Đứa Con Xa Lạ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26

❊ ❊ ❊

Cảm giác thoải mái từ chiếc ghế trong phòng Ollie chẳng giúp xoa dịu được Emma. Cô rút chiếc điện thoại từ nếp gấp chiếc chăn cô đang giữ khư khư - một chỗ giấu an toàn mà bất kỳ ai cũng sẽ quyết định làm theo cô khi ở đây. Màn hình trống trơn. Nhưng có lẽ mới chỉ được khoảng mười giây từ lúc cô kiểm tra lần cuối.

Cô trân trân nhìn chiếc cũi trống trơn của con trai. Lẽ ra lúc này cô đang cho nó bú bình, cảm nhận cơ thể ấm nóng của thằng bé rúc vào cô lúc nó ngước lên nhìn cô bằng đôi mắt mở to, chỉ để cho thấy dấu hiệu buồn ngủ đầu tiên. Ai đang trông coi nó? Họ chắc sẽ chẳng biết rằng nó ghét táo nhưng thích lê, phải không? Nó có được đủ ấm không? David đã mặc áo khoác cho nó trước khi Tasha mang thằng bé đi chưa?

Bàn tay cô như cài chế độ tự động, cứ vài giây lại rút chiếc điện thoại từ dưới chiếc chăn ra rồi lại nhét nó vào.

Lại rút ra - và lần này màn hình sáng lên. Emma cảm thấy lông ngực mình nhảy lên.

Có một khoảnh rừng nhỏ cách nhà chị nửa dặm trên đường tới trang trại Willow. Ra khỏi nhà và gặp tôi ở đó khi có thể. Có thể cần đèn pin. Tôi sẽ đợi bao lâu cũng được. Nhà chị bị nghe trộm. Cẩn thận với những gì chị nói ra. Tom.

Ơn Chúa.

Và ơn Chúa cô đã làm những việc có vẻ là sự thận trọng kỳ quặc khi nói chuyện với Tom trong phòng tắm vòi hoa sen.

Nhưng làm cách nào cô ra khỏi nhà được? Cô biết Natasha sẽ nói gì đó về việc này, và David có lẽ cũng vậy. Cô phải đưa ra một lập trường và bám vào đó. Ý nghĩ rằng có người đang nghe được từng lời cô nói, từng sắc thái, khiến cô thấy sợ. Cho dù cô có thể thuyết phục được chồng mình và đứa con gái chồng, thì liệu cô có thuyết phục được những kẻ nghe lén không? Nhưng đây là vì Ollie. Cô phải làm cho bằng được.

Emma tắt điện thoại và vùi nó xuống đáy thùng đồ chơi của Ollie, cố gắng không nhìn đến những thứ đồ chơi mà thằng bé yêu thích.

Cô gượng đứng thẳng lên, vịn vào hông cái cũi của thằng bé, và hít một hơi thật sâu, đều.

“Được rồi. Làm thôi.”

Cô cương quyết đi xuống nhà, cầm lấy áo khoác trên mắc trong phòng thay đồ.

Vẻ cương quyết của cô trùng xuống khi cô đẩy mở cửa bếp. David đang quỳ gối bên cạnh ghế của Natasha.

“Natasha, nào, con yêu. Nói cho ba em ở đâu. Ba sẽ bảo đảm con không gặp phiền phức. Ba yêu con, Tasha - ba lúc nào cũng yêu con. Ba đã để mất con gái bé bỏng của ba một lần và trái tim ba như bị xé nát. Xin đừng để ba mất con lần nữa, và Ollie cũng vậy. Làm ơn đi con.”

Emma nhìn gương mặt Natasha, và trong chốc lát cô nhìn thấy gì đó. Một thoáng do dự, chỉ một thoáng thôi. Rất muốn lao bổ lại và cùng nài nỉ, nhưng cô biết chẳng ích gì. Với Natasha cô chẳng là gì, cho nên lựa chọn duy nhất của cô là đóng vai dì ghẻ.

