La Phượng nheo mắt, thân hình như mềm nhũn không xương nằm ườn trên ghế sô pha. Theo bàn tay Trần Phi xoa nắn, cơ thể nàng dường như nóng ran lên. Cảm giác thoải mái đó khiến nàng không kìm được mà rên rỉ liên hồi, thật muốn hét lớn hết nỗi sung sướng trong lòng ra ngoài.
Mặc dù đang nheo mắt nhưng nàng vẫn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng đang dán chặt lên người mình. Ngoài sự e thẹn, La Phượng không khỏi thấy vui mừng, ít nhất điều đó chứng minh nàng vẫn còn rất cuốn hút.
"Dì La, chuyện công ty gần đây thế nào rồi?" Trần Phi khẽ hỏi.
"Cũng tạm ổn, mọi việc đều rất thuận lợi. Trung tâm sản xuất đã bắt đầu xây dựng rồi, dự kiến khoảng hai tháng nữa là có thể đưa vào sản xuất," La Phượng lười biếng trả lời.
"Cháu không hỏi chuyện đó, cháu đang hỏi về công ty của dì La đây."
"Công ty của dì sao?" La Phượng sững sờ một chút, không ngờ Trần Phi lại hỏi về chuyện này. "Vẫn tốt mà, sao tự nhiên cháu lại nhớ ra hỏi chuyện này, có phải lo lắng về vấn đề vốn liếng không? Chuyện này cháu cứ yên tâm, dù công ty này có phá sản thì dì La đây vẫn chưa đến mức không lấy ra được tiền đâu."
Trần Phi buông La Phượng ra, điều này khiến nàng cảm thấy có chút hụt hẫng. Sau đó, nàng thấy Trần Phi ngồi xuống đối diện mình với vẻ mặt khá nghiêm túc. La Phượng chưa từng thấy Trần Phi như vậy bao giờ, trong lòng cũng không khỏi trở nên nghiêm túc theo.
"Dì La, dì biết là cháu không phải lo lắng về vấn đề đó. Dì nói thật với cháu đi, gần đây công ty của dì có phải đã gặp rắc rối rồi không?"
"Chuyện này..." La Phượng vốn định không nói, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Trần Phi, không hiểu sao nàng lại nói ra. "Quả thực là đã gặp chút vấn đề. Thời gian trước, những khách hàng vốn đã đàm phán xong đều lần lượt rút lui. Tuy đã cố gắng liên hệ rất nhiều nơi nhưng vẫn không có tiến triển gì. Chính vì chuyện này mà dạo trước dì thường xuyên mất ngủ. Nhắc mới nhớ, cũng nhờ toa thuốc của cháu đấy, nếu không thì ngày tháng của dì chắc chắn không dễ chịu chút nào."
La Phượng mỉm cười nói đùa một câu, nhưng Trần Phi hoàn toàn không lay chuyển. "Dì có bao giờ nghĩ đến chuyện có phải đối thủ cạnh tranh giở trò hay không?"
"Việc này là bình thường, thương trường như chiến trường mà. Chắc chắn sẽ có kẻ gây rối, nhưng tạm thời dì vẫn chưa tra ra là ai," La Phượng nói bâng quơ, nhưng rồi bỗng nhiên phản ứng lại. Tại sao Trần Phi lại vô duyên vô cớ trò chuyện với mình về chủ đề này, chẳng lẽ cậu ấy đã nghe ngóng được tin tức gì? Nghĩ đến đây, La Phượng lập tức nghiêm túc hỏi: "Có phải cháu biết gì đó không?"
Trần Phi gật đầu: "Cũng có thể coi là vậy, Tất Hải Sinh đang muốn đối phó với dì."
"Tất Hải Sinh?" La Phượng sững sờ, trước đây nàng cũng từng nghi ngờ Tất Hải Sinh. Nhưng dạo gần đây Tất Hải Sinh rất yên ắng, công ty của hắn cũng không cướp đi quá nhiều đơn hàng của nàng, nên La Phượng không nghĩ tới hắn. "Cháu biết những gì, mau nói dì nghe xem."
"Tất Hải Sinh đã tìm người lén theo dõi dì, muốn lợi dụng những thủ đoạn đó để bôi nhọ danh tiếng của dì. Đồng thời, cháu đoán việc dạo này không có khách hàng cũng là do Tất Hải Sinh đứng sau giở trò. Đến lúc danh tiếng của dì giảm sút, công ty cũng không có việc làm, lòng người hoang mang, thu không đủ chi, Tất Hải Sinh sẽ thừa cơ thu mua công ty của dì, thậm chí..." Trần Phi không nói quá nhiều, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn La Phượng một cái. Nàng lập tức hiểu ra, Tất Hải Sinh chắc chắn còn có âm mưu gì đó với chính bản thân mình.
Trần Phi vốn nghĩ La Phượng nghe xong chắc chắn sẽ tức giận, nhưng nàng vẫn giữ vẻ mặt bình thản như thường. Điều này khiến Trần Phi không khỏi thầm ngưỡng mộ, quả không hổ danh là La Phượng, chỉ riêng sự bình tĩnh này thôi cũng đủ khiến không ít nam nhân phải tự thấy hổ thẹn.
