Đối với điểm này, thái độ của cha Lý Phong là Lý Đức Thành rất kiên quyết, chính là bắt Lý Phong phải quản lý tốt công ty này, dù có lỗ vốn cũng không sao, cứ nói với ông, ông sẽ bù vào. Dù sao thì công ty này chính là sợi dây liên kết với Lưu Thành Phong.
Đồng thời, Lý Đức Thành cũng rất tán thưởng Trần Phi, bảo Lý Phong hãy đi theo Trần Phi cho tốt.
Từ xa trông thấy Trần Phi, Lý Phong vội vàng chạy chậm lại, rồi lấy lòng gọi một tiếng "Đại ca".
Trần Phi mỉm cười, tiện tay rút thuốc lá đưa cho cậu một điếu, Lý Phong vội vàng lấy bật lửa châm thuốc rồi mới tự châm cho mình. Hít một hơi nhẹ, Trần Phi nói: "Lát nữa cậu tới công ty của Tất Hải Sinh một chuyến, xử lý chuyện bàn giao đi."
Lý Phong lập tức vui mừng nói: "Chuyện này chốt rồi sao? Nhà họ Kiều thực sự giao công ty đó cho đại ca rồi à?"
Hôm qua lúc Trần Phi nói với Lưu Thành Phong, Lý Phong còn hơi không dám tin, dù sao thì một công ty lớn như vậy mà cứ thế chắp tay dâng tặng sao? Nhưng bây giờ thấy Trần Phi khẳng định chắc nịch bảo mình qua đó, chắc chắn là đã thành công rồi. Thấy Trần Phi khẽ gật đầu, Lý Phong cũng không hỏi nhiều nữa, nói đợi tan học sẽ qua đó.
"Đúng rồi đại ca, chuyện tối nay đi ăn cơm ở nhà em..." Lý Phong nhắc một câu.
Trần Phi tiện tay bóp tắt tàn thuốc, nói: "Cậu thương lượng với bác trai xem có thể sớm hơn một chút không, tối tôi còn một bữa tiệc bắt buộc phải đi, trước tám giờ phải có mặt."
Lý Phong gật đầu lia lịa: "Được, đợi xác định thời gian xong em sẽ gọi điện cho anh."
Vào lớp, Trần Phi đi về phía La Ngọc Lâm và Hạ Băng như thường lệ, hiện tại tất cả mọi người đều đã quen với việc Trần Phi chắc chắn sẽ ngồi cạnh hai cô, hai bên trái phải đã coi như là vị trí cố định của Trần Phi. Thế nhưng hôm nay kỳ lạ là La Ngọc Lâm và Hạ Băng không ngồi sát nhau, ngược lại còn chừa vị trí ở giữa lại cho Trần Phi.
Trần Phi hơi sững sờ một chút nhưng cũng không nói gì mà ngồi xuống. Xem ra là do chuyện "tả ấp hữu bão" tối qua rồi, bây giờ ngay cả chỗ ngồi cũng biến thành thế này. Hai cô không nói gì, Trần Phi tất nhiên cũng sẽ không nhiều lời. Rất nhanh, Trần Tiêu Trúc đi vào, hiển nhiên Trần Tiêu Trúc cũng nhận ra sự thay đổi của chỗ ngồi, ánh mắt nhìn Trần Phi vô cùng phức tạp.
Trần Phi nhìn ánh mắt đó của Trần Tiêu Trúc thì hơi buồn bực, cũng đâu phải tôi tự muốn ngồi ở giữa đâu? Hơn nữa ngồi ở đâu thì liên quan gì tới cô đâu chứ.
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng Trần Phi vẫn nghe giảng rất nghiêm túc, học tập là vô bờ bến mà.
Tan học, Lý Phong nói với Trần Phi một tiếng rồi đi mất, không cần nói cũng biết chắc chắn là đi công ty của Tất Hải Sinh chuẩn bị công việc tiếp nhận. La Ngọc Lâm và Hạ Băng đi tìm Kỳ Kỳ, Trần Phi vừa định rời đi thì thấy Trần Tiêu Trúc bước tới.
"Cậu đúng là có phúc nhỉ, ngồi giữa hai đại mỹ nhân là La Ngọc Lâm và Hạ Băng, sướng lắm phải không." Trần Tiêu Trúc có chút âm dương quái khí nói.
Trần Phi cười hi hì: "Sao, chẳng lẽ cô ghen rồi à?"
Trần Tiêu Trúc hừ lạnh: "Tôi rảnh rỗi quá không có việc gì làm mà đi ghen với cậu chắc? Chuyện hôm qua bảo cậu không quên chứ?"