“Anh chỉ phí thời gian thôi, David. Nó là đồ khốn nạn không có trái tim.” Cô bước về phía bàn và nhổm tới, tì tay lên mặt bàn trơn nhẵn và hất mặt về phía Natasha. “Em trai mày yêu mến mày, và mày biết vậy. Ollie gọi tên mày suốt ngày. “Ay, ay, Tassa.” Mày nhớ chứ? Nó lấy hai cánh tay bé bỏng mũm mĩm của nó ôm lấy chân mày, và hôn mày trước khi đi ngủ. Những cái hôn trẻ con đáng yêu. Nó sẽ yêu thương mày nếu mày đón nhận nó - và đây là những gì mày làm với nó. Mày nghĩ giờ nó cảm thấy như thế nào, với một kẻ nào đó không hề biết nó? Một kẻ nào đó không âu yếm nó và cười vui khi nó nghĩ nó đang vui? Nó sẽ không chỉ kêu khóc đòi mẹ và ba nữa, phải không? Không vậy nữa. Nó sẽ khóc đòi mày, “Tassa” - kẻ đã bán rẻ nó. Nó cũng sẽ nhớ mày đấy.”

Emma nhìn thấy tiếng vọng xa xăm từ nỗi đau của chính cô trong mắt Natasha và không quyết định được liệu tiếp tục tấn công sự phòng thủ của con bé hay để nó có thời gian ngẫm nghĩ. Nhưng Tom đang đợi. Cô sẽ quay lại với Natasha sau.

“Tôi đi ra ngoài,” Emma nói, thọc tay vào áo khoác.

Hai cặp mắt xoay nhanh về phía cô vẻ ngạc nhiên. Natasha bật dậy và đưa nhanh tay khắp người Emma.

Khốn kiếp, nó đang lục soát mình. Và nó biết cách làm việc đó.

Ơn giời cô đã bỏ lại chiếc điện thoại trên gác. Tim cô bắt đầu đập rộn khi nghĩ rằng mọi chuyện có thể đã rất tệ hại.

“Đừng đi,” David nói, trông đầy khổ sở, nhưng vẫn vị thế người năn nỉ. “Chúng ta cần em ở đây, Em. Chúng ta cần nói rõ chuyện này.”

“Không David - nó sẽ không nghe đâu. Mọi cảm xúc trong nó đã cạn kiệt rồi. Mà làm sao chúng ta biết nó nói thật hay không chứ? Làm sao chúng ta biết rằng có ai đó đã bắt Ollie? Làm sao chúng ta biết rằng nó không làm gì đó với thằng bé khi nó đưa thằng bé đi dạo, và rằng nó làm tất cả việc này để đánh lạc hướng chúng ta? Tôi sẽ ra ngoài để tìm thằng bé.”

Emma nhìn Natasha chòng chọc.

“Mày làm hại nó chưa, Natasha? Mày bỏ nó đâu đó ngoài kia phải không? Mày đã làm hại em trai mày chưa?”

Natasha ngoảnh đi khỏi phía Emma.

“Không, tôi không làm gì,” nó nói khẽ. “Tôi không làm hại Ollie. Nó không sao. Bà sẽ nhận lại nó - chỉ cần làm những gì chúng tôi bảo bà. Nó không có ngoài kia đâu. Tôi hứa mà.” Giọng Natasha ngập ngừng ở từ cuối cùng.

Ôi lạy Chúa, nó sắp khóc.

David lập tức ở bên cạnh Natasha, vươn tay ôm lấy nó - và khoảnh khắc ấy tan biến. Nó đẩy anh ra, mặt lại đanh lại.

“Bà cần ở lại đây, Emma,” nó nói. “Họ không thích nếu bà rời khỏi nhà đâu.”

“Vớ vẩn,” Emma nói, thấy rõ đầu David lắc lắc như thể bảo cô đừng đi. “Tôi không tin có kẻ bắt con trai mình. Tôi tin chỉ mình cô, Tasha. Cho nên tôi sẽ đi kiểm tra - để xem tôi có tìm được con tôi không. Lẽ ra tôi phải làm việc đó hàng tiếng trước rồi.”

Tom nghe thấy tiếng sột soạt trong đám lùm cây và biết có ai đó đang tiến lại dọc theo con đường rải đầy lá. Đó là một khoảnh rừng nhỏ - thật sự không hơn một bãi trồng cây be bé - nhưng nó lại là một chỗ che chắn từ phía lộ. Becky nói đúng. Thời tiết thật kinh khủng, và Tom đã phải hà hơi các ngón tay của mình, bụng thầm ước giá như anh nhớ mang theo mấy đôi găng.

