Cao Thủ Kề Bên

Lượt đọc: 611 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 137
Xung hỉ?

❊ ❊ ❊

Khánh tẩu kiều suyễn nằm trên giường thở dốc, thân thể trắng như tuyết tỏa ra sức quyến rũ mê người. Trần Phi ngồi bên cạnh, nheo mắt lại. Ban đầu vốn chỉ muốn thỏa mãn một chút cho Khánh tẩu, không ngờ sức chiến đấu của nàng quá mạnh, kết quả là cứng rắn tới ba lần, đến cuối cùng Trần Phi cũng có chút không chịu nổi.

Cũng may vào thời khắc mấu chốt vẫn trụ vững được, nếu không thì thật sự hơi mất mặt. Nhìn dáng vẻ của Khánh tẩu chắc là trong chốc lát không thể hồi phục lại, Trần Phi nhân cơ hội này suy nghĩ kỹ một chút. Bản đồ kho báu đã tới tay, việc đào bảo chắc chắn phải làm.

Thế nhưng nhìn tuyến đường đánh dấu trên bản đồ này, sau khi ra khỏi thôn phải xuyên qua rừng rậm, vòng qua thung lũng nơi giết chết Lang Vương lần trước, rồi đi thêm một quãng đường rất xa mới tới nơi. Cái này thì dễ xử lý, giai đoạn đầu có Lang Vương áo choàng nên chắc không có vấn đề gì, giai đoạn sau chỉ cần mình cẩn thận một chút, tốc độ nhanh thì vấn đề cũng không lớn. Điểm quan trọng là sau khi tới nơi liệu có gặp nguy hiểm hay không.

Trước kia chơi mấy trò chơi đó cũng không thiếu hoạt động đào bảo thế này, nhưng cơ bản chắc chắn đều sẽ gặp phải quái vật thủ hộ nào đó, đánh bại chúng mới có thể đào bảo. Với thực lực hiện tại của mình, nếu giết sói thì còn được, nếu thực sự gặp phải thứ gì khác thì đúng là không nắm chắc.

Hơn nữa Bạch lão bá đã hai lần ba lượt nhắc nhở mình, điều này càng khẳng định rõ ràng mức độ nguy hiểm trong đó.

Bản thân hiện tại có thể lấy ra sử dụng chỉ có Hồi Sinh Chân Khí, Phá Quân Quyền, cộng thêm một cây rìu, hơi bần hàn quá!

Xem ra mình còn phải chuẩn bị kỹ càng hơn mới được!

Sáng sớm hôm sau, Trần Phi thoát khỏi trò chơi, thấy đồ ăn đặt bên cạnh giường bệnh liền biết chắc chắn là La Ngọc Lâm và Hạ Băng đã tới. Dù cảm thấy bụng đói cồn cào nhưng cũng chỉ đành bất lực nhìn mà chịu đói, tạo hình hiện tại của hắn muốn ăn uống có chút khó khăn, bị quấn như xác ướp thế này e là đến cầm đồ vật cũng không nổi.

Xem giờ một chút, áng chừng sắp tan học, Trần Phi khó khăn móc điện thoại gọi cho Lý Phong. Điện thoại rất nhanh được kết nối, bên kia dường như hơi ồn ào, chắc là vừa tan học. Trò chuyện đơn giản hai câu, Trần Phi bảo Lý Phong dẫn Trần Tiêu Trúc cùng tới, rồi báo cho cậu ta phòng bệnh của bệnh viện mình đang ở.

Trần Tiêu Trúc hôm qua nghe tin Trần Phi bị thương nằm viện, trong lòng rất lo lắng, hôm nay lên lớp có chút hồn xiêu phách lạc, khiến đám học sinh vô cùng kỳ lạ. Trần Tiêu Trúc ngày thường lên lớp luôn rất tập trung, hôm nay bị làm sao vậy? Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì rồi sao?

Đoán già đoán non đủ kiểu, nhưng lại chẳng có ai nghĩ tới Trần Phi. Nếu có, có lẽ chỉ có mỗi Lý Phong mà thôi.

