Trần Phi đi đến cửa tiệm trà sữa, không nói lời nào đã định bước vào trong, nhưng đám người chặn ở cửa kia đương nhiên không chịu. Có kẻ lập tức mắng Trần Phi: "Mù mắt à, không thấy bây giờ không kinh doanh sao? Muốn mua trà sữa thì đi chỗ khác mà mua."
Trần Phi không có thời gian đôi co với bọn họ, nhiều người chặn ở đây như vậy cũng không biết Chị Bình có sao không, dù không sao thì chắc chắn cũng đã bị dọa sợ rồi. "Cút ngay!" Trần Phi dùng một tay đẩy kẻ bên cạnh ra, sải bước đi vào trong.
Đám người kia không ngờ Trần Phi lại ngang ngược như vậy, không chỉ mắng người mà còn dám động thủ. Tức thì bọn chúng không vui, vài kẻ tính nóng nảy trực tiếp xông tới chỗ Trần Phi muốn dạy dỗ hắn. Trần Phi không hề chớp mắt, cũng chẳng thấy ra chiêu thế nào đã quật ngã mấy tên đó. Sau đó, hắn đưa tay tóm lấy kẻ chặn đường, một tay một tên, cứ như vứt rác mà ném thẳng ra ngoài.
"Á á!" Đám người kia tức thì kêu thảm thiết, Trần Phi lại chẳng buồn để ý, chỉ cần kẻ nào chặn trước mặt hắn thì không ngoại lệ, đều bị Trần Phi ném ra ngoài hết.
Tiệm trà sữa vốn dĩ không lớn, sau khi Trần Phi ném mấy người đi thì không còn ai dám chặn trước mặt hắn nữa. Bước vào trong tiệm trà sữa, Trần Phi liếc mắt đã nhìn thấy Chị Bình đang đứng ở quầy thu ngân.
"Tiểu Phi." Chị Bình nhìn thấy Trần Phi thì mừng rỡ, tâm trạng vốn đang căng thẳng sợ hãi bỗng chốc tan biến. Mặc kệ đối phương có bao nhiêu người, dường như chỉ cần Trần Phi ở đây thì chẳng có gì phải sợ nữa.
Trần Phi đi đến bên cạnh Chị Bình, vỗ vỗ vai cô ấy, quan tâm hỏi: "Chị Bình, chị không sao chứ?"
Chị Bình lắc đầu nói: "Chị không sao, sao em lại đến đây?"
"Nhớ chị nên đến thăm thôi." Trần Phi nhìn kỹ Chị Bình, thấy cô ấy quả thực không sao thì mới thở phào nhẹ nhõm, rồi dịu giọng nói.
"Thằng nhóc, mày là ai?" Lúc này, có người bên cạnh lên tiếng quát với giọng không thiện chí.
Trần Phi lại chẳng thèm để ý, kéo tay Chị Bình bảo cô ấy ngồi xuống. "Đã xảy ra chuyện gì, bọn chúng đến làm gì?"
Kẻ kia không ngờ Trần Phi lại ngang ngược đến mức hoàn toàn phớt lờ mình, cứ như coi mình là không khí vậy. Tức thì gã đập bàn một cái rồi đi về phía Trần Phi. "Mẹ kiếp mày điếc à, không nghe thấy lão tử đang..."
Lời chưa nói hết đã thấy Trần Phi đột ngột quay người lại, một tay bóp cổ gã, nhấc bổng lên. Tức thì gã cảm thấy hô hấp khó khăn, khó chịu vùng vẫy không ngừng. Thế nhưng sức tay Trần Phi như cái kìm, gã sao mà thoát ra được.
Trần Phi nhìn gã bằng ánh mắt lạnh lẽo, từng chữ từng chữ nói: "Khi tao chưa hỏi mày thì tốt nhất nên câm miệng, nếu không tao không ngại ném mày ra ngoài đâu."
Kẻ kia bỗng kinh hãi, gã có thể cảm nhận được đối phương không hề nói đùa.
Trần Phi hừ lạnh một tiếng rồi thả gã xuống, cũng may phản ứng của kẻ đó còn khá nhanh nên không ngã ngồi xuống đất, gã xoa cổ ho sặc sụa, ánh mắt lại nhìn Trần Phi đầy oán độc.
Trần Phi chẳng hề bận tâm đến ánh mắt đe dọa cỏn con đó, dịu dàng nói với Chị Bình: "Chị Bình, chị kể đi, đây là chuyện gì vậy?"
Chị Bình lúc này cũng đã bình tĩnh lại, gật đầu nói: "Bọn chúng xông vào nói muốn tìm Tiểu Phương, chị bảo Tiểu Phương hôm nay không đến, bọn chúng không tin, còn đòi số điện thoại với địa chỉ của Tiểu Phương. Chị không cho nên bọn chúng đe dọa sẽ phá nát tiệm này."
Tiểu Phương kể từ sau chuyện lần trước đã đổi số điện thoại, nhà thuê cũng trả rồi, hiện đang ở cùng với Chị Bình, chuyện này Trần Phi đều biết. Trần Phi gật đầu, rồi quay sang hỏi kẻ kia: "Nói đi, ai sai bọn mày đến."