Mấy ngón tay bịt kín phần lớn chiếc đèn pin, anh rọi quầng sáng đã bị khuếch tán về phía con đường, và thấy cô ấy ở đó.

Anh muốn nói cô gần như chẳng thay đổi gì, và anh ngờ rằng một tuần trước đó có thể là những lời đầu tiên phát ra từ miệng mình, nhưng hôm nay thì không đúng. Khuôn mặt cô không một chút huyết sắc, trừ phi quý vị tính đến những vết thâm ngay dưới mắt cô, và túm tóc đuôi ngựa buộc chặt làm cho gương mặt nhợt nhạt của cô có vẻ đanh và góc cạnh, chẳng còn những đường nét mềm mại mà Tom còn nhớ.

Cô nhào vào Tom và anh ôm lấy cô trong cánh tay mình, thật chặt. Cánh tay cô vòng lấy lưng anh như những cánh tay thép, như thể ôm anh chặt như thế này sẽ làm dịu bớt nỗi đau buồn. Trong cảm xúc buồn thương vì mất Jack anh không ngờ mình lại nhớ người phụ nữ này nhiều đến thế nào. Cô đã giúp anh xích lại gần anh trai mình, và vì điều đó anh không biết cảm ơn cô sao cho đủ.

“Tôi rất tiếc về tất cả chuyện này, chị Emma. Chắc chắn rất nặng nề với chị, nhưng chúng tôi sẽ làm mọi việc để có thể mang Ollie trở về,” anh thầm thì sát bên tai cô.

Emma hơi đẩy anh ra và bồn chồn ngoái nhìn qua vai về khoảng tối qua khỏi quầng sáng đèn pin.

“Anh có nghĩ ai đó sẽ bám theo tôi không?”

“Không. Chúng tôi đã xem xét xung quanh và không hề có ai theo dõi nhà chị cả. Nếu có gì, chúng sẽ theo dõi các vị trí thoát ra các con hẻm chạy từ đây cơ. Lúc này Becky đang ghé qua thăm David và Natasha với một số thông tin mới giả mạo về cậu bé trên tàu. Cô ấy sẽ giữ chân họ ở đó, và nếu có bất kỳ vấn đề gì cô ấy sẽ gọi, cho nên đừng lo.”

Mắt Emma mở to. “Becky biết ư? Sẽ sao nếu các anh có tay trong hay gì đó trong lực lượng cảnh sát?”

Tom nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay Emma và nhìn sâu vào đôi mắt đầy băn khoăn của cô.

“Không sao đâu. Chúng tôi có thủ tục cho việc này rồi. Gần như mọi vụ bắt cóc đều bắt đầu với mấy từ “Chớ có báo cho cảnh sát” và chúng tôi biết đích xác phải làm gì. Lúc này chỉ có bốn người biết - tôi, sếp của tôi, Becky, và anh chàng đến kiểm tra thiết bị nghe trộm lúc trước. Chúng tôi đang thành lập một đội, nhưng cho tới khi chúng tôi biết chúng tôi đang xử lý chuyện gì thì chúng tôi sẽ duy trì đội ở quy mô nhỏ và trên cơ sở bắt buộc phải biết thôi.”

Emma gật đầu và lại nép vào khuôn ngực nở nang của Tom, vòng cánh tay cô quanh anh. Anh cảm nhận được cơ thể cô hơi run run, do trời lạnh hay do sợ hãi thì anh không rõ, nhưng anh siết chặt thêm vòng tay ôm, mong ước mình có thể truyền sức mạnh từ cơ thể mình sang cho cô.

Cô lại đẩy ra, có vẻ như không sao giữ yên được. Anh cảm thấy cái lạnh ập vào khoảng ngực đúng vị trí anh ôm cô sát mình và kéo áo khoác che kín cơ thể mình hơn.

“Hãy kể cho tôi mọi chuyện đã xảy ra đi.”