Lần trước cậu ta thấy Trần Phi và Trần Tiêu Trúc ngồi chung một chiếc xe đến đã bắt đầu bát quái, bây giờ Trần Phi bị thương nằm viện còn bảo mình đặc biệt đón Trần Tiêu Trúc cùng tới, nếu nói không có chuyện gì đặc biệt thì ai mà tin cho được?

Còn về thân phận ư? Lý Phong hoàn toàn không quan tâm đến cái đó.

Tuổi tác của Trần Tiêu Trúc cũng xấp xỉ bọn họ, có gì mà phải bận tâm?

Sau khi tan học, Lý Phong tìm thấy Trần Tiêu Trúc và nói với cô cùng đi thăm Trần Phi. Trần Tiêu Trúc bảo Lý Phong đợi cô ở cổng trường, cô xử lý chút việc rồi sẽ qua đó.

Lý Phong hút hai điếu thuốc ở cổng mới nhìn thấy Trần Tiêu Trúc đi tới, chào hỏi một tiếng rồi lái xe thẳng tới bệnh viện.

Trên đường đi, Lý Phong thỉnh thoảng lại quan sát Trần Tiêu Trúc, biểu cảm của cô tuy không có gì đặc biệt nhưng có thể thấy từ ánh mắt cô rằng cô đang lo lắng. Hơn nữa còn là kiểu lo lắng giữa nam và nữ, xem ra giữa họ đúng là có chút chuyện rồi.

Lý Phong còn có chút thán phục nhãn lực của chính mình sao mà giỏi thế, đến cả thứ sâu xa thế này cũng có thể nhìn ra được.

“Trần Phi cậu ấy…… không sao chứ?” Trần Tiêu Trúc đột nhiên mở lời làm Lý Phong giật mình. Sau khi lên xe, Trần Tiêu Trúc vẫn luôn không nói lời nào.

“Chắc là không sao đâu, nhìn dáng vẻ cậu ấy gọi điện thoại thì hơi thở vẫn còn sung sức lắm!” Lý Phong nghĩ ngợi một lát rồi nói. “Trần……”

“Giờ tan học cứ gọi tên tôi là được.” Trần Tiêu Trúc dường như đoán được, thản nhiên nói.

“Trần Tiêu Trúc, giữa cậu với Trần Phi có phải là...?” Lý Phong gật đầu, rồi do dự hỏi.

“Giữa chúng tôi chỉ là mối quan hệ bạn bè bình thường mà thôi, cậu nghĩ nhiều rồi.” Trần Tiêu Trúc giải thích.

“Ồ.” Lý Phong cười hì hì, không hỏi thêm nữa.

Về phần lời giải thích này, Lý Phong đời nào tin. Giống như mấy ngôi sao kia vậy, lời giải thích thông thường đều là chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường, nhưng thực tế thì ai mà biết được? Thế nhưng chuyện này liên quan tới Trần Phi, Lý Phong lại không dám hỏi nhiều. Vạn nhất chọc giận Trần Phi thì đó không phải chuyện đùa đâu!

Tới bệnh viện, xuống xe hỏi thăm phòng bệnh ở đâu, Lý Phong và Trần Tiêu Trúc trực tiếp đi qua đó. Lý Phong bỗ bã đẩy cửa phòng ra, hô lớn. “Đại ca, chúng em tới rồi.” Thế nhưng vừa dứt lời, giọng cậu ta liền im bặt, động tác cũng khựng lại, vẻ mặt kinh ngạc nhìn người nằm trên giường.

“Đại ca, huynh…… sao huynh lại biến thành bộ dạng này rồi?” Lý Phong lập tức gào khóc.

Trần Phi lúc này chẳng khác nào một xác ướp, trên người quấn đầy băng gạc, chỉ có đôi mắt, miệng và mũi còn lộ ra ngoài nhưng hoàn toàn không thể nhận ra hình dáng.

“Anh…… anh thực sự là Trần Phi?” Trần Tiêu Trúc cũng giật mình, có chút nghi ngờ hỏi.

