Perry rón rén leo lên cầu thang, nhăn mặt khi giẫm phải một mảnh sàn gỗ kêu cọt kẹt. Anh nín thở một lát, nhưng mọi thứ hoàn toàn im lặng. Anh không muốn đánh thức Lisa hay Alfie. Cả hai đều cần được ngủ.
Sau khi tắm trong phòng dành cho khách, anh khẽ kiểm tra cậu con trai. Thằng bé đang nằm ngửa, tay giơ lên đầu, buồng phổi bé xinh phập phồng đều đặn trong giấc ngủ. Perry cúi xuống quan sát sự đáng yêu đó. Alfie dường như đang cười. Khi lớn lên, nó sẽ trở thành một tay sát gái đích thực, Perry biết chắc điều đó.
Nếu anh có thể bảo vệ thằng bé.
Anh thở hổn hển khi những suy nghĩ đó chạy tán loạn trong đầu. Perry hiểu rõ về tình yêu vô điều kiện mà các bậc cha mẹ dành cho con, biết rằng anh sẵn sàng hy sinh để đảm bảo con trai mình được an toàn, nhưng anh cũng hiểu rằng sẽ đến lúc thằng bé tự bước ra thế giới trên đôi chân của mình, và anh sẽ không thể luôn dõi theo con được nữa.
“Anh có định lên giường không, hay em sẽ phải đợi nhận được một cái ôm cả đêm?” Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Perry quay lại và thấy Lisa đang đứng trên ngưỡng cửa. Cô nhón chân bước về phía anh và anh vòng tay qua vai cô, hôn nhẹ lên trán cô.
“Hôm nay em thế nào?” Anh hỏi, biết rằng cô cũng muốn hỏi câu tương tự nhưng sẽ không lên tiếng trừ khi anh làm trước.
“Ồ, anh biết mà. Việc của trẻ con, việc của người lớn. Như bình thường thôi.”
“Ngày hôm nay với anh… thật tệ.”
Cô ôm anh chặt hơn. “Về giường đi.”
Anh theo cô quay về phòng của họ.
“Anh có gặp Allie ở buổi tưởng niệm không?” Lisa hỏi khi kéo chăn lên.
“Ờ. Có người đã khiến cô ấy buồn lòng, nhưng nhìn chung thì cô ấy ổn.”
“Anh có hỏi cô ấy dành cho một ngày không?”
“Anh có.”
Được gặp Allie luôn rất vui, nhưng trong những hoàn cảnh khác thì sẽ còn tuyệt hơn nhiều. Anh muốn nhắc Allie rằng đã lâu rồi cô ấy và Mark, chồng cô ấy, không đến thăm anh và Lisa. Anh đã kín đáo hỏi cô ấy điều đó. Allie nói mình rất sẵn lòng, nhưng anh biết thực tế điều đó hẳn sẽ khó xảy ra. Hiện tại mọi người đều vô cùng bận rộn.
“Em sẽ sắp xếp mọi thứ.” Lisa ngáp dài trong lúc vẫn chưa nói xong.
Perry nằm xuống và tắt đèn. Nhưng ngay cả khi đang ôm Lisa trong vòng tay, anh vẫn không thể cảm thấy thư thái. Khuôn mặt của mọi người trong buổi tưởng niệm vẫn lảng vảng trong tâm trí anh. Đáng ra anh phải làm việc, lắng nghe bất cứ điều gì khác thường, nhưng anh đã suýt bật khóc vài lần khi cảm nhận được nỗi đau đang lan tỏa trong đám đông. Vô số tâm hồn non trẻ đã bị ảnh hưởng bởi một hành động nhẫn tâm.
Anh nhớ lại một nhóm nữ sinh vẫn chưa thể nguôi ngoai, tiếng khóc ai oán của họ khiến anh đau đớn. Anh đã nói chuyện với họ, không chắc liệu điều đó có ích hay phiền toái. Nhưng họ đã chia sẻ vài câu chuyện vui và anh đã giúp họ được mỉm cười vài lần khi nhớ về chúng.
Anh cũng nói chuyện với một giáo viên, người đã kể với anh rằng Lauren vô cùng xuất sắc trong môn hóa. Perry đã cười với cô, nói rằng anh không hề ưa môn hóa chút nào. Nhưng rõ ràng, Lauren rất yêu nó. Người phụ nữ ấy đã nói rằng các tiết học giờ sẽ không còn như cũ nữa, đồng thời cố kìm những giọt nước mắt.
Và cả một nhóm các cậu trai cố tỏ ra cứng cỏi, dù anh biết họ cũng cảm thấy vô cùng đau lòng, nhất là trong những phần phát biểu.
Sự yêu mến mà Lauren nhận được khiến anh kinh ngạc. Dù đó là chuyện bình thường khi đám đông tập hợp lại để tưởng nhớ một người, không ai nói dù chỉ một điều xấu về cô bé. Thường thì sẽ có ai đó thì thầm một bình luận mang đầy tính xúc xiểm.
Và giờ còn có thêm Diane Waybridge nữa. Anh không thể nhìn vào tấm ảnh chụp các con cô mà không cảm thấy cơn thịnh nộ bốc lên. Chúng còn quá nhỏ. Anh không thể hình dung nổi cảm giác của chồng cô lúc này.
Đoạn băng thu được từ camera an ninh thật vô cùng đáng giá. Làm sao lại có tận hai kẻ liên quan tới vụ này? Liệu có phải một tên là hung thủ và tên kia là đồng phạm, hay cả hai đã cùng làm chuyện đó? Liệu có phải một tên đã dụ dỗ hai người phụ nữ và tên kia đảm nhận việc giết chóc, hay cả hai đã cùng xuống tay?
Anh kéo Lisa lại gần hơn. Cô giằng ra trong vô thức rồi lại nằm im. Anh hy vọng cô cảm thấy an toàn trong vòng tay mình, cầu nguyện rằng anh có thể mãi bảo vệ vợ và con trai.
Anh nhắm mắt lại, cố gắng trong tuyệt vọng để rũ bỏ những hình ảnh đang tràn ngập trong đầu. Anh sẽ chẳng thể làm được gì hữu ích nếu không thể ngủ nổi.
Đám sát nhân đang lảng vảng đâu đó trong thành phố của anh, và anh muốn chúng biến mất.