Tamotsu không thể đi đâu trước giờ xưởng đóng cửa, vì vậy Honma hẹn gặp cậu ta vào chín giờ tối hôm đó. Tamotsu biết một quán nước khá ổn ở ngay gần ga, cậu ta hứa sẽ gọi điện đặt một phòng riêng. “Như vậy sẽ ấm áp hơn,” cậu ta nói.
Chín giờ kém mười, Honma mới hiểu cậu ta ám chỉ điều gì. Khi Tamotsu xuất hiện ở lối vào, có một cô gái đi cùng cậu. Cô ta mặc áo len cổ lọ bên ngoài váy len rộng, nhưng cách phục trang này không giấu được các đường cong trên người cô. Cô ta đang mang bầu ít nhất sáu tháng.
“Đây là vợ cháu, Ikumi.” Sau khi giới thiệu vợ mình, Tamotsu đặt hai chiếc đệm mỏng cạnh lò sưởi để cô ta có thể tựa vào tường.
“Cháu rất vui được gặp chú.” Ikumi vừa nói vừa chậm rãi ngồi xuống. Cử động của cô rất thận trọng, nhưng vẫn đầy tự tin.
“Con đầu lòng của hai cháu à?” Honma hỏi.
Cô gái mỉm cười với anh, khóe mắt kéo thành đuôi. “Là con thứ hai ạ. Nhưng chắc chú không thể đoán được vì nhìn Tamotsu và cái cách anh ấy nâng đỡ cháu.”
“Nhưng Taro đến sớm hơn chúng ta nghĩ mà,” cậu ta phản đối.
“Taro được mấy tuổi rồi?”
“Thằng bé mới qua sinh nhật một tuổi ạ. Mọi thứ trở nên bận rộn hơn với chúng cháu.”
Một người phục vụ bàn đi tới. Nơi này ấm áp nên cậu ta đổ mồ hôi trong khi di chuyển giữa các bàn. “Chúng tôi rất lấy làm tiếc vì mùi khói thuốc,” cậu ta nói trước khi ra ngoài, kéo cánh cửa trượt lại sau lưng.
“Có phải đây là lần đầu tiên chú đến Utsunomiya không, chú Honma?” Tamotsu hỏi.
“Đúng vậy. Bận rộn công việc và bao nhiêu chuyện khác, tôi chẳng bao giờ có cơ hội đi đâu cả.”
“Chỗ này cũng không đủ xa để chú đi du lịch dài ngày, một khi chú khởi hành từ Tokyo.” Ikumi nói thêm.
“Tôi lấy làm ngạc nhiên vì thành phố này rộng lớn đến vậy.”
“Nhờ vào các chuyến tàu cao tốc đấy ạ.”
Hóa ra Tamotsu đã làm ở xưởng của bố cậu ngay khi vừa tốt nghiệp cấp ba. Cậu ta chơi với Shoko Sekine đã nhiều năm ròng, từ thời còn học mẫu giáo, rồi cùng học đến khi xong cấp hai. Lên cấp ba, hai người học hai lớp khác nhau, do Tamotsu chọn vào trường dạy nghề, tuy vậy nhà bọn họ ở gần nhau và cả hai đều theo học lớp luyện thi vào các buổi chiều. “Trong đám con gái, cô ấy là bạn thân nhất của cháu,” cậu ta nói, liếc nhanh về phía vợ mình.
Ikumi cũng sinh ra và lớn lên ở Utsunomiya, nhưng cô và Tamotsu không học chung lớp. Cô đã tốt nghiệp một trường cao đẳng ở Tokyo và ở lại đó, làm thư ký năm năm tại khu trung tâm kinh doanh Marunouchi. Cô trở về Utsunomiya vì anh trai cô - người trước nay vẫn luôn sống ở quê - chuyển tới nơi khác, để bố mẹ lại trơ trọi. “Dù sao cháu cũng rất mệt mỏi vì phải sống một mình, hơn nữa mọi thứ đều đắt đỏ.”
“Còn chưa nói tới việc khi phụ nữ bước qua tuổi hai mươi lăm mà vẫn chưa lập gia đình, các công ty thường giao lắm việc cho họ nữa,” Tamotsu nhẹ nhàng nói.
Hình như đây là một chủ đề nhạy cảm. “Anh cứ cười đi, nhưng đúng thế thật.” Cô tuyên bố. “Em rất ghét như vậy.”
