Tôi tra biển số chiếc xe tải của Renfrew trên máy vi tính cài trong xe cảnh sát. Tôi đang nghĩ đến việc hỏi xin lệnh xét và tịch thu chiếc xe đó, thổi bùng ngọn lửa hy vọng rằng một vết máu của Paola Ricci có thể được tìm thấy bên trong đường nối của hai mép vải trên băng sau xe - bằng chứng xác thực kết tội gia đình Renfrew bắt cóc Paola Ricci và Madison Tyler.
Trong một giờ kế tiếp, hai vành đai đã được thiết lập xong: Vành đai bên trong bao vây căn nhà đầu hồi. Vành đai bên ngoài phong tỏa hai khu nhà, ngã đường xung quanh nó.
Trong nhà không có chút động tĩnh nào, khiến tôi thắc mắc chuyện gì đang xảy ra. Có phải Renfrew đang thu xếp hành lý không? Tiêu hủy hồ sơ, chứng cứ?
Đã gần bốn giờ chiều khi năm chiếc suv bao vây trên đường. Họ đậu xe trên vỉa hè, vuông góc với căn nhà mà Renfrew đang lẩn trốn bên trong.
Dave Stanford bước tới cửa xe tôi. Anh trao cho tôi một chiếc loa có pin. Mái tóc đuôi ngựa cột cao của anh đã được cắt tỉa lại theo tiêu chuẩn của Cục điều tra liên bang và nét khôi hài trong đôi mắt xanh đã biến mất. Dave không còn hoạt động bí mật nữa.
Anh nói “Chúng ta đã có chuyên viên bắn tỉa, Lindsay ạ. Nhưng vì Renfrew biết cô, hãy thử thuyết phục hắn ra hàng đi”.
Conklin tắt máy xe, chúng tôi bước ra, băng qua đường rồi dừng lại trước lối đi vào nhà Renfrew. Chúng tôi chặn ngay xe tải nhẹ và BMW của hắn.
Tôi đứng sau cánh cửa xe hơi đang mở toang của mình, cầm lấy chiếc loa, đưa lên rồi gọi lớn “Paul Renfrew, tôi là trung sĩ Boxer. Chúng tôi có lệnh bắt giữ ông vì ông bị tình nghi giết người. Hãy đưa hai tay lên đầu, tiến ra ngoài này đi”.
Giọng tôi oang oang, theo loa dội khắp dãy nhà ngoại ô yên tĩnh. Mấy con chim giật mình bay đi, rồi rơi bịch xuống vì va vào chiếc cánh bén ngót của máy bay lên thẳng.
Conklin nói “Có tiếng động ở tầng hai”.
Các cơ trong người tôi như căng cứng lại. Mắt tôi phóng thẳng vào mặt trước căn nhà. Tôi chẳng thấy gì cả, nhưng da tôi như bị kim châm. Tôi cảm thấy có một khẩu súng đang chĩa thẳng vào mình.
Tôi đưa chiếc loa lên lần nữa - nhấn vào nút phóng âm.
“Ông Renfrew, đây là cơ hội cuối cùng và tốt nhất cho ông đó. Chúng tôi có đầy đủ vũ khí đang nhắm mục tiêu vào nhà ông và có thể biến nó thành tro bụi. Đừng để chúng tôi phải động thủ đấy”.
Cánh cửa trước mở ra ken két. Bóng Renfrew đổ dài xuống nền nhà. Hắn hét to lên “Tôi ra đây, tôi ra đây. Đừng bắn, xin đừng bắn tôi".
Tôi quay ngoắt qua trái nhìn xem đội phản ứng nhanh của Cục điều tra liên bang đang phản ứng thế nào. Hơn một tá súng trường M16 vẫn còn nhắm mục tiêu vào cửa trước. Tôi biết rằng đâu đó trên mái nhà, có lẽ là khoảng ba mươi mét, một người phụ trách bắn tỉa với khẩu Remington Model 700 hỏa lực mạnh đang chĩa vào trán Renfrew.
“Bước ra ngoài cho chúng tôi thấy nào, Renfrew”, tôi gọi người đàn ông đang đứng ở ngạch cửa. “Quyết định sáng suốt đó, Renfrew”, tôi nói “Giờ thì xoay người và đi thụt lùi ra cửa hướng theo tiếng loa”.
Renfrew đứng dưới vòng bao vây ở lối ra vào. Mười mét cỏ xanh được cắt tỉa tỉ mỉ trải dài dưới chân ngăn cách chúng tôi với Renfrew nơi ngạch cửa.
“Tôi không thể làm thể’, Renfrew nói giọng yếu ớt gần như van xin, “Nếu tôi bước ra đó, bà ấy sẽ bắn tôi ngay".