Perry tìm đến địa chỉ nhà Nicholls và đậu xe bên ngoài một căn nhà thuộc sở hữu của chính quyền. Không có cổng trên lối vào và anh có thể thấy được sân sau, nơi có đám cỏ cao đến vài inch. Một con chó lớn đang bị xích trong khu vườn nhà hàng xóm. Nó bắt đầu sủa dữ dội khi anh đặt chân lên lối vào.
Cửa trước mở ra trước khi anh tới. Một cô gái khoảng ngoài hai mươi đang đứng đó, tay khoanh lại trước ngực. Lớp trang điểm quá tay, quần legging đen mỏng dính bó sát nhỏ hơn phải đến hai số và chiếc áo len chui đầu có vẻ sẽ hợp với một người đàn ông cao lớn hơn.
“Chú đến để gặp Dean nhà cháu ư?” Cô ta rút một điếu thuốc ra và bắt đầu nhả khói.
“Phải, nó có nhà chứ?” Perry hỏi, nhận ra đó là cô chị, Chantelle.
“Nó vừa mới về thôi. Nó đã ra ngoài để tìm em trai.”
“Có tìm thấy không?”
“Không, vẫn chưa.” Dean xuất hiện trên ngưỡng cửa cạnh chị gái.
Perry đánh giá những vết thương trên mặt Dean. “Có vài vết bầm đấy nhỉ. Cháu không sao chứ?”
“Cháu ổn,” Dean nói, nhưng không nhìn Perry.
“Dean.” Perry nhắc lại để thu hút sự chú ý của cậu ta.
“Cháu bị đánh úp, thế thôi.”
Perry đành bỏ cuộc. Con chó tiếp tục sủa.
“Mày im đi được không, Barney!” Chantelle gắt lên. “Tao còn không nghe được mình nghĩ gì nữa.”
Đằng sau họ vang lên tiếng em bé khóc. Chantelle thở dài.
“Mày làm Billy tỉnh rồi. Mãi tao mới dỗ được nó ngủ đấy.” Cô ta mất hút vào bên trong.
Perry cố kiềm chế để không thốt lên rằng có khi chính cái mồm to của cô ta mới là thứ làm em bé sợ.
Dean mở cửa ra với vẻ bất đắc dĩ. “Tốt hơn là chú nên vào nhà đi.”
Trong phòng khách, Chantelle đã bế đứa bé lên và ôm nó sát ngực, đầu nó tựa vào vai cô ta và nhìn về phía họ.
“Việc ra ngoài và không cho bọn cháu biết thật chẳng giống Joel chút nào,” Dean nói. “Bọn cháu đã nhắn tin và gọi cho nó, nhưng không thấy trả lời.”
Chantelle nhíu mày. “Có phải đã có chuyện xảy ra với nó và chú nhát quá nên không dám nói không? Bởi vì nếu vậy, tốt nhất là chú nên giải đáp thắc mắc cho bọn cháu, hoặc…”
Perry giơ tay lên để ra hiệu cho cô ta dừng lại. Anh phần nào đó có thể hiểu được sự thù địch mà cô ta dành cho họ. Vì người cha tù tội nên Chantelle và các em buộc phải đứng mũi chịu sào và chăm sóc cho Joel. Nhưng cô ta không có quyền được biết gì cả. Bên cạnh đó, cái mũi thính nhạy của anh đã đánh hơi thấy thứ gì đó và anh còn chưa rời khỏi nhà.
“Chú tới để nói chuyện với cháu, Dean ạ, nhưng nếu cháu lo lắng đến vậy thì hãy cùng xem qua phòng của Joel nào.”
“Để làm gì chứ?”
“Có lẽ cháu sẽ để ý thấy có gì đó đã biến mất - quần áo chẳng hạn.”
Dean gật đầu. Perry theo cậu ta lên lầu.
“Đây là phòng của bọn cháu.” Dean mở cửa và bước vào. “Chẳng có gì nhiều.”
Căn phòng bé xíu, hai chiếc giường đơn và hai tủ quần áo cũ chen chúc trong khoảng không gian chật chội. Perry tìm trong tủ của Joel trước. Bên dưới chồng quần áo, anh tìm thấy vài tờ tạp chí về bắn súng và các vụ án có thật.
Anh cúi người nhìn xuống gầm giường. Có thứ gì đó được bọc trong khăn tắm. Anh kéo nó ra. Đó là một hộp đựng giày bẩn thỉu.
Perry mở nắp ra và anh thấy hai chiếc mũ trùm với hai đôi găng tay đen. Tâm trí anh trở nên hỗn độn trước cả khi nhấc cuốn sổ tay khổ lớn lên. Bên trong có vài trang viết tay ghi lại những tưởng tượng tình dục và những hình vẽ nguệch ngoạc. Những dòng chữ được viết bằng nét đậm. SexyBear5555. LoverBoy6912.