Nếu cô vẫn là một phụ nữ độc thân làm việc ở Tokyo, cô sẽ không bao giờ nói thẳng thừng như vậy. Cô sẽ trêu ngược lại Tamotsu hoặc tự trào về sự “cô đơn” của mình, quay cuồng với mọi việc để nhấn chìm cảm giác cô độc.
“Cháu làm ở Marunouchi, một công ty không lớn lắm. Lương và các khoản thưởng đều chỉ ở mức vừa phải. Mọi khoản tiền trội giờ đều bị đánh thuế. Công ty thậm chí còn không tổ chức cho bọn cháu đi du lịch, nếu muốn thăng tiến thì phải thực sự chiến đấu rất căng. Cháu chẳng cần mất nhiều thời gian cũng hiểu được vì sao mọi người chăm chăm tìm cách vào các công ty lớn đến vậy. Nhưng trên hết thảy, những người làm cùng cháu về cơ bản đều thuộc dạng mặt lạnh cả. Cháu chẳng thích như vậy chút nào.”
Những lời phàn nàn thường gặp, Honma biết vậy. Để bày tỏ sự đồng cảm, anh nói, “Ngoài chuyện lương bổng, ở các công ty lớn cũng chẳng khác gì công ty nhỏ khi đối xử với những phụ nữ làm việc lâu năm. Chỉ trừ khi cháu rất may mắn.”
Dù sao thì cảm giác bị ruồng bỏ ở tuổi hai mươi lăm vẫn là quá kinh khủng. “Với nghề cảnh sát, giáo viên hoặc các công việc yêu cầu kỹ năng và đào tạo đặc biệt, có thể câu chuyện sẽ khác. Nhưng với công việc văn phòng thông thường, người ta bị áp lực phải trẻ mãi.” Ikumi nói tiếp, “Hai mươi lăm đã là giới hạn chót rồi. Báo chí thì lem lẻm, ‘Thời thế đã thay đổi. Ngày nay phụ nữ ba mươi vẫn còn trẻ trung’, nhưng đó chỉ là lời lừa mị. Thậm chí với một cô gái hai mươi mốt tuổi, ngay khi có một nhân viên mới hai mươi xuất hiện, cô ta đã có cảm giác mình đang già đi.”
Honma hỏi, “Công việc của cháu thì sao, có thú vị không?”
Ikumi ngẫm nghĩ một hồi trong khi nhấp vài ngụm trà ô long. “Cũng ổn ạ. Giờ nhìn lại thì cháu thấy thế.” Từ góc nhìn của một người có chồng, một đứa con cùng một gia đình cần quán xuyến.
“Chú muốn nghe chuyện cười không?” Cô hỏi. “Khoảng sáu tháng trước, một cô bạn từng làm cùng bộ phận với cháu ở công ty Marunouchi - dù chúng cháu chẳng chuyện trò gì mấy - bất ngờ gọi điện. Gọi theo số ở nhà mẹ cháu ấy ạ. Lúc đó cháu tình cờ có mặt vì cháu đưa Taro về ở lại cùng ông bà ngoại.”
Tamotsu lắng nghe từng từ, như thể cậu ta chưa được nghe chuyện này bao giờ.
“Cháu vừa nhận máy, cô ta đã hớn hở hỏi, ‘Mọi việc thế nào?’ Lúc ấy cháu nghĩ, ‘Liên quan gì đến cậu chứ?’, nhưng chỉ đáp, ‘Ổn cả.’ Vậy mà chúng cháu buôn những chuyện tào lao về công ty kể từ khi cháu nghỉ làm. Thực ra thì toàn là cô ta nói cả. Cô ta kể về chuyến đi tới Hong Kong, năm nay công ty sẽ đi du lịch đến một khu nghỉ dưỡng có suối nước nóng. Rồi cuối cùng cô ta mới tạm ngừng, hỏi cháu dạo này ra sao. Cháu nói gọn, ‘Lo mỗi chuyện chăm con thôi.’”
“Và?”
Ikumi cười châm biếm. “Cô ta á khẩu luôn. Cuối cùng chỉ thốt được, ‘Cậu lấy chồng rồi à?’ Cháu đáp, ‘Ừ, chắc rồi. Tớ không muốn làm mẹ đơn thân tí nào.’ Vậy là cô ta không còn gì để nói nữa. Cuộc trò chuyện trở nên rời rạc, cuối cùng cô ta gác máy.”
Một khoảng lặng vây quanh chiếc bàn. Ikumi sờ dọc chai rượu sake đặt cạnh cô. “Cháu nghĩ có thể cô ta muốn tìm ai đó thê thảm hơn cô ta.”
“Thê thảm?”