Trần Phi khổ sở cười gật đầu, tuy không có gương nhưng cũng có thể tưởng tượng ra bản thân lúc này trông đáng sợ tới mức nào. “Tất nhiên tôi là Trần Phi rồi, đã thành cái dạng này rồi chắc không ai giả mạo tôi đâu nhỉ. Cứ tự nhiên ngồi đi, tôi không khách sáo với hai người nữa.”

Lý Phong và Trần Tiêu Trúc ngồi xuống bên cạnh Trần Phi, rõ ràng vẫn còn hơi kinh ngạc với bộ dạng này của hắn. “Đại ca, huynh không sao chứ, sao lại làm ra nông nỗi thảm hại thế này?”

Trần Phi lắc đầu nói: “Không sao, trông đáng sợ thôi.”

“Ồ. Thế thì tốt, việc huynh nhờ em làm hôm qua em đều đã làm xong rồi.” Lý Phong gật đầu, Trần Phi đã nói không sao thì chắc chắn là không sao.

Trần Phi gật đầu nói. “Chút nữa hẵng nói việc này, Tiêu Trúc, vết thương này của tôi có lành được hay không thì hoàn toàn trông cậy vào cô đấy.”

Trần Tiêu Trúc nghe thấy lời này lập tức sững sờ. “Anh…… vết thương của anh lành hay không thì liên quan gì tới tôi chứ? Phải do bác sĩ quyết định mới đúng chứ.”

“Chẳng lẽ đại ca huynh còn phong kiến mê tín? Muốn chơi trò xung hỉ sao?” Lý Phong ở bên cạnh khoa trương nói.

Mặt Trần Tiêu Trúc lập tức đỏ bừng, xung hỉ là cái gì cô tất nhiên biết. Thời cổ đại, người ta nếu mắc bệnh gì chữa không khỏi thì cưới vợ, trong nhà làm một chuyện hỷ sự là có thể xung tan vận đen, đuổi đi bệnh ma. Cho nên gọi là xung hỉ.

Trần Tiêu Trúc ngẩn ngơ nhìn Trần Phi, hắn sẽ không thực sự có suy nghĩ này đấy chứ?

Trần Phi liếc nhìn Lý Phong đầy khâm phục, nói. “Tôi thật sự phục cậu rồi, đến cả việc xung hỉ mà cậu cũng có thể liên tưởng tới được. Thật không biết trong đầu cậu đang nghĩ cái gì nữa. Nếu cậu có nhiều ý tưởng như vậy thì chi bằng suy nghĩ kỹ về chuyện của công ty đi.”

Trần Phi quay đầu nói với Trần Tiêu Trúc. “Vết thương này của tôi là bỏng, theo cách nói của bác sĩ thì chắc là rất nghiêm trọng, không khéo có khi còn bị hủy dung. Tôi sở dĩ nói cần nhờ tới cô là muốn cô giúp tôi sắc thuốc.”

“Sắc thuốc?” Trần Tiêu Trúc ngơ ngác hỏi. “Sắc loại thuốc gì ạ?”

Cô và Lý Phong đều không ngờ lại nghiêm trọng tới mức này, ban đầu thấy dáng vẻ thản nhiên nhàn nhã của Trần Phi còn tưởng chỉ là vết thương nhẹ, không ngờ lại tới mức nghiêm trọng đến nỗi hủy dung như vậy.

“Tất nhiên là thuốc tôi tự phối chế rồi, chẳng lẽ tôi thực sự muốn bị hủy dung à.” Trần Phi cười nói. “Tôi có một đơn thuốc ở đây, cô quay về theo các vị thuốc trên đơn này giúp tôi sắc lên rồi mang qua đây cho tôi.”

Trần Tiêu Trúc thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là vậy. Đối với đơn thuốc của Trần Phi, cô ngược lại rất tự tin, hơn nữa hắn chắc chắn sẽ không mang bản thân ra đùa giỡn.

“Được, vậy anh đọc đi tôi ghi lại.” Trần Tiêu Trúc không hổ là giáo viên, rất nhanh đã chuẩn bị xong giấy bút từ trong túi.