“Không có nhiều chi tiết mà anh chưa được biết. Tôi đoán anh đã cập nhật việc Natasha xuất hiện trở lại rồi chứ? Con bé xa cách một cách khó tin ngay từ đầu. Nó không chịu kể với chúng tôi nó đang sống ở đâu, làm cách nào nó quay về được, nó có không vui không. Rõ ràng nó trách móc David vì đã không ở bên hai mẹ con đêm đó. Cứ như thể con bé muốn bắt anh ấy chịu đựng - như thể anh ấy vẫn trừng phạt mình chưa đủ vậy.”

“Nó có cho anh chị biết manh mối gì về tất cả những gì đang diễn ra không?”

Emma lắc đầu. “Nó nói có việc gì đó mà chúng tôi phải làm, và chúng tôi sẽ được thông báo sớm thôi. Sau đó chúng tôi có thể nhận lại Ollie.” Giọng cô bật thành tiếng thổn thức. “Nó chỉ là một đứa trẻ, Tom. Làm sao có thể làm thế này chứ?”

Anh không đủ gan để nói cho cô về số lượng tội phạm vị thành niên mà anh phải xử lý rất thường xuyên, hầu hết trong số đó ghê gớm chẳng kém gì đám người lớn. Và dù sao cô cũng không cần một lời đáp lại. Cô muốn nói, cố gắng tìm kiếm một chút nhẹ lòng bằng việc chia sẻ những nỗi sợ hãi của mình.

“David van nài nó. Anh ấy không muốn quát tháo hay rầy la, bởi vì anh ấy nghĩ nó đã bị tổn thương. Nhưng tôi cũng đã tạo ra một chút thay đổi, tôi nghĩ vậy. Ollie rất quý mến Natasha, và mặc dù con bé tìm cách xa lánh thằng bé nhưng nó vẫn là một đứa bé đáng yêu và tôi đã nhìn thấy nét mặt con bé dịu đi vài lần khi thằng bé tìm cách thu hút sự chú ý của nó. Tôi hy vọng đó có thể là những gì tác động vào con bé - có Chúa mới biết, chuyện phải như vậy.”

Tom gật đầu. “Nghe này, Emma, chúng ta không biết mấy tiếng hay ngày mai sẽ như thế nào, và quan điểm của tôi là chúng tôi cần đưa tất cả bọn chị tới một nơi an toàn và đàm phán để Ollie trở về an toàn.”

Emma bíu lấy cánh tay Tom.

“Đừng, Tom. Đừng. Tôi biết rằng kể với anh là tôi đã phá vỡ quy tắc của chúng, và đó là một sự mạo hiểm rất lớn. Nhưng tôi cần chúng nghĩ rằng chúng tôi sẽ làm theo những gì chúng muốn. Đó là điều David muốn chúng tôi làm - đồng ý mọi thứ, và để cho chuyện này kết thúc.”

“Được rồi, nhưng chị cần nhớ rằng căn nhà đã bị cài máy nghe trộm - bếp, phòng khách và phòng ngủ của chị - cho nên nếu chị quyết định nói chuyện với David vào bất cứ lúc nào về việc chị liên hệ với tôi, chị cần phải bảo đảm rằng chị không bị nghe trộm.”

Emma gật đầu và buông cánh tay Tom.

“Vậy làm cách nào các anh đem Ollie trở về? Chúng vẫn chưa đòi tiền. Chúng sẽ đợi bao lâu nữa?”

Tom không cảm thấy đây là lúc thích hợp để nói với cô ấy rằng có thể không phải bọn chúng muốn tiền. Điều đó sẽ càng làm cô hoảng sợ thêm.

“Chúng tôi có một vài ý và chúng tôi sẽ rất cẩn trọng kiểm tra. Nhưng chúng ta không nói về một nhóm những kẻ cơ hội ngẫu nhiên đâu, cho nên chúng ta cần xử lý rất cẩn trọng. Chúng tôi sẽ tìm cách theo dấu thằng bé Natasha nhận ra ở trên tàu. Nếu nó thuộc cùng một băng nhóm, nó có thể dẫn chúng ta tới đâu đó.”

“Tôi làm được gì đây - tôi có cần cố gắng sắp sẵn một ít tiền không?”