“Đúng vậy ạ, cháu cá là lúc ấy cô ta đang tuyệt vọng. Cảm thấy bị ra rìa và ruồng bỏ. Vậy là cô ta nghĩ tới một đứa đã thôi việc, không phải để lấy chồng, đi du học hay làm gì khác, mà chỉ đơn giản là quay về cái xó xỉnh quê mùa. Chắc chắn cháu phải khổ sở hơn cô ta. Ít ra cô ta cũng sống ở thành phố lớn. Vậy là cô ta gọi điện.”
Trông Tamotsu như thể vừa cần phải thứ gì đó mà không biết nó là gì. “Anh không hiểu.”
“Tất nhiên là anh không hiểu rồi. Anh làm sao hiểu được.”
“Có lẽ đây là vấn đề của nhiều phụ nữ.” Honma nói.
Ikumi lắc đầu. “Hừm, cháu vẫn ta hỏi như thế. Đàn ông thường thăng tiến, tăng lương và được vô số thứ khác. Nhưng anh Tamotsu nhà cháu chẳng bao giờ đạt được những thứ đó.”
Tamotsu nhìn chằm chằm. “Em có ý gì?”
Ikumi mỉm cười, giơ tay nắm lấy cánh tay cậu ta đầy thân mật. “Anh đừng nổi giận. Em không có ý nói anh ngốc hay gì cả.”
“Có trời mới biết em có ý đó không.”
“Em không hề. Anh có những thứ mà có lẽ nhiều người sẽ không bao giờ có được.”
Honma bảo cô gái giải thích thêm.
“Ý cháu là anh ấy luôn yêu thích xe hơi, ngay từ ngày bé đã vậy. Anh ấy thích xe đến độ chọn học sửa xe từ thời còn đi học. Sau đó bố anh ấy mở xưởng sửa xe, ở đó anh ấy chứng tỏ mình là thợ máy lành nghề nhất.”
“Không phải lúc nào cũng lành nghề cả đâu,” Tamotsu nói đầy khiêm tốn.
“Đúng vậy. Nhưng anh đã làm việc rất chăm chỉ. Thực hành đến độ thành thục, như vậy anh có tài năng. Một kẻ lười biếng có thể cũng rất thích sửa xe, nhưng chưa chắc đã làm được đến đầu đến đũa. Tamotsu thì khác, gắn bó từ thuở nhỏ và nay thực sự trở thành tay lão luyện. Cháu gọi đấy là hạnh phúc.” Ikumi có thể không phải là người giỏi hùng biện nhất, nhưng cô nói hoàn toàn xác đáng.
“Đúng thế, nhưng chừng này chưa khiến anh thỏa mãn. Anh muốn trở thành thợ máy giỏi ở một nơi có quy mô lớn hơn.”
“Như là làm việc ở Mazda hay tranh tài ở Le Mans?” Ikumi nói và cười nụ.
“Quá chuẩn. Nhưng xưởng của bố ở đây. Vì thế anh ta bỏ ý định đó.”
Ikumi mỉm cười im lặng. Tamotsu vẫn ôm ấp những giấc mộng con, nhưng Ikumi đủ thông minh để không xoáy sâu vào đó, Honma ngưỡng mộ cô ở điểm này. Nhìn bề ngoài cô hoàn toàn bình thường, không có nét gì quá đặc biệt, có lẽ lúc đi học cũng chẳng hề nổi trội, nhưng cô rất khéo léo, biết để ý đến mọi chi tiết.
Nắm lấy khoảng lặng, Honma hỏi luôn. “Theo cháu, vì sao Shoko Sekine lên Tokyo?”
Cặp vợ chồng trẻ đưa mắt nhìn nhau. Sau đó Ikumi nhìn xuống, giơ tay lấy đôi đũa, như thể muốn nói rằng đây là việc của Tamotsu, không phải của cô.
“Chúng ta hẵng ăn đi kẻo nguội,” cô gợi ý. “Cháu đói lắm rồi.”
“Nhưng anh nghĩ em đã ăn tối rồi mà.”
“Em đang ăn cho hai người mà, anh không nhớ à? Bữa lúc nãy là dành cho con.” Cô từ tốn nói.
Honma nhìn sang Tamotsu. “Cháu không biết được lý do vì sao tốt nghiệp cấp ba xong, Shoko đã vội vàng đi tìm việc ngay à?”
Tamotsu cắn môi dưới rồi nói với giọng cộc cằn. “Liên quan gì chứ? Chuyện xảy ra cũng lâu lắm rồi, mà lại là việc riêng nữa.”