"Mày... thằng nhóc kia đừng có lo chuyện bao đồng, nếu không tao dọn cả mày luôn." Kẻ kia hừ một tiếng, gào lên với đám người bên ngoài: "Bọn mày còn ngẩn người ra làm gì, ra tay đập phá cái tiệm này đi."
Mấy kẻ bên ngoài kể từ khi Trần Phi xuất hiện đã trở nên im hơi lặng tiếng, nay nghe đầu sỏ gào lên như vậy thì lập tức có chút do dự. Hành động vừa rồi của Trần Phi bọn họ đều đã tận mắt chứng kiến, quá dữ dằn.
Gã kia không ngờ đám người của mình lại không dám bước vào, tức thì gào lên: "Bọn mày muốn chết à, đừng quên việc này là do lão đại dặn dò, nếu làm không tốt thì tự nghĩ xem sẽ có hậu quả gì."
Nghe gã nói vậy, đám người kia hiển nhiên có chút sợ hãi, do dự một lát rồi vẫn có kẻ bước vào. Ai ngờ vừa bước vào được một bước thì phát hiện Trần Phi khẽ liếc nhìn mình một cái. Chỉ một ánh nhìn đó thôi đã lập tức khiến kẻ đó cảm thấy toàn thân lạnh toát, bước chân dù thế nào cũng không sao nhấc lên nổi.
Trần Phi nhẹ nhàng đứng dậy bước về phía bọn chúng, đám người kia tức thì sợ hãi lùi lại liên tục. Cuối cùng Trần Phi đứng lại ở cửa, ánh mắt quét qua từng người một, thản nhiên nói: "Kẻ nào không muốn chết thì quỳ xuống cửa tự vả miệng đi."
Cái gì? Thật quá ngang ngược rồi. Đám người kia tuy có chút sợ hãi nhưng nghe Trần Phi nói vậy vẫn vô cùng tức giận, vài kẻ gan dạ vừa định liều mạng với Trần Phi. Nhưng Trần Phi dường như đã đoán trước được suy nghĩ trong lòng bọn chúng. Hắn bước nhanh tới bên cạnh kẻ gần mình nhất, một tay vươn ra tóm lấy cổ áo gã, không nói hai lời đã vung một cái tát trời giáng.
"Chát!" Tiếng vang cực kỳ giòn giã, lập tức đánh cho mặt kẻ kia lệch cả sang một bên. Nhưng Trần Phi không hề dừng lại vì thế, ngay sau đó lật tay lại thêm một cái tát nữa. Chát chát chát, tiếng vang giòn giã liên tiếp giống như đánh vào lòng mỗi người, khiến bọn họ bất giác cảm thấy mặt mình nóng ran từng hồi.
Còn tên xui xẻo kia lúc này đã sớm bị đánh đến ngất lịm, mặt sưng như đầu lợn, răng trong miệng bị đánh rụng sạch. Trần Phi tiện tay ném gã xuống đất, thản nhiên nói: "Tao là người không có kiên nhẫn, nếu bọn mày vẫn không chịu làm theo lời tao thì đành để tao đích thân ra tay vậy."
Khí thế, khí thế của kẻ mạnh nhìn xuống khiến đám người kia sớm đã hồn bay phách lạc, nếu để hắn đích thân ra tay thì sợ là chẳng khác gì hủy dung, không chừng sau này phải đeo một hàm răng giả. Bọn chúng đã nhìn ra Trần Phi tuyệt đối là nhân vật tàn nhẫn, nói một là một, nếu bọn chúng còn do dự nữa thì chắc chắn hắn sẽ tự mình ra tay.
Thể diện? Thể diện lúc này còn đáng giá mấy đồng cơ chứ? Tức thì rào rào, đám người đó đều quỳ xuống, rồi từng tên tự vả miệng mình.
"Nếu để tao thấy ai đánh nhẹ, tao sẽ giúp một tay." Trần Phi lạnh lùng nói, vài kẻ vốn ra tay rất nhẹ tức thì giật thót người, rồi thi nhau dùng sức. Trần Phi quay người vào trong, ngồi xuống bên cạnh Chị Bình, khẽ nâng mắt liếc nhìn tên cầm đầu kia. Ý tứ rất rõ ràng: Nói đi.
Gã kia không ngờ Trần Phi lại cường thế, thủ đoạn tàn nhẫn đến vậy. Ý định muốn dạy dỗ hắn ban nãy sớm đã tan thành mây khói, gã nuốt nước bọt, có phần lấy lòng nói: "Vị... vị đại ca này, chúng tôi chỉ là nghe lệnh làm việc." Nói đoạn, gã liếc thấy Trần Phi hơi nhíu mày, vội vàng nói tiếp: "Là... Lưu Xương Vũ, Lưu Xương Vũ bảo chúng tôi đến bắt Tiểu Phương."
Chương bù xin được gửi tới.