"Đi ăn cơm với lão gia tử ấy mà, không quên được đâu. Đến lúc đó tôi sẽ gọi điện cho cô." Trần Phi cười nói.
"Vậy thì tốt." Trần Tiêu Trúc gật đầu, nói: "Sắp tới cuối kỳ rồi, đến lúc đó nếu cậu thi không tốt thì giáo viên như tôi đây cũng mất mặt lắm đấy."
"Yên tâm đi, bản lĩnh của tôi cô còn không biết sao." Trần Phi tùy ý nói.
"Bản lĩnh tán gái của cậu thì tôi đúng là được mở mang tầm mắt rồi." Trần Tiêu Trúc hừ một tiếng, rồi quay người rời đi.
Trần Phi không nhịn được mà sờ sờ cằm, Trần Tiêu Trúc sao cứ nhắc tới chuyện này hoài thế, không lẽ cô ấy thực sự ghen thật? Nghĩ lại thì dường như chưa từng nghe nói có người đàn ông nào có thể thân thiết với cô ấy, có vẻ chỉ có mỗi mình, nếu cô ấy mà để ý mình thì chưa chắc đã không thể xảy ra chuyện đó.
Lý Phong từ trường đi ra liền đi thẳng tới văn phòng của Tất Hải Sinh, Kiều Lệ đang đợi ở trong văn phòng. Hôm qua Trần Phi đã nói sẽ cho người tới làm thủ tục bàn giao nên thấy Lý Phong cũng không quá ngạc nhiên, cả quá trình vô cùng thuận lợi, chẳng bao lâu sau đã xong xuôi.
Sau đó Kiều Lệ gọi tất cả nhân sự cao cấp tới, để họ gặp mặt lãnh đạo mới. Đồng thời cũng cho họ biết từ nay về sau công ty này đổi chủ. Đối với quyết định này, đám cao cấp kia ít nhiều cũng nghe được chút phong phanh, tuy không chi tiết nhưng việc có thể khiến nhà họ Kiều cam tâm tình nguyện giao công ty ra chắc chắn không đơn giản, cho nên đối với Lý Phong họ vẫn rất tôn trọng, không ai gây rối.
Sau đó Lý Phong lập tức cho người chia cổ phần thành ba phần, bản thân cậu và Trần Phi chiếm ba phần, bốn phần còn lại Lý Phong chuẩn bị đợi bên phía Lưu Thành Phong sắp xếp ổn thỏa rồi chuyển sang. Sau khi làm xong xuôi, Lý Phong gọi một cuộc điện thoại cho Lưu Thành Phong, hôm qua lúc ăn cơm Lưu Thành Phong đã đưa số điện thoại cho Lý Phong.
Lúc gọi, Lý Phong còn hơi căng thẳng, nhưng thái độ của Lưu Thành Phong lại rất nhiệt tình. Lý Phong nói với ông về chuyện cổ phần, bên phía Lưu Thành Phong có vẻ đã chuẩn bị xong, bảo quay đầu sẽ cho người đi tìm Lý Phong.
Như vậy, Lý Phong cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, coi như đã bắt được mối quan hệ với Lưu Thành Phong rồi.
Sau đó Lý Phong lại gọi điện cho cha mình là Lý Đức Thành, nói ý định của Trần Phi, Lý Đức Thành tất nhiên là đồng ý, cuối cùng quyết định đổi thời gian ăn cơm thành bốn giờ, địa điểm là tại khách sạn Thiên Tinh. Lý Phong vội vàng báo thời gian địa điểm cho Trần Phi, Trần Phi biết tin thì bảo với Lý Phong chắc chắn sẽ đến đúng giờ.
Còn về phần Trần Phi bây giờ, đang ở trên xe chuẩn bị đi gặp Chị Bình. Thấm thoắt mấy ngày rồi không gặp Chị Bình, trong lòng Trần Phi thực sự có chút nhớ nhung. Xe dừng ở phố đi bộ, trả tiền rồi xuống xe, Trần Phi đi về phía tiệm trà sữa.
Chưa đi được mấy bước, Trần Phi đã thấy trước cửa tiệm trà sữa đứng một đám người, từng tên đang gào thét chửi bới vào trong. Thấy tình hình này, Trần Phi lập tức tăng tốc, vội vàng chạy tới.
Dám tới quậy phá trước cửa tiệm trà sữa của Chị Bình, chán sống rồi!
Hai chương đã xong, tôi vẫn còn nợ một chương chưa bù, trước đây từng nói cuối tháng chắc chắn bù đủ, hôm nay sẽ bù, mọi người chờ chút nhé.