Đảo Ngược Cuộc Đời 1990

Lượt đọc: 662 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 35
Tặng quà (Phần cuối)

❊ ❊ ❊

Lý Nghị trấn tĩnh lại, anh không thể để tâm ý tốt của Tả Hiểu Hà biến thành một màn náo kịch, liền rất bình tĩnh trả lời: "Còn chưa biết nữa, mọi chuyện cứ phục tùng sự sắp xếp của tổ chức thôi, đảng viên giống như một viên gạch, nơi nào cần thì đặt vào đó thôi mà."

Tả Hiểu Hà nhìn thấy biểu cảm của Lục Tuấn, cũng có chút tự trách thầm, nghĩ thầm hôm nay mình quá lỗ mãng rồi.

Lục Tuấn luôn thầm mến Tả Hiểu Hà, bất kỳ chàng trai nào vây quanh cô, đều bị cậu ta liệt vào danh sách tình địch.

Lục Tuấn nghe những lời của Lý Nghị, trong lòng càng thêm bực bội, có cảm giác như đấm một quyền vào bông, liền cười lạnh: "Bạn gái hoa khôi của cậu đâu? Sao không dẫn ra đây chơi một chút?" Nói đoạn, cậu ta liếc Tả Hiểu Hà một cái, đây là đang nhắc nhở cô, Lý Nghị đã có bạn gái rồi, cô đừng làm người thứ ba!

Quả nhiên, khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của Tả Hiểu Hà ửng đỏ, đôi tay đan vào nhau, có chút lúng túng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, thản nhiên nói: "Mọi người đều là bạn học, tôi chỉ dẫn Lý Nghị đến ngồi chơi thôi, sao, cậu không chào đón à?"

Lục Tuấn khẽ cười: "Sao lại không chào đón chứ? Cậu là khách quý mà! Có muốn mời cũng chẳng mời được ấy chứ."

Lục Trí Bang lẳng lặng lắng nghe ba người đấu khẩu, trong lòng đã hiểu rõ, con trai mình đang ăn giấm chua rồi.

Ông tuy không hài lòng với cách thể hiện của con trai, nhưng vào thời khắc này, với tư cách là phụ huynh, lại không thể quở trách nó, làm vậy sẽ khiến nó mất hết mặt mũi. Tất nhiên, ông càng không bao giờ hạ thấp Lý Nghị trước mặt người khác, đó là hạ sách, mặc dù ông rất coi thường loại đàn ông dựa vào phụ nữ để thắt chặt quan hệ như Lý Nghị.

Lục Tuấn tỉnh táo lại từ cơn bực bội ban đầu, dù sao cũng là con nhà có giáo dục, khả năng kiểm soát cảm xúc rất tốt, liền thay đổi vẻ mặt tươi cười, đi tới ngồi bên cạnh Tả Hiểu Hà, nhìn quả cam cô đã bóc dở trên tay, đưa tay lấy luôn rồi ăn: "Cảm ơn nhé! Ha ha, lớn chừng này rồi, tôi mới chỉ ăn quả cam mẹ bóc cho thôi đấy."

Câu này nói ra rất mập mờ, Tả Hiểu Hà lại khẽ mỉm cười: "Xin lỗi, tôi bóc cho Lý Nghị ăn."

Lục Tuấn trừng mắt nói: "Nó có Quách Tiểu Linh bóc cho ăn rồi!"

Tả Hiểu Hà không tiếp lời, cô rất phản cảm với sự làm bộ này của Lục Tuấn, càng hối hận vì đã dẫn Lý Nghị đến đây.

Lục Trí Bang thấy con trai sắp nổi giận, liền nói đúng lúc: "Ăn cơm thôi!"

Tả Hiểu Hà đứng dậy nói: "Chú Lục, chúng cháu xin phép về trước, hôm nay làm phiền nhiều rồi, thật ngại quá."

Lý Nghị đứng dậy theo.