Trần Phi lập tức đọc mấy cái tên thuốc, Trần Tiêu Trúc ghi chép lại từng chữ một. Điều này cũng nhờ Trần Tiêu Trúc từ nhỏ xuất thân từ gia đình y học thế gia nên đặc biệt am hiểu về dược liệu, nếu không thì mấy tên thuốc Trần Phi nói, người bình thường đúng là không biết viết đâu.

“Chỉ cần chừng này thôi, nhớ kỹ nhất định phải sắc thành cao mới được.” Trần Phi nói xong còn đặc biệt dặn dò thêm một câu.

“Ừ, tôi biết rồi.” Trần Tiêu Trúc gật đầu cất đơn thuốc đi. “Vậy nếu anh không có chuyện gì thì tôi về trước đây, cao thuốc này tối tôi sẽ mang qua cho anh.”

“Ừ.” Trần Phi gật đầu, rồi đưa chìa khóa xe cho Trần Tiêu Trúc. “Chiếc xe chắc là ở gần nhà hàng xảy ra chuyện đó, lúc đó quá vội vàng hình như còn bị không ít phiếu phạt, cái này quay đầu tôi sẽ đi nộp, cảm ơn cô.”

“Không sao.” Trần Tiêu Trúc nói xong gật đầu với Lý Phong, rồi đi ra ngoài.

Sau khi Trần Tiêu Trúc rời đi, vẻ mặt đang đùa giỡn của Lý Phong lập tức thay đổi, trở nên có chút dữ tợn. “Đại ca, em tra ra kẻ nào làm rồi, có cần em giúp huynh bắt tên đó tới không. Mẹ kiếp, hại đại ca ra nông nỗi này, em mà không lột da hắn thì không phải là Lý Phong. Ba em nói rồi, dù có đánh chết cũng không sao.”

Trần Phi lạnh lùng hỏi: “Là ai?”

“Người này đại ca chắc chắn không đoán ra được, em vốn còn tưởng là Tất Bác Đào hoặc Tất Hải Sinh, nếu không thì là Lưu Xương Vũ. Không ngờ lại là cái tên khốn Trần Kiến Long!” Lý Phong nghiến răng nghiến lợi nói.

Trần Phi sững sờ, nói đi cũng phải nói lại, hắn đã nghĩ đến rất nhiều người nhưng thật sự không ngờ tới Trần Kiến Long. Lần trước dạy dỗ hắn một trận, cứ tưởng hắn sẽ nằm bệnh viện vài ngày, không ngờ lại nhanh chóng xuất viện nhảy nhót như vậy. Hơn nữa lần này ra tay còn độc ác thế này!

Chỉ là điều Trần Phi không hiểu nổi là tại sao Trần Kiến Long lại ra tay với La Ngọc Lâm mà không phải chính mình, chẳng lẽ hắn chắc chắn như vậy rằng mình sẽ đi cứu người sao?

Sự việc e là không đơn giản như vậy!

“Đừng vội ra tay, đợi tôi xuất viện rồi tính sau. Nhớ kỹ đừng đánh rắn động cỏ, tốt nhất hãy điều tra kỹ xem hắn có qua lại với những kẻ nào.” Trần Phi dặn dò.

“Vâng, em biết rồi.” Lý Phong gật đầu.

“Được rồi, cậu cũng về đi.”

Lý Phong đáp một tiếng rồi cũng rời đi. Sau khi họ đều đi hết, Trần Phi chuẩn bị nghỉ ngơi, hiện tại trên người vẫn còn đau rát như lửa đốt, Trần Phi dùng Hồi Sinh Chân Khí trị liệu không biết bao nhiêu lần mới miễn cưỡng đỡ hơn chút. Nếu không thì giờ này Trần Phi sao có thể hoạt bát nhảy nhót thế được.

Nằm xuống sau đó lại vận dụng Hồi Sinh Chân Khí vài lần, vừa chuẩn bị tiến vào trò chơi. Thế nhưng đúng lúc vừa nằm xuống thì có một người bước vào.

Một cô gái hơi xa lạ nhưng lại mang chút ấn tượng mơ hồ!

“Là cô? Cô không sao chứ.” Trần Phi nhận ra, cô gái này chính là người bị kẹt cùng với La Ngọc Lâm trong khách sạn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:132
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.