Tiếng hét của Teagan bay xuyên qua không khí về phía họ. Từng sợi lông trên người Grace đều dựng đứng lên khi nó vọng tới tai cô.
Xin đừng để con tới quá trễ.
“Lối này!” Frankie hét lên và Grace bám theo cậu ta.
Khi chạy qua một ngã rẽ, cô thấy hai người đàn ông chỉ về phía tháp đồng hồ. Ở phía xa là Teagan và người phụ nữ mà Grace giờ đã biết tới dưới tên Lizzie Shelby. Lizzie đang cầm trên tay một con dao. Họ có thể đã quá trễ.
“Chúng tôi đã trông thấy nghi phạm!” Grace thông báo cho phòng điều hành qua điện thoại. “Cảnh sát đây! Đứng lại!”
Khi họ tiến lại gần hơn, Lizzie vòng tay qua cổ Teagan, kéo cô bé sát lại phía mình và đặt lưỡi dao lên bụng cô bé.
“Lùi lại!” Ả hét lên.
Họ bước chậm lại. Shelby hiện đang chiếm thế thượng phong. Grace sẽ phải tiếp tục nói chuyện với cô ta cho tới khi có thêm lực lượng hỗ trợ.
“Elizabeth, hay cô muốn được gọi là Lizzie? Hay có lẽ là Bethan?” Cô nói.
“Tên tôi là Lizzie.”
“Được rồi, Lizzie, tôi chỉ muốn nói chuyện thôi.” Grace dấn thêm một bước, hy vọng tình hình sẽ tiến triển thuận lợi. “Chúng tôi đã thu được mẫu ADN của cô trên thi thể Joel Nicholls và Jason Tranter,” cô nói, không biết điều đó có đúng hay không, nhưng cô cũng chẳng quan tâm, đồng thời vẫn tiến thêm một bước nữa. “Cô đã giết họ; cô không thể chối tội được đâu. Hãy thả Teagan ra.”
“Không! Nó là đứa số năm.”
“Và tôi có nhiều hơn năm sĩ quan đang vây quanh cô đấy,” cô nói dối. “Cái kết sẽ chẳng tốt lành gì đâu.”
Grace nhìn thẳng vào mắt Teagan, có ý muốn bảo cô gái trẻ giữ bình tĩnh và im lặng. Cô quan sát khi Lizzie siết chặt tay quanh cổ Teagan. Teagan la lên.
“Mày im mồm đi được không!” Lizzie hét to.
“Bình tĩnh lại nào.” Grace giơ hai tay lên.
Cô liếc qua Frankie, người vẫn đứng cạnh mình nãy giờ. Không ai trong hai người có thể di chuyển mà không bị Lizzie phát hiện ra. Cũng không thể cử các sĩ quan khác tới phục kích sau tháp đồng hồ. Nó quá trống trải.
“Mọi chuyện kết thúc rồi, Lizzie ạ,” Grace nói tiếp.
“Tôi không giết bất cứ ai trong số đó cả,” Lizzie nói. “Là nó - Teagan.”
“Không,” Teagan nức nở.
“Ồ, thôi nào, đừng đổi trắng thay đen vậy chứ. Chúng tôi biết là cô bé chẳng hề liên quan.” Grace đổi chiến thuật. “Vậy còn những người phụ nữ trẻ tóc vàng thì sao?”
“Vậy cô nghĩ sao? Nói tôi nghe xem nào.”
“Tôi nghĩ họ khiến cô nhớ về chính mình, hay đúng hơn là con người mà cô đã có thể trở thành. Trong sáng, hạnh phúc, được yêu thương.”
“Cô đâu thể chứng minh được điều đó.”
“Hiện giờ thì chưa, nhưng tôi đã tìm ra mối liên hệ giữa cô và Peter Bentley hồi năm 2014. Cả hai cùng bị buộc tội trộm cắp hai tháng trước khi những vụ giết người xảy ra. Cô đã khai man khi bị bắt. Cô là một người vô gia cư sống dưới cổng vòm, nhưng đã dành vài đêm tại nhà trọ trên đường Curzon. Đăng ký dưới tên Beth Whiston. Đó là họ thời con gái của mẹ cô, phải không?”
Thật thú vị khi thấy Lizzie bắt đầu vặn vẹo khi tấm lưới được kéo lại, nhưng cô không muốn để con giun xéo mãi cũng quằn.
“Tôi cho là cô sẽ nói rằng Peter Bentley đã bắt cô làm điều đó,” Grace nói tiếp.
“Peter chẳng bắt tôi làm gì cả. Anh ấy yêu tôi.”
“Thật sao? Cô có biết rằng mình không phải người phụ nữ duy nhất mà hắn gặp gỡ trong lúc vẫn đang ngồi tù không? Hắn có ba người phụ nữ đến thăm mỗi tháng.”
Đôi mắt Lizzie khóa chặt vào Grace sau tiết lộ này. “Cô đang nói dối.”
“Không hề.”
“Họ là ai?”
“Cô biết là tôi không thể tiết lộ được mà.”
“Vậy làm sao tôi có thể biết được rằng cô đang không cố đánh lừa tôi?”