“Ừm, vậy thì để tôi nói cháu hay, tôi muốn biết rõ về con người Shoko, cách cô ta quyết đinh mọi việc. Nếu biết được, có thể tôi sẽ xác định đúng góc nhìn về những sự kiện diễn ra với cô ta sau này.”
“Như thế cũng sẽ giúp chú tìm được người đã giả danh cô ấy chứ?” Tamotsu liếc mắt nhìn Ikumi. “Cháu đã kể cho vợ cháu nghe mọi điều chú kể với cháu. Cô ấy thông minh hơn cháu nhiều.” Cậu ta với tay lấy túi xách của Ikumi. “Cháu có mang theo thứ này. Kỷ vật từ thời học cấp ba, bố cháu đã giữ lại.”
Hóa ra là một tấm ảnh. Cuối cùng, Honma đã được nhìn thấy dung nhan Shoko Sekine thật. Lần đầu tiên.
Mặc bộ đồng phục nữ sinh may kiểu thủy thủ, giữ ống giấy bồi màu đen bên dưới cánh tay, cô nhìn thẳng vào ống kính. Cô chính là hình ảnh của tuổi xuân phơi phới. Cặp mắt dài, chiếc mũi hơi hếch. Tóc xõa ngang vai, đôi chân mảnh khảnh bên dưới tà váy xếp ly màu xanh nước biển. Một cô gái mảnh mai với ngoại hình bình thường, kiểu khuôn mặt cần phải trang điểm đôi chút. Đó là một bức ảnh cũ, nhưng rõ ràng cô gái trong ảnh không được xinh đẹp như kẻ mạo danh cô ta.
“Sau khi Shoko lên Tokyo, cháu còn gặp cô ấy độ hai, ba lần, vào những dịp cô ấy về thăm nhà. Lần cuối cùng là tại đám tang. Tóc cô ấy lúc nào cũng để ngang chừng đó, nhưng đã uốn và nhuộm đỏ, bảo rằng không có thời gian để nuôi tóc trở lại như cũ. Cô ấy nói năng mạnh bạo, hành động cũng mạnh bạo hơn. Dường như con người thực của Shoko đã bị nhốt chặt ở đâu đó sâu bên trong cô ấy mất rồi.”
Honma nói, “Cháu biết chuyện Shoko từng dính đến bọn cho vay nặng lãi, phải không?”
Hai vợ chồng cùng gật đầu. Ikumi làm rõ hơn, “Cháu biết chuyện này từ khi hẹn hò với anh Tamotsu.”
“Cháu thì biết ngay từ đầu. Mẹ cháu và mẹ Shoko hay đến làm tóc tại cùng một tiệm, bà nghe được đầu đuôi câu chuyện ở đó. Cháu đoán mọi việc ngày càng tệ hại hơn vì mẹ cô ấy có lần phải báo cảnh sát. Vì thế cháu nhắn với bác ấy, nếu đám đòi nợ thuê lại đến thì nhớ gọi cho cháu.”
“Cháu bảo với bà Sekine như thế?”
“Vâng, cháu khá thân với bác ấy mà.”
“Sau khi tới Tokyo làm việc, năm nào Shoko cũng về nhà vào dịp hè và Tết à?”
Tamotsu dừng lại suy nghĩ. “Hừm. Hình như có một năm cô ấy không về, còn lại thì...”
“Các cháu đã họp lớp bao giờ chưa?”
“Có chứ ạ. Lớp cấp hai bọn cháu cũng tổ chức họp mặt. Nhưng Shoko không tham gia.”
“Không à?”
“Dù vậy mọi người vẫn nhắc nhỏm tới cơ ấy. Bấy giờ cháu mới biết Shoko phục vụ bar ở Tokyo.” Tamotsu liếm ướt môi. “Một cậu bạn cùng lớp cũng làm việc ở Tokyo, đến Shibuya giải khuây đôi chút, và bắt gặp Shoko, ăn mặc hở hang.”
“Shibuya? Cô ta chưa bao giờ làm ở Shibuya.”
“Cô ấy làm ở đâu?”
“Ở một quán có tên Gold tại Shinjuku và một quán khác tên Lahaina tại Shimbashi. Tôi chưa tới Gold, nhưng Lahaina không phải là một nơi sa đọa. Các cô gái ở đó cũng chẳng hề ăn mặc hở hang.”
“Biết đâu anh kia nói thế để thăm dò phản ứng của mọi người,” Ikumi góp ý. “Các bạn cháu, những người học cùng lớp ấy, bọn họ có biết Shoko đang gặp rắc rối về tài chính không?”