“Đừng băn khoăn về tiền bạc. Cứ để việc đó cho tôi. Hãy quên chuyện đó đi và tập trung vào việc tìm cách làm cho Natasha nói với chị bất kỳ điều gì. Mọi thông tin dù nhỏ chị có thể moi được từ con bé đều có thể hữu ích cả. Cho tôi biết bất kỳ điều gì - cho dù rất tầm thường. Cho tới lúc đó, hãy hành động như thể chị đang theo đúng chỉ dẫn.”

Tom đặt hai tay lên vai Emma và nhìn thẳng vào khuôn mặt lấm lem nước mắt của cô.

“Chị đang làm rất tốt, Emma. Hãy tiếp tục đánh vào lương tâm Natasha. Chị có thể vượt qua được con bé.”

Emma gật đầu, rướn người để ôm Tom lần cuối và thì thầm, “Cảm ơn anh,” vào tai anh.

Cô xoay người để đi, người đổ về trước như thể nỗi đau đang vò xé cơ thể cô làm cho cô khó đứng thẳng được.

“Emma,” Tom khẽ nói. “Tôi rất tiếc về cách Jack cư xử với chị. Tôi chưa bao giờ hiểu được chuyện đó và tôi vẫn luôn nghĩ lẽ ra mình nên có thời gian bên anh ấy để ép anh ấy giải thích chuyện đó với tôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ ông anh đáng ghét lại chết như vậy. Chị có hiểu tại sao không?”

Cơ thể Emma căng cứng, nhưng cô không quay lại.

“Tại sao anh ấy bỏ tôi, hay tại sao anh ấy mất?”

Tom cau mày. Ý cô ấy là gì, chuyện tại sao anh ấy mất ấy? Emma không đợi anh trả lời và hơi xoay lại phía anh, không nhìn vào mắt anh.

“Anh có biết anh ấy bỏ tôi bằng thư điện tử không? Anh ấy có bao giờ kể với anh chuyện đó không? Không - tôi cá là anh ấy không làm vậy. Chúng tôi đã thuê một chỗ ở Croatia suốt một năm nếu anh còn nhớ, và Jack đã chuyển tới Anh làm việc cho một trong những dự án ngẫu nhiên mà anh ấy nhận kể từ khi cung cấp dịch vụ của mình. Đó là thời điểm anh ấy gặp Melissa - ả đàn bà mà anh ấy bỏ tôi để theo đuổi. Vậy là chỉ một thông báo qua loa, và chia tay tôi.”

“Khốn kiếp. Đúng là một việc làm đáng khinh. Tôi chưa bao giờ ngờ Jack lại như vậy. Dường như hai người luôn thân mật.”

“Đúng là vậy. Chúng tôi có những vấn đề của mình - cặp đôi nào mà lại không có sau mười năm trời cơ chứ? Nhưng chẳng có gì không thể giải quyết với một chút thỏa hiệp của cả hai bên. Tôi tuyệt đối chưa hề nhìn thấy điều đó.”

“Chị có bao giờ nghe tin về anh ấy nữa không?”

“Ồ có chứ.” Emma ngẩng đầu, nhìn đăm đăm qua Tom như thể cô có thể nhìn thấy gì đó ở phía xa mà chỉ cô mới thấy. “Tôi có nghe tin anh ấy thêm một lần nữa - cái ngày trước khi anh ấy mất. Cứ như thể tôi để mất anh ấy hai lần vậy.”

Lần này khoảng im lặng dài hơn, và Tom biết những lời tiếp theo của cô sẽ rất xót xa. Cô quay đầu cho tới khi mắt cô gặp mắt anh.

“Lý do tôi không thể gặp anh kể từ đó, Tom - lý do tôi phớt lờ anh suốt thời gian qua - là vì tôi không thể gặp anh mà không nói cho anh biết. Giờ tôi nghĩ mình phải nói. Jack đã viết cho tôi vào cái ngày trước khi anh ấy mất để nói lời tạm biệt. Tôi xin lỗi, nhưng sự thật là, cái chết của anh ấy không phải là tai nạn. Jack tự sát.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

3 Trong Tổng Số 4 tác phẩm của Rachel Abbott

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.