Đột nhiên, anh dừng tay và lật lại một trang trước đó. Một danh sách những cái tên được ghi lại bằng bút đen. Chúng vô cùng quen thuộc với anh.
1. Lauren 2. WildWoman 3. Sophie
Ba nạn nhân đầu tiên của họ.
Có một khoảng trắng bên cạnh số bốn.
Perry liếc qua Dean, người đang nhìn chăm chú đầy cảnh giác.
“Ra khỏi phòng,” anh ra lệnh. “Ngay lập tức.”
“Có chuyện gì vậy?”
Anh vội vã đẩy cậu ta ra.
“Này, đừng có đẩy cháu vậy chứ!”
Perry lờ cậu ta đi và đóng cửa lại. Điện thoại của anh đổ chuông trước khi anh kịp thực hiện một cuộc gọi. Là Grace. Anh ngồi xuống giường khi nghe những gì cô nói về Lizzie Shelby, người mà họ biết tới dưới cái tên Beth Whiston.
“Dù đồng phạm của cô ta là ai, chúng cũng đã lên kê hoạch tỉ mỉ để làm mọi thứ giống hệt như Bentley,” Grace bảo anh. “Tôi nghĩ Shelby đã được Bentley chỉ đạo xem phải làm gì. Cô ta có vẻ đủ mềm yếu để bị thao túng. Và sau đó cô ta đã nhận được sự giúp đỡ từ bên ngoài.”
“Tôi nghĩ mình biết đó là ai rồi. Tôi đang có mặt tại nhà Joel Nicholls và có vài thứ ở đây, Grace ạ.” Anh kể cho cô nghe về những gì mình tìm được. “Thật bệnh hoạn khi ghi lại danh sách những người phụ nữ bị tấn công và tôi có lẽ không bao giờ dám nghĩ đến việc đó. Nhưng với đống mũ trùm và găng tay, Joel chắc chắn phải có liên quan trong chuyện này.”
“Tôi đồng ý. Anh có thể tới nhà Tranter trong khi tôi sắp xếp đội hỗ trợ không? Anh là người ở gần nhất, chúng tôi sẽ tới đó ngay sau khi ghé qua căn hộ của Lizzie.”
“Vâng, thưa sếp.” Perry đứng dậy.
“Tôi sẽ cập nhật tình hình cho mọi người, đồng thời báo với họ về Nicholls, bởi cậu ta vẫn còn là trẻ vị thành niên. Cẩn thận đấy, Perry, chúng ta không biết ai đang ở cùng Shelby nếu cả hai người đó đều làm việc cho cô ta, hay hiện họ đang có gì trong đầu. Rất có thể cô ta đang ở nhà Tranter.”
Perry ngắt máy và mở cửa ra. Dean đang đứng trên chiếu nghỉ nhỏ. Sau lưng cậu ta, Chantelle đang giàn giụa nước mắt.
“Joel đã không ở nhà vào đêm Sophie bị tấn công. Cháu đã nói dối. Cháu xin lỗi,” cô ta nức nở. “Nếu cháu nghi ngờ đó là nó thì cháu đã nói rồi.” Cô ta hít sâu một hơi. “Không phải nó. Không thể là nó được!”
Perry còn nhiều chuyện đáng để bận tâm hơn sự phiền phức của Chantelle, nhưng lúc này anh đang vô cùng tức giận.
“Đáng ra cháu đã có thể ngăn được chuyện này!” Anh hét lên. “Những gì cháu đã làm thật vô trách nhiệm.”
Dean chỉ vào chiếc hộp trên sàn. “Cháu không muốn nó bị trừng phạt. Nhưng thứ này… thật bệnh hoạn!”
“Cháu nghĩ Joel đang ở đâu?” Anh trừng mắt lườm cả hai.
“Cháu không biết.” Dean lắc đầu.
“Cháu phải biết gần đây nó thường tới đâu chứ. Nghĩ đi!”
“Gần đây cháu có thả nó ở đường Waterside vài lần. Nó nói mình có bạn sống trong một căn nhà ngoại ô gần đó.”
“Bạn nó tên là gì?”
“Nó chẳng bao giờ nói cả!” Dean như sắp khóc.
“Nó đã tới căn hộ nào?”
“Cháu không biết, nhưng chắc chắn nó nằm trong dãy đầu tiên bên phải.”
Perry đi đi lại lại khắp phòng, gọi cho Grace để cập nhật tình hình cho cô. Anh cũng cần yêu cầu trợ giúp từ các sĩ quan khác. Ai đó sẽ phải đưa hai người này về đồn để tra hỏi thêm.
Chúng chắc chắn sẽ phải trả giá cho hành động của mình.