“Chắc là có. Tin dữ bao giờ cũng đồn xa mà.”
“Thế còn cách cô ta xóa sạch nợ?”
Tamotsu lắc đầu. “Không, bọn họ không biết toàn bộ đâu. Nhất là về chuyện... Chú gọi nó là gì ấy nhỉ?”
“Tuyên bố phá sản cá nhân.”
“Đúng vậy. Ngay cả cháu cũng không biết, cho đến khi được nghe chú kể. Mẹ Shoko nói cô ấy đi vay mượn họ hàng để trang trải. Trước giờ cháu vẫn nghĩ thế.”
Hay đấy, Honma nghĩ. Rõ ràng Shoko không hề hé răng cho bà mẹ biết tình hình đã tồi tệ đến mức nào.
“Vậy quanh đây, mọi người cũng nghĩ giống cháu?”
Tamotsu gật đầu. “Vâng. Chỉ hiềm ai cũng lấy làm lạ là hóa ra Shoko có họ hàng để bấu víu, bởi vì chưa ai ở đây nghe đến họ bao giờ. Ít nhất là quanh đây.”
“Biết toàn bộ câu chuyện như vậy,” Honma thăm dò, “đã ai nghĩ xem có điều gì đáng ngờ xung quanh cái chết của bà Sekine chưa? Có ai từng nghi ngờ Shoko không?”
Tamotsu nhìn thẳng vào mắt Ikumi, tìm kiếm sự ủng hộ. “Vâng, có cháu.”
“Cháu nghĩ có thể Shoko mờ mắt vì khoản tiền bảo hiểm của bà mẹ?”
Tamotsu lại gật đầu, Lần này đến Ikumi lên tiếng. “Xét đến cùng món tiền đó lên đến tận hai mươi triệu yên cơ mà.”
Honma mỉm cười thấu hiểu. “Trên thực tế, chỉ là hai triệu yên thôi.”
“Thật ạ?”
“Thật. Bà ta chỉ mua bảo hiểm sức khỏe quốc gia.”
“Sao người ta lại hô lên đến con số kia nhỉ?”
“Một đồn mười mà.”
Ikumi hỏi Tamotsu: “Anh nghe tin hai mươi triệu chính xác là ở đâu thế?”
Cậu ta nghiêng đầu. “Anh cũng chẳng biết nữa.” Im lặng một quãng.
Honma nói, “ở đám tang, cháu có hỏi Shoko xem cô ta đã giải quyết hết nợ nần chưa không?”
“Thôi nào chú, cháu đâu thể hỏi thế được.”
“Ừm, tôi cũng đoán thế.”
“Dù sao Shoko cũng rất sốc, món tiền đó là thứ cuối cùng một người...”
“Nhưng cậu thực sự nghi ngờ?”
Trông cậu ta có vẻ xấu hổ. “Vâng.”
“Anh chàng cảnh sát quen cháu thì sao? Sakai, phải không nhỉ? Anh ta có hỏi gì không? Cô ta có chứng cứ ngoại phạm không?”
“Người ta đã mở một cuộc điều tra hẳn hoi, nhưng chẳng thu được gì cả.”
Thôi được, Honma nghĩ, lúc bấy giờ họ chỉ làm lấy lệ thôi. Anh thừa biết cuộc điều tra “hẳn hoi” của cảnh sát là như thế nào. “Sau lễ tang, cháu tới tìm Shoko ở Kawaguchi, có phải do xuất phát từ nỗi ngờ vực?”
“Đúng vậy. Đấy là lý do khiến cháu lặn lội tới Kawaguchi.”
“Khi cháu tới nơi, cô ta đã biến mất. Vậy là cháu đoán cô ta chạy trốn?”
“Đúng ạ.”
Honma lấy tấm ảnh Shoko giả ra, chìa cho Ikumi xem. “Cháu đã bao giờ nhìn thấy cô gái này chưa?”
Ikumi đón lấy tấm ảnh.
“Tôi được biết, khi bà Sekine ngã cầu thang, cháu tình cờ đi ngang qua rồi gọi xe cứu thương. Trong số những người tới xem có một phụ nữ cháu chưa từng gặp, cô ta đeo kính đen, đúng không?”
Ikumi gật đầu, mắt vẫn không rời tấm ảnh.
“Trông cô ta có điểm gì giống cô gái trong tấm ảnh này không?”
