Hoàng Thư Kỳ đi ra ngoài, vươn tay áo lau mồ hôi, trên ống tay áo trắng tinh hiện lên một vết bẩn. Chiếc áo sơ mi trắng này là vợ anh ta mới mua ngày hôm qua. Vợ anh nghe tin anh được thăng chức, lại còn làm thư ký số một cho Tỉnh ủy, lập tức thay đổi tác phong “vắt cổ chày ra nước”, mua cho anh nguyên một bộ đồ mới: áo mới, quần mới, giày mới, ngay cả quần lót và tất cũng đều là đồ mới toanh. Nếu mới ngày đầu tiên đã xảy ra sai sót, mất cả chức vụ thì về nhà biết ăn nói sao với vợ đây?
Hoàng Thư Kỳ không dám chậm trễ, lập tức lật cuốn sổ liên lạc mà người tiền nhiệm để lại. Trong đó số điện thoại của Đại học Nam chỉ có duy nhất một số, chính là số của văn phòng hiệu trưởng. Hoàng Thư Kỳ tìm thấy xong liền gọi ngay lập tức.
Theo suy đoán của Hoàng Thư Kỳ, người mà Bí thư Tỉnh ủy tìm chắc chắn không phải hiệu trưởng Đại học Nam thì cũng là giáo sư nổi tiếng của trường, đương nhiên là ai cũng biết. Thế nên, anh vừa mở miệng đã đòi tìm Lý Nghị.
Tiếc thay, Hoàng Thư Kỳ đang xuân phong đắc ý lại đụng phải một Hứa Thiếu Nông đang tâm trạng sa sút.
Hứa Thiếu Nông buông một câu chặn họng, khiến Hoàng Thư Kỳ uất ức mất nửa ngày.
Anh không dám trì hoãn, lập tức đứng dậy, gõ cửa phòng trong, sau khi nhận được hồi đáp mới cẩn thận đẩy cửa bước vào.
"Bí thư Ôn, tôi vừa gọi điện thoại, bên kia bảo không có người này." Hoàng Thư Kỳ có chút thấp thỏm bất an.
"Cái gì?" Ôn Ngọc Khê quả nhiên ngừng bút, ngẩng đầu nhìn chằm chằm anh.
Hoàng Thư Kỳ lập tức đổ mồ hôi lạnh: "Tôi gọi vào số điện thoại văn phòng hiệu trưởng Đại học Nam. Người đối diện tự xưng là phó hiệu trưởng Hứa Thiếu Nông, ông ta nói không có người này."
Ôn Ngọc Khê khẽ nhíu mày, nghĩ thầm Lý Nghị không phải kẻ nói dối, phần lớn là do vị thư ký mới này không biết nói chuyện, ngôn từ quá ngạo mạn, đắc tội với người bên Đại học Nam nên mới có kết cục này.
Nếu Hoàng Thư Kỳ hiểu được những gì Ôn Ngọc Khê đang nghĩ trong lòng lúc này, chắc chắn sẽ uất ức đến mức muốn đâm đầu vào tường.
Ôn Ngọc Khê lật cuốn sổ liên lạc của mình ra, tìm số điện thoại của Đại học Nam rồi gọi qua. Cân nhắc đến tình cảnh của Hoàng Thư Kỳ vừa rồi, ông đặc biệt mở lời trước, tự giới thiệu thân phận, nghĩ thầm ngươi dù có nóng tính đến đâu cũng phải nể mặt ta chứ?
Nào ngờ đối phương chỉ buông một câu: "Không có người này!" rồi cúp máy!
Sắc mặt Ôn Ngọc Khê khó coi đến cực điểm, ông đập mạnh ống nghe xuống, vỗ bàn, giận dữ nói: "Chuẩn bị đi, đến Đại học Nam!"