Đặng Chi từ sau cửa đem mấy món quà Lý Nghị mang tới, nhét nguyên vẹn lại vào tay anh: "Cháu là bạn học với Tiểu Tuấn nhà bác, lần sau tới chơi là được rồi, không cần mang quà cáp gì đâu."

Lục Tuấn cười lạnh: "Chúng con cùng trường khác lớp! Là cựu học sinh, không tính là bạn học! Hơn nữa, nhà con không thiếu mấy thứ này!"

Lý Nghị xấu hổ đến mức không chỗ dung thân, đây là sự sỉ nhục lớn nhất mà anh phải chịu từ trước đến nay! Đang định phản bác lại, một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không xương đã nắm lấy cánh tay anh, một luồng cảm giác mát lạnh trào dâng, dập tắt ngọn lửa giận trong lòng anh. Anh nhìn thoáng qua Tả Hiểu Hà với đôi mắt sáng trong, không nói gì cả, mỉm cười nhẹ với Đặng Chi rồi quay người rời đi.

Đặng Chi gọi với theo Tả Hiểu Hà: "Có rảnh thì qua chơi nhé!" Sau khi đóng cửa lại, bà quay sang nói với Lục Tuấn: "Tiểu Tuấn, hôm nay con sao vậy? Dù là cựu học sinh, cũng không cần làm thế chứ? Dù gì người ta cũng là người do Tiểu Hà dẫn tới."

Lục Tuấn cũng có chút hối hận, thầm hận Lý Nghị, chính Lý Nghị đã khiến cậu ta không kìm chế được trước mặt Tả Hiểu Hà, mất cả mặt mũi.

"Tiểu Tuấn, con chấp niệm quá rồi." Lục Trí Bang châm một điếu thuốc, thản nhiên nói.

Lục Tuấn rùng mình một cái.

Lục Trí Bang lại nói: "Con càng hận một người, thì càng phải đối xử tốt với hắn, khiến hắn không đề phòng con, khi con đâm sau lưng hắn, chẳng ai có thể nghi ngờ con cả. Nếu muốn phát triển trong chốn quan trường, cửa ải này cần phải luyện tập cho tốt."

Lục Tuấn gật đầu như được dạy bảo: "Con biết rồi, bố, hôm nay con chỉ là không kiềm chế được bản thân. Thằng Lý Nghị đó quá vô liêm sỉ! Nó có bạn gái rồi mà vẫn quấn lấy Tiểu Hà, vì công việc mà còn đi tặng quà nữa! Thật là vô sỉ."

Lục Trí Bang lắc đầu: "Bố lại cho rằng, Lý Nghị này không đơn giản! Các con đều coi thường nó rồi."

Đặng Chi cười nói: "Một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch thì lợi hại đến đâu? Nó giỏi đến mấy thì so được với Tiểu Tuấn nhà mình sao?"

Lục Tuấn liền cười rồi hôn gió một cái vào má mẹ.

Lục Trí Bang rít thuốc, cười khổ: "Các người không hiểu đâu! Hôm nay rõ ràng là Tiểu Hà kéo nó đến, e là bản thân nó còn chưa chắc muốn đến chuyến này ấy chứ! Nhưng từ đầu đến cuối, nó đều kiềm chế rất chừng mực, điều này đối với một sinh viên mới tốt nghiệp mà nói, quả thực rất đáng quý. Ngay cả Tiểu Tuấn, gặp phải tình huống này, e là cũng chưa chắc làm được tốt hơn người ta."

Đặng Chi hừ lạnh: "Nó không đến là vì biết thân biết phận! Nhà của chúng ta là nhà thế nào, đâu phải loại người như nó muốn vào là vào?"

Lục Trí Bang nhíu mày nói: "Đúng là không có ngôn ngữ chung với bà mà!"

"Yo!" Đặng Chi kéo dài giọng: "Tôi già rồi, chướng mắt rồi phải không? Lại gặp phải hồ ly tinh nào bên ngoài rồi hả?"

Lục Trí Bang buông lại một câu: "Hồ đồ! Tôi thấy bà là rỗi hơi sinh nông nổi thì có!" Nói rồi đứng dậy vào phòng sách.