Ikumi quan sát một lúc lâu. Hai người còn lại vẫn giữ im lặng. Những âm thanh bên ngoài vọng vào qua cánh cửa trượt bằng giấy, tiếng thực khách gọi món. Ikumi lắc đầu, dù rõ ràng cô vẫn đang cố nhớ lại. “Trông cô ta chẳng có nét nào quen cả. Nhưng dù sao cũng đã hai năm trôi qua, mà cháu chỉ nhìn người phụ nữ kia có vài giây.”
“Em không nhớ bất cứ điều gì về ngoại hình cô ta à?” Tamotsu hỏi, hơi nhoài người tới trước.
“Không ạ. Không có điểm nào nổi bật.”
Honma nghĩ có lẽ nên thả lỏng. “Được rồi, đừng cố làm gì.” Dẫu vậy, anh không nghĩ Ikumi dễ bị tác động. “Đêm mà bà ấy ngã cầu thang, cháu vẫn còn nhớ kỹ chứ?”
Ikumi khoanh chặt tay trước ngực. “Vâng, cháu nghĩ vậy. Cháu đang trên đường đi làm về. Dạo ấy cháu làm thêm ở một tiệm cà phê gần ga, đôi lúc cháu mang về một ít đồ còn thừa, một miếng bánh ngọt chẳng hạn. Đêm đó cháu mang theo một ít bánh, nhưng về đến nhà, trải qua sự việc chấn động, chỗ bánh đã nát bét. Chắc cháu đã vung chiếc túi tứ tung khi hét lên.”
“Tôi rất tiếc phải gợi lại câu chuyện, nhưng khi ngã, bà Sekine có la lên không?”
Ikumi lắc đầu. “Cảnh sát cũng hỏi câu này, nhưng cháu không nghe thấy gì cả. Đột nhiên một cái xác đổ ụp xuống trước mặt cháu, ngay tại chỗ đó.”
Tamotsu chen vào. “Bởi thế kết luận ban đầu của cảnh sát là “có thể do tự tử”. Đến giờ sự việc vẫn chưa ngã ngũ. Chú Sakai - người cảnh sát mà cháu đã nhắc đến ấy - cũng đồng tình với giả thiết tự tử. Chú ấy cho rằng chỉ trừ khi muốn chết, chẳng ai dám nghĩ tới việc lại gần chỗ cầu thang kia trong trạng thái say xỉn. Hơn nữa ở tòa nhà có thang máy mà.”
“Vậy sao?”
“Nhưng theo lời những người quen của bà Sekine ở quán bar Tawaga, bà ấy không thích thang máy. Nhất là sau khi uống xong. Bà bảo đi thang máy sẽ buồn nôn. Nên luôn đi cầu thang bộ.”
“Ừm.”
“Dù vậy, Sakai vẫn nghĩ đây là trường hợp tự tử. Chú ấy nói nếu là một tai nạn hoặc bị ai đó đẩy xuống, chắc chắn bà ấy sẽ hét lên.”
Không hẳn, Honma nghĩ. Nếu bà ta bị chuốc thuốc mê hoặc vì lý do gì đó mà mất nhận thức... “Đôi lúc, vẫn có những nạn nhân hoàn toàn không gây ra âm thanh gì. Xung quanh hiện trường có tĩnh lặng không?”
Tamotsu bật cười. “Quán Tawaga có phòng karaoke, câu lạc bộ bên cạnh cũng có sàn nhảy. Trước đây cháu từng tới đó nhảy ầm ĩ đến nỗi không nghe được bất cứ lời nào người khác nói.”
Ikumi đồng tình. “Đúng đấy ạ. Ý cháu là, khi cháu hét lên, những người đầu tiên xúm lại đều chạy ra từ các tòa nhà và các cửa hàng xung quanh. Không có ai ở Tawaga để ý, mãi cho đến khi người ta xúm đen xúm đỏ vào.”
“Đêm đó bà Sekine ở quán Tawaga à?”
“Có vẻ bà ấy hay tới đó.”
“Thường xuyên lắm à?”
“Cháu đoán thế. Ít ra là Shoko từng kể thế. Từ rất lâu rồi, thời cô ấy vẫn còn ở nhà. Cô ấy nói đó là thú vui duy nhất của bà mẹ.”
“Bà ấy có đến vào những ngày cố định không?”
“Vào các tối thứ bảy ạ. Bác ấy làm việc ở quán ăn trong trường. Vậy nên Chủ nhật bác ấy không cần dậy sớm.”