Đoàn xe của Tỉnh ủy từ từ tiến vào Đại học Nam, bảo vệ nhìn thấy những chiếc xe mang biển số nhỏ một màu kia thì giật bắn mình, trước đó đâu có thông báo gì đâu! Nhất thời tay chân rối loạn, người thì đi đón tiếp, kẻ thì gọi điện thoại.
Đến khi đoàn người Ôn Ngọc Khê từ bãi đỗ xe đi đến tòa nhà hành chính, ban lãnh đạo trường Đại học Nam đứng đầu là phó hiệu trưởng Hứa Thiếu Nông đã vội vã chạy xuống đón.
Hứa Thiếu Nông hưng phấn hẳn lên, đúng là ông trời giúp mình! Tiền Ninh đi công tác rồi, lãnh đạo Tỉnh ủy đến, tới lượt mình thể hiện rồi!
"Chào ông! Chào ông! Bí thư Ôn! Sao không gọi điện báo trước một tiếng ạ? Để tôi còn chuẩn bị tiếp đón chu đáo." Hứa Thiếu Nông mặt mày rạng rỡ, cố nhét tay mình vào tay Ôn Ngọc Khê.
Ôn Ngọc Khê bắt tay ông ta theo nghi thức, lạnh lùng nói: "Tôi đã gọi điện rồi! Hôm nay tôi đến không phải để tìm các người. Cũng không bàn công việc, các người có một sinh viên năm cuối khoa Trung văn tên là Lý Nghị, đi gọi cậu ta đến đây cho tôi."
Mồ hôi lạnh của Hứa Thiếu Nông tuôn ra ròng ròng, hóa ra người gọi điện thoại lúc nãy đúng là Bí thư Ôn của Tỉnh ủy, thế nhưng ông ta tìm Lý Nghị làm gì? Chưa từng nghe nói Lý Nghị có chỗ dựa nào cả! Thông thường sinh viên có gia thế đều sẽ đến trường chào hỏi lãnh đạo, hy vọng họ quan tâm chiếu cố nhiều hơn. Nhà trường cũng rất lưu tâm đến hồ sơ của sinh viên, nếu là sinh viên có gia thế thì cũng sẽ chăm sóc cẩn thận một chút để tránh rước lấy những phiền phức không đáng có.
Ôn Ngọc Khê hỏi: "Ông chính là Hứa Thiếu Nông?"
"Vâng, vâng!" Hứa Thiếu Nông líu lưỡi.
"Điện thoại của thư ký tôi là ông nghe? Sau đó tôi đích thân gọi điện cũng là ông nghe?" Giọng điệu của Ôn Ngọc Khê rõ ràng cao hơn mấy bậc.
Hứa Thiếu Nông nhìn vào mắt ông, không khỏi run bắn lên, dù cực kỳ không muốn thừa nhận nhưng lại không thể chối cãi, khó khăn thốt ra hai chữ: "Phải!"
Ôn Ngọc Khê bỏ qua ông ta, quay sang hỏi đám lãnh đạo phía sau: "Xin hỏi có vị nào biết sinh viên năm cuối khoa Trung văn tên Lý Nghị không?"
Vương Hải Ba vừa hay đi theo ở cuối cùng, vốn định xem náo nhiệt, mở mang tầm mắt về phong thái của quan lớn, vừa nghe thấy câu này liền lớn tiếng nói: "Tôi biết! Lý Nghị là học trò của tôi."
Ôn Ngọc Khê cười nói: "Vậy thì làm phiền thầy dẫn đường, đưa tôi đi tìm cậu ấy được không?"
Vương Hải Ba liên tục nói: "Được, được ạ! Mời bên này."
Ôn Ngọc Khê gật đầu, vươn tay ra bắt tay Vương Hải Ba rồi hỏi: "Anh là thầy giáo của cậu ấy?"