Đặng Chi liền kéo Lục Tuấn lại nói: "Tiểu Tuấn, con nhìn bố con xem..."

Lục Tuấn vội vàng chặn lời than vãn của bà: "Mẹ, con đói rồi! Bố, ra ăn cơm thôi!"

Nói về Lý Nghị, đi ra đến tận ngoài cổng lớn, mới phát hiện ra mình vẫn luôn nắm lấy tay Tả Hiểu Hà. Sau khi buông tay ra, hai người nhìn nhau, đồng thanh nói: "Xin lỗi!"

Nhìn nhau cười.

"Anh không giận sao?" Tả Hiểu Hà hỏi: "Em không hỏi ý kiến anh đã đưa anh đến đây, làm anh chịu ấm ức rồi."

Lý Nghị nhún vai đầy vô tư: "Giận? Đó là lấy lỗi lầm của người khác để trừng phạt chính mình đấy! Em không hỏi anh vì em biết anh sẽ từ chối, nhưng em biết rõ anh rất phản cảm chuyện này mà em vẫn giúp anh làm, em cần lòng dũng cảm hơn anh nhiều. Cảm ơn em."

Không ngờ anh lại thấu hiểu mình như vậy, Tả Hiểu Hà há miệng, những lời an ủi đã định nói ra giờ chẳng thể thốt nên lời.

Hai người cứ thế sánh vai đi bên nhau, không ai mở lời. Hai bên đường phố thành phố Đỗ Quyên trồng đầy cây long não, lá của loại cây này tỏa ra một mùi hương dìu dịu, đặc biệt rõ rệt vào ban đêm, ngửi thấy khiến lòng người thư thái.

Lý Nghị đứng sau lưng cô, khẽ hỏi: "Tại sao lại giúp anh?"

"Vì em đánh giá cao anh."

Sự thẳng thắn của Tả Hiểu Hà khiến Lý Nghị có chút lúng túng, đành cười trừ hai tiếng: "Rất vinh hạnh."

Trở về ký túc xá, trong đầu Lý Nghị vẫn vang vọng từng cử chỉ ánh mắt của Tả Hiểu Hà, câu nói "Em đánh giá cao anh" của cô cứ vương vấn bên tai, cào vào dây thần kinh của anh, ngứa ngáy khó chịu.

Trong ký túc xá chỉ có mình Đào Khải Văn, Lý Nghị ngạc nhiên hỏi: "Mọi người đâu rồi?"

Đào Khải Văn liếc anh một cái, kéo dài giọng hát: "Đều là những người có câu chuyện của riêng mình, chỉ còn mình ta cô đơn lẻ bóng, thật là thê lương!"

Lý Nghị cười hì hì nói: "Không tốt đẹp như cậu nghĩ đâu."

Đào Khải Văn suy đoán: "Cậu đoán xem Bì Vũ và Tư Không Ngọc làm gì rồi?"

Lý Nghị lắc đầu, biểu thị không đoán ra.

Đào Khải Văn bí hiểm nói: "Tôi đoán, phần lớn là đi tặng quà rồi."

Lý Nghị có chút chột dạ nói: "Tặng quà cho ai cơ?"

Đào Khải Văn nói: "Tôi thấy trước khi họ ra ngoài, đều cầm ví tiền đếm tiền, chắc chắn là đi tặng quà rồi, nhưng cụ thể là tặng cho ai, thì tôi chịu!"

Lý Nghị hỏi: "Cậu không ra ngoài chạy vạy một chút sao?"

Đào Khải Văn thở dài: "Một là tôi nghèo, hai là tôi thanh cao, ba là tôi không biết đường đi nước bước, nên không tặng nữa."

Câu nói khiến Lý Nghị cười phá lên.

Đang cười, Tư Không Ngọc và Bì Vũ lần lượt đi vào, vẻ mặt tuy cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng vẫn không giấu được sự thất vọng và bực dọc.