“Cô không cần biết.” Grace dừng lại để tạo thêm áp lực. “Cô không thể chắc chắn liệu có thể tin tôi hay không. Nhưng Teagan thì có. Cô bé biết tôi đủ để hiểu được rằng khi những chuyện này xảy ra, cô bé đủ thông minh để sử dụng cái đầu của mình. Phải vậy không, Teagan?”
Grace nhìn chằm chằm vào cô thiêu nữ, hất cằm lên một chút, hy vọng cô bé có thể hiểu được ý mình. Teagan nhìn lại cô, nỗi sợ hãi hiện rõ trong đôi mắt mở to.
Làm đi, Teagan.
Grace không chắc liệu cô bé có làm vậy hay không, nhưng rồi cô thấy Teagan hất đầu ra sau. Cô nghe thấy tiếng nứt vỡ khi nó đập vào hàm Lizzie. Lizzie bước loạng choạng về phía sau, thả rơi con dao xuống và cho Teagan cơ hội để chạy thoát.
“Không!” Lizzie rít lên, vươn tay ra, chỉ sượt qua vai cô bé trong thoáng chốc.
Teagan bỏ chạy khỏi ả và Grace cầu nguyện rằng cô bé sẽ không bị vấp ngã.
“Chạy đi, Teagan!” Grace hét vang về phía cô bé. Cô bé sắp tới rồi, chỉ còn một giây nữa thôi. Ở phía sau, cô thấy Lizzie đang chạy theo hướng ngược lại.
“Grace!” Teagan òa khóc.
Grace kéo cô bé vào lòng. Cô nhắm nghiên mắt, chôn vùi sự nhẹ nhõm mà cô đang cảm thấy từ tận sâu trong đáy lòng. Cô muốn ôm lấy Teagan, giữ cô bé thật chặt, nhưng cô cần phải bắt được Lizzie.
Cô buông Teagan ra, đẩy cô bé qua phía Frankie. “Đưa con bé đến nơi an toàn rồi sau đó theo tôi.”
Một sĩ quan mặc thường phục ở phía xa đang chạy lại chỗ họ.
“Tôi sẽ đuổi theo cô ngay,” Frankie bảo đảm với cô.
Grace dấn bước, chạy vòng qua phía sau tháp đồng hồ, nhìn lướt qua toàn cảnh để tìm dấu vết của Lizzie. Có quá nhiều tán cây ở quanh đó khiến tầm nhìn bị che khuất. Nhưng kia rồi! Một dải tóc vàng.
Cô tiếp tục chạy. Ở nơi công viên trống trải thế này, Lizzie sẽ chẳng có nơi nào để trốn cả. Grace đang tiến lại gần ả mỗi lúc một gần hơn, nhưng cô cũng đang dần kiệt sức.
Cố lên nào, Grace, mày làm được mà.
Cô đã sắp tới đủ gần để hạ Lizzie. Khi liếc nhanh ra sau vai, cô thấy hai sĩ quan mặc thường phục đang đuổi theo mình, Frankie bám sát phía sau họ.
Cô lao vào chân Lizzie như một vận động viên rugby, khiến cả hai cùng ngã xuống đất. Họ lăn trên cỏ. Grace cố đè ả xuống, nhưng Lizzie quá khỏe. Grace gạt tay ả ra khi nó vươn tới cổ mình, nắm lấy một trong số chúng và bẻ quặt ngón tay Lizzie ra sau.
Lizzie hét lên trong giận dữ và đấm Grace túi bụi bằng tay còn lại. Nó đập vào má Grace, nhưng không đủ khiến cô nới lỏng tay. Cô vật ả nằm ngửa ra.
Lizzie giãy giụa bên dưới cô, gào thét dữ dội. “Thả tao ra, con bò điên này!”
“Mày mới đúng là đứa điên đó, con khốn độc ác.”
Grace rút còng tay ra, vật lộn đề bập chúng vào cổ tay Lizzie. Khi đã làm xong, cô cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
“Elizabeth Shelby, tôi bắt giữ cô vì nghi ngờ có liên quan tới những vụ sát hại Lauren Ansell, Diane Waybridge, Jason Tranter và Joel Nicholls, vụ giết người bất thành nhắm vào Sophie Bishop và vụ bắt cóc Teagan Cole.”
Sau khi đọc nốt phần còn lại của các quyền, Grace ngẩng lên nhìn Frankie.
“Sao đến muộn thế?” Cô cười nhăn nhở.
Frankie cúi xuống và đặt tay lên đầu gối, thở dốc. “Từ giờ tôi sẽ gọi cô là Forrest Gump,” cậu ta khò khè.
Khi các sĩ quan còn lại tới, Grace kéo Shelby dậy và bàn giao ả cho họ. “Đưa cô ta đi cho khuất mắt tôi.”
Họ giải Lizzie đi. Grace rất muốn đi theo, nhưng cô còn việc phải làm trước đã. Cô rút điện thoại ra và ấn số bằng đôi tay run rẩy.
“Bọn em tìm thấy con bé rồi, Simon ạ,” cô bảo anh, quay mặt tránh khỏi mọi người khi đưa tay lau những giọt nước mắt đang rơi lã chã. “Bọn em đã tìm được Teagan và con bé đã an toàn.”