"Tôi là giáo viên chủ nhiệm." Vương Hải Ba cười đáp, tuy là lần đầu tiên nói chuyện với lãnh đạo lớn như vậy nhưng anh vẫn giữ được sự bình tĩnh. Bởi vì anh không cầu cạnh gì, gọi là "vô dục tắc cương" (không ham muốn thì sẽ cứng cỏi).
"Anh đã dạy ra một học trò giỏi đấy! Thật đáng nể!"
Cũng không biết câu "thật đáng nể" đó của Ôn Ngọc Khê là đang khen Vương Hải Ba hay là khen Lý Nghị.
Hoàng Thư Kỳ bám sát phía sau Ôn Ngọc Khê, nghe đến đây thì thầm lấy làm lạ, Lý Nghị này là người thế nào vậy? Tại sao Bí thư Ôn lại coi trọng cậu ta đến thế?
Đến lớp, các sinh viên khác trong lớp đều có mặt, chỉ riêng Lý Nghị là không thấy đâu.
Vương Hải Ba gọi Quách Tiểu Linh lại hỏi: "Lý Nghị đâu?"
Quách Tiểu Linh nói: "Đi ra ngoài lâu rồi, vẫn chưa thấy về."
Vương Hải Ba sốt ruột: "Có người tìm cậu ấy! Có tìm được cậu ấy không?"
Quách Tiểu Linh cũng đang lo lắng, hành vi hôm nay của Lý Nghị quá bất thường, cô sợ cậu xảy ra chuyện gì. Nghe vậy bèn đáp: "Hình như đi lên văn phòng hiệu trưởng gọi một cuộc điện thoại, sau đó bị người của phòng bảo vệ đưa đi rồi, vẫn chưa thấy quay về."
Ôn Ngọc Khê nghe xong, trừng mắt nhìn Hứa Thiếu Nông: "Chuyện này là thế nào?"
Hứa Thiếu Nông nói: "Chuyện là thế này, sáng nay Lý Nghị vô cớ xông vào văn phòng hiệu trưởng, vào đó gọi một cú điện thoại, người của phòng bảo vệ không biết rõ sự tình nên đã gọi cậu ta qua để điều tra. Tôi bảo người của phòng bảo vệ đến đây hỏi thử xem."
Hứa Thiếu Nông khôn ra rồi, tự tách mình ra sạch sẽ.
Ôn Ngọc Khê cười lạnh: "Nói như vậy, ông cũng biết Lý Nghị là người nào rồi hả!"
Hứa Thiếu Nông "a a" hai tiếng, không nghĩ ra lời nào để ngụy biện, đành nói: "Lúc đó tôi cũng tức giận quá mất khôn, chủ yếu là lúc đó có mấy cuộc điện thoại cùng lúc tìm Lý Nghị, làm tôi rối hết cả đầu. Bí thư Ôn, tôi thực sự không cố ý, mong ngài tha lỗi."
Ôn Ngọc Khê còn đang định trả lời thì một nhóm người ồn ào náo nhiệt đi tới, người đi trước dẫn đường là một sinh viên, cậu ta chỉ chỉ về phía này nói: "Lý Nghị là ở lớp này đây!"
Mười mấy người quân nhân, mặc quân phục chỉnh tề vừa vặn, đội mũ lưỡi trai quân đội, thắt lưng vũ trang ngay ngắn, trông vô cùng oai phong lẫm liệt, khí thế bất phàm.
Cảnh tượng này thu hút không ít sinh viên vây xem.
Người quân nhân dẫn đầu tuổi ngoài sáu mươi, mặt mũi đầy đặn, trông rất có phúc tướng, trên cầu vai đeo một ngôi sao tướng tinh lấp lánh khiến người nhìn đau cả mắt.
Ôn Ngọc Khê cười ha hả, gọi: "Tư lệnh Đinh, sao ông lại tới đây?"
Người tới chính là Tư lệnh Quân khu tỉnh Đinh Tiền Tiến!
Sự xuất hiện của ông khiến Ôn Ngọc Khê và những người khác vô cùng bất ngờ.