Đào Khải Văn cười hỏi: "Hai vị, thu hoạch thế nào?"

Tư Không Ngọc và Bì Vũ như bị kim đâm, đều giật mình, trên mặt thoáng qua vẻ hoảng hốt.

Bì Vũ lườm Đào Khải Văn nói: "Cậu theo dõi tôi à?"

Đào Khải Văn khinh khỉnh: "Chút chuyện vặt này mà cũng cần theo dõi sao? Tôi dùng ngón chân cũng nghĩ ra được."

Bì Vũ như quả bóng xì hơi, thở dài một tiếng: "Phí mất mấy trăm tệ, chắc là không xong rồi."

Tư Không Ngọc lườm hắn một cái: "Đừng nói bậy!"

Bì Vũ cười lạnh: "Có gì mà không nói được? Thằng Viên Hữu Phương đó nếu thực sự thanh cao thì không nên nhận quà của chúng ta! Đã nhận rồi, lại còn xị mặt ra bảo chúng ta về chờ tin, một câu thực lòng cũng không có, đây chẳng phải là điển hình của việc nhận quà mà không làm việc sao? Còn chẳng bằng cả kỹ nữ!"

"Cậu!" Tư Không Ngọc vội vàng đóng chặt cửa phòng, quát: "Cậu không muốn sống nữa à? Gào thét cái gì hả? Vài trăm tệ mà cậu muốn người ta làm thế nào? Vài trăm tệ mà muốn người ta sắp xếp cho cậu một công việc trong thành phố? Cậu nghĩ cũng đẹp quá rồi đấy? Người ta chịu giúp đỡ cho đã là tốt lắm rồi."

Lý Nghị và Đào Khải Văn nhìn nhau, không ngờ hai tên này bệnh vội tìm thầy, lại đi tặng quà cho Viên Hữu Phương. Lý Nghị dự cảm chuyện không ổn, nhưng cụ thể là gì thì lại không nói ra được.

Đêm đó không có chuyện gì, ngày hôm sau lên lớp, Viên Hữu Phương xách hai túi nhựa đi vào lớp học.

Viên Hữu Phương gõ mạnh lên bục giảng, thu hút sự chú ý của cả lớp, Lý Nghị nhìn sang Bì Vũ và Tư Không Ngọc, chỉ thấy hai người mặt lạnh như băng.

"Bộp!" một tiếng, Viên Hữu Phương ném mạnh hai cái túi lên bục giảng, giọng đầy nội lực nói: "Trong lớp chúng ta, có một vài cá biệt, không chịu chăm chỉ học tập, ngày ngày chỉ nghĩ mấy trò tà đạo! Tặng quà mà tặng tận đến nhà tôi!"

Cả lớp chấn động, một hồi xì xào bàn tán, ai nấy đều đoán xem người tặng quà là ai.

Viên Hữu Phương nghiêm nghị nói: "Tôi cảnh cáo những sinh viên này, tôi là một đảng viên, tôi không tham không nhũng! Không hút loại thuốc lá tốt này, cũng không uống loại rượu quý này!"

Cả lớp phát ra một tràng cười hiểu ý.

Bì Vũ và Tư Không Ngọc tuy cố gắng làm như không có chuyện gì xảy ra, nhưng khi chạm phải ánh mắt sắc lẹm của Viên Hữu Phương, đều xấu hổ cúi đầu xuống.

Lục Tuấn nhìn Lý Nghị, khinh bỉ bĩu môi.

"Trên tinh thần trừng phạt để răn đe, cứu người để chữa bệnh, tôi tha cho các cậu lần này, những thứ này, tôi sẽ nộp lên hết. Những người ngồi đây, nếu còn ai muốn tặng quà, thì xin mời gửi trực tiếp đến Ủy ban Kỷ luật nhé!"

Không biết ai dẫn đầu, trong lớp vang lên tiếng vỗ tay như sấm.

Đây là buổi học sinh động và có ý nghĩa nhất kể từ khi lớp cán bộ dự bị trường Đảng khai giảng đến nay.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:22
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.