Tối thứ Bảy hằng tuần. Điều duy nhất còn phải xác định chính là nên đợi chỗ nào. Rồi rình bà già chân nam đá chân chiêu ra khỏi quán Tawaga và đánh mạnh từ sau lưng. Kẻ muốn giết bà hẳn phải tiến hành theo dõi một thời gian. Nhưng còn một cách đơn giản hơn. Ví như giả làm người bán hàng đi đến các nhà. Cũng có thể cô ta chỉ cần bám vào lịch trình thứ Bảy và đúng ngày thì đến Utsunomiya. Tuy nhiên, nhờ đâu mà cô ta có được thông tin đó?
“Thay vì ngồi đây ước đoán, chúng ta nên tới Tawaga một chuyến xem sao.” Tamotsu gợi ý.
“Em đi cùng nhé,” Ikumi nói.
“Không, em sẽ cảm lạnh mất.”
“Không sao đâu. Em mặc ấm rồi mà.” Cô đảm bảo, cằm hơi hếch lên.
Dường như có một thông điệp ngầm giữa họ qua cử chỉ ấy, bất ngờ Tamotsu đặt ly nước xuống và nói, “Chú Honma, cháu muốn giúp chú.”
“Giúp tôi?”
“Giúp chú tìm Shoko. Cháu sẽ dành toàn bộ thời gian cho việc này.”
Honma nhìn sang Ikumi. Cô mím chặt môi, nhanh chóng gật đầu quả quyết. “Nhưng còn công việc của cháu thì sao?”
“Cháu sẽ xin nghỉ ít lâu. Không sao đâu. Cứ quyết vậy chú nhé? Ikumi cũng đã đồng ý rồi.” Cậu ta liến thoắng nói, rồi nhỏm người dậy. “Cháu sẽ trở lại ngay.”
Cô vợ nhìn theo bước chân chồng trong khi cậu ta bước ra ngoài. “Anh ấy rất tốt bụng,” cô nói rồi duỗi chân, vuốt thẳng nếp váy.
“Ừm,” Honma đồng tình. “Xin lỗi đã kéo vợ chồng cháu vào chuyện rắc rối thế này.”
“Không sao mà chú. Chúng cháu sẽ sớm vượt qua thôi,” cô gái trấn an Honma. Cô gập chiếc khăn tay trong lòng. “Anh ấy bảo cháu, chú là cảnh sát từ Tokyo tới.”
“Hiện tại thì tôi đang xin nghỉ.”
“Cháu cũng được nghe kể rồi ạ. Tamotsu thực ra khá kín kẽ. Lúc tối, ngay sau khi chú rời khỏi xưởng, anh ấy đã gọi điện cho người bạn trong ngành cảnh sát, nhờ kiểm tra xem có phải chú Shunsuke Honma là cảnh sát ở Tokyo không.”
“Vậy sao?”
“Giờ thì anh ấy rất kích động và háo hức tham gia. Anh ấy muốn được cùng một thám tử thực thụ đi điều tra. Tamotsu thật lòng muốn làm việc này.”
“Cháu có chắc sẽ không bận lòng không? Cậu ta sẽ phải nghỉ việc một thời gian, có thể để cháu tự xoay xở một mình nữa.”
“Cháu chắc. Chú cứ cho anh ấy theo cùng đi ạ.”
Honma ngừng lại một vài nhịp thở. “Tôi không nghĩ mình làm được.”
Ikumi bất thình lình ngước lên. “Vì sao ạ?”
“Bởi vì tôi không tin cháu thực sự muốn, và tôi không thích gây rắc rối. Tôi sẽ báo cho chồng cháu khi có tin mới, nhưng tôi nghĩ cậu ta nên ở nhà thì hơn.”
“Cách đó không ổn đâu. Sẽ tốt hơn nếu anh ấy được giúp chú.”
“Cháu thực sự không bận tâm chứ?”
“Thực sự cháu rất bận tâm. Bận tâm đến phát điên lên ấy chứ,” cô tuôn một tràng, gương mặt căng thẳng. “Nhưng cháu không muốn anh ấy ngồi nhà mà tâm trí cứ miên man về Shoko.”
“Khoan đã. Tôi nghĩ cháu đang để cho trí tưởng tượng của mình đi quá xa rồi.”
“Sao chú lại quả quyết như thế?” Cô hỏi thẳng.
“Ừm, cho dù họ đã từng là bạn thanh mai trúc mã, nhưng bây giờ đối với cậu ta, cháu và gia đình nhỏ của hai người quan trọng hơn nhiều so với cô gái Shoko này. Tôi chỉ nói được đến vậy thôi.”
“Vâng. Chúng cháu quan trọng. Anh ấy chăm lo gia đình rất chu đáo. Nhưng vấn đề không nằm ở đó.” Giọng cô càng lúc càng nhỏ dần, như mất hết sức lực. “Chú Honma, chú có người bạn nào từ thời thơ ấu không?”