"Đã nói ra như vậy, chắc hẳn cháu đã có bằng chứng xác thực rồi?" La Phượng trầm tư hồi lâu, rồi hỏi.
Trần Phi gật đầu: "Vâng, vợ của Tất Hải Sinh là Kiều Lệ đã tìm một đứa cháu gái mai phục đối diện nhà dì một thời gian dài rồi. Chắc trong tay ả ta cũng có một số bức ảnh, nhưng dì cứ yên tâm, người đã bị cháu khống chế rồi."
La Phượng nhìn Trần Phi đầy cảm kích. Xem ra Trần Phi đã sớm biết nhưng không nói cho nàng vì sợ nàng lo lắng, mãi cho đến khi kiểm soát được tình hình mới nói ra!
"Cháu có dự định gì không?" Đã nói cho nàng biết chắc chắn cậu ấy đã có suy tính riêng, La Phượng cũng muốn xem rốt cuộc cậu ấy định làm thế nào. Còn về việc mình bị theo dõi, La Phượng lại không mấy bận tâm, vì Trần Phi đã nói là đã khống chế được rồi thì chắc sẽ không có vấn đề gì, ảnh chụp chắc chắn cũng sẽ không bị phát tán ra ngoài.
Không hiểu tại sao, La Phượng lại vô cùng tin tưởng Trần Phi! Khí độ, một sự tự tin, một khí độ nắm chắc mọi việc trong tầm tay. Thật không ngờ Trần Phi tuổi còn nhỏ mà đã có phong thái đại tướng trầm ổn đến vậy!
Trần Phi cười lạnh một tiếng. "Người không phạm ta, ta không phạm người. Người nếu phạm ta, hừ... ta sẽ đáp trả gấp trăm lần. Tất Hải Sinh không phải muốn dùng cách này để đối phó với dì sao, vậy cháu sẽ dùng cách của hắn để trị hắn. Hiện tại cháu đang có trong tay ảnh chụp hắn cùng người đàn bà khác, đồng thời vợ hắn là Kiều Lệ và gã phóng viên kia cũng đã quyết định đứng về phía chúng ta. Vợ hắn nói tối nay Tất Hải Sinh sẽ đến tìm dì, vốn là muốn nhân cơ hội chụp vài tấm ảnh để làm dư luận, nhưng chúng ta cũng có thể lợi dụng điểm này để chơi lại hắn."
La Phượng vô cùng kinh ngạc, không ngờ Trần Phi lại có thể thuyết phục được cả vợ của Tất Hải Sinh và gã phóng viên đó. Xem ra mình thật sự đã coi thường cậu ấy rồi! Bảo không tức giận là nói dối, La Phượng có thể hình dung ra nếu chuyện thực sự phát triển theo hướng đó thì kết cục sẽ ra sao. Tất Hải Sinh thâm độc như vậy, dĩ nhiên La Phượng không cam lòng bỏ qua dễ dàng như thế. Chỉ là Tất Hải Sinh cũng không phải kẻ dễ chọc, nếu không hắn đã chẳng thể đứng vững trên thương trường bao nhiêu năm nay.
Trần Phi lại lên tiếng: "Cháu biết dì La đang lo lắng điều gì, dì lo rằng một khi cháu làm như vậy thì không chỉ tát vào mặt Tất Hải Sinh, mà thậm chí còn đánh vào thể diện của cả nhà họ Kiều nữa."
La Phượng gật đầu, nàng biết rõ anh trai của Kiều Lệ là Bí thư Thành ủy, đó là nhân vật có địa vị cao trọng, không dễ đắc tội! Người có tiền thường sợ kẻ có quyền, dù người ta không đích thân lên tiếng thì những kẻ nịnh bợ cũng sẽ dốc sức lấy lòng họ. Đến lúc đó nếu thực sự làm lớn chuyện thì khó mà thu dọn tàn cuộc.
Thật ra Trần Phi rất muốn xử lý Tất Hải Sinh, cậu chẳng hề quan tâm đến cái chức Bí thư Thành ủy đó. Nhưng việc này có liên quan đến La Phượng, nên thận trọng vẫn tốt hơn.
"Dì La, nếu dì không muốn đối đầu trực diện với hắn, đến lúc đó cháu sẽ đưa ảnh cho dì, buổi tối dì có thể ngả bài với hắn. Bảo hắn bớt lộng hành đi, coi như chuyện này bỏ qua." Trần Phi ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Nếu dì muốn chơi tới cùng với hắn thì chúng ta cũng không cần phải sợ hắn."
Đây mới chính là mục đích chính của Trần Phi khi đến đây, muốn biết rốt cuộc La Phượng có thái độ như thế nào!
La Phượng không trả lời mà ngồi đó suy nghĩ kỹ càng. Trần Phi cũng không làm phiền, tiện tay rút một điếu thuốc châm lửa, khẽ rít một hơi.
Ngoài cửa, thư ký đang chuẩn bị bước vào thì bất ngờ phát hiện có một thanh niên đang ngồi hút thuốc trong văn phòng, mà sếp lại chẳng hề nói lời nào. Điều này khiến cô thư ký vô cùng kinh ngạc. Cô làm việc ở đây đã lâu như vậy nhưng chưa từng thấy có ai dám hút thuốc ở đây bao giờ, thanh niên này rốt cuộc là có thân phận gì vậy.