“Có, nhưng tôi không thân lắm.”
“Vậy thì chú không hiểu được đâu.”
“Tamotsu và Shoko vẫn thân thiết khi đã lớn lên sao?”
“Bất kể thế nào, anh Tamotsu vẫn quan tâm tới chị ấy. Khi Shoko lên Tokyo và gặp rắc rối, cháu nhận thấy Tamotsu không chỉ quan tâm, anh ấy từng yêu chị ta.”
“Nhưng không giống tình yêu cậu ta dành cho cháu.”
“Vâng, tất nhiên là khác chứ ạ. Nhờ vậy mọi chuyện vẫn ổn. Cháu có thể tha thứ cho anh ấy vì đã sốt sắng lo lắng cho Shoko. Nhưng cháu không muốn tình trạng này kéo dài mãi mãi.” Ikumi cúi xuống, một giọt nước mắt rơi đọng trên mu bàn tay cô.
“Cháu đừng nên thất vọng như vậy, không tốt cho đứa bé đâu.” Honma mỉm cười, cố làm cho cô nhìn lên.
Nhưng Ikumi không cười. Cô nhún vai. “Anh ấy luôn yêu chị ta, luôn nghĩ về chị ta. Họ có nhiều kỷ niệm từ thời còn bé xíu. Cháu không cách nào sánh được.”
Honma nghĩ về người bạn Funaki và tấm lòng sâu nặng của cậu ta với bức hình Chizuko ở nhà. “Nếu yêu cô ta sâu nặng như vậy, thì tại sao lại không lấy cô ta?”
Ikumi thoáng mỉm cười. “Shoko không thực sự coi anh ấy là một người đáng lấy làm chồng. Họ quá thân thiết với nhau.”
Quá thân thiết... Funaki cũng từng nói vậy.
“Hơn nữa...” Ikumi lấy lưng ngón tay trỏ quệt ngang mặt, chẳng buồn che giấu những giọt nước mắt của mình nữa. “Anh ấy cho rằng mình đã hạ thấp Shoko, vì nghi ngờ chị ta giết bà mẹ. Tới giờ anh ấy vẫn cảm thấy tội lỗi.”
“Vậy là cậu ta muốn chuộc lỗi?”
“Đúng đấy ạ. Chúng cháu đã tranh cãi với nhau suốt ba giờ đồng hồ. Chú hãy tin cháu, anh ấy thực lòng muốn được giúp chú. Vì vậy cháu mong chú cho anh ấy cơ hội xua đi gánh nặng kia.” Ikumi không hề mong muốn chuyện này, nhưng cô cũng không muốn đua tranh cùng một hồi ức.
Cô tiếp tục kể Tamotsu quyết tâm ra sao, nhưng Honma bị ấn tượng chủ yếu bởi sự kiên quyết của cô. Anh thở dài và nói, “Khi mọi chuyện kết thúc, tôi hy vọng cháu sẽ bắt cậu ta đền bù bằng thứ gì đó vô cùng đắt đỏ.”
Ikumi cười. “Anh ấy định xây nhà cho mẹ con cháu. Bọn cháu có đất rồi. Cháu muốn sống ở một ngôi nhà phân tầng đan xen[1].”
“Tuyệt quá!”
Cánh cửa được kéo ra, Tamotsu trở lai. Có lẽ cậu ta đã đứng đợi ở bên ngoài nãy giờ. Đôi mắt cậu ta nhìn xuống.
“Chúng ta đi nhé?” Ikumi nói, sắp sửa đứng dậy. Nửa chừng, cô quay sang Honma. “Nếu Tamotsu làm tốt, anh ấy có được nhận kỷ niệm chương hay thứ gì đó tương tự từ phía cảnh sát không chú?”
Tamotsu ngượng ngùng. “Thôi nào, em đừng làm phiền chú ấy nữa.”
“Em hỏi thế có gì sai đâu chứ. Em thích có một tấm bằng khen được lồng khung treo trên tường, anh không thích như vậy sao? Đến giờ chúng ta mới có tờ giấy khen thưởng về thành tích thể dục của anh từ thời cấp hai mà.”
Lần đâu tiên sau một quãng thời gian dài, Honma cảm thấy lòng mình ấm áp. “Tôi sẽ cố thử xem sao.”
❀ ❀ ❀
[1] Nhà có sàn của phòng này ở giữa chừng (cao hơn hoặc thấp hơn) sàn phòng bên cạnh.