CHÍNH TRỊ CỦA HILLARY

Hillary Clinton: Bí Mật Quốc Gia Và Sự Hồi Sinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 11 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

Lịch trình chiến dịch của Hillary được ấn định khởi động vào ngày 25 tháng Năm, chỉ ít tuần sau cuộc tập kích Bin Laden. Đó là một buổi sáng sớm ở London, bà vừa dự bữa tiệc tối chiêu đãi cấp quốc gia ở cung điện Buckingham cùng Tổng thống Obama và Nữ hoàng Elizabeth. Trong phòng ăn của cung điện còn có mặt một vài người nổi tiếng, trong đó có người sáng lập Virgin Group là tỉ phú Richard Branson và hai diễn viên Hollywood, Tom Hanks và Kevin Spacey. Phần lớn sự nghiệp của Hillary diễn ra trong những căn phòng của thế giới quyền lực, nhưng vẫn có những khoảnh khắc, giống như lúc này, đem lại cho bà cảm giác thư thái và ấn tượng. Được người phục vụ quan tâm, và ngủ trong một căn phòng gần ban công nổi tiếng của hoàng gia, Hillary cảm thấy mình như một công chúa – như bà đã thổ lộ với nhân viên của mình sau này.

Lúc trời chuyển từ đêm về sáng, tâm trí Hillary không còn tập trung vào những người thuộc hoàng gia và minh tinh màn bạc đang có mặt tại cung điện Buckingham nữa, mà chuyển sang quận Erie của New York và viên thư ký mà bà vừa phải gọi điện. Kathy Hochul vừa thực hiện cuộc chạy đua bầu cử rất quyết liệt để kế nhiệm Chris Lee, người đại diện của Đảng Cộng hòa chiếm đa số ở quận Buffalo, ngoại ô New York. Lý do duy nhất để một người Dân chủ có được cơ hội như vậy là vì ông Lee, đã có gia đình, bất ngờ từ chức vì đã gửi một bức hình ông không mặc áo cho một phụ nữ ông quen trên Internet. Vụ bê bối như thường lệ mở ra một cơ hội chính trị hiếm có.

Chiến dịch nhanh chóng trở thành cuộc trưng cầu dân ý về Obamacare và những kế hoạch của Đảng Cộng hòa muốn cắt giảm chính sách cải cách y tế Medicare của tổng thống. Thành công hay thất bại của Hochul sẽ ảnh hưởng đến cách thức Đảng Dân chủ, và xét đến cùng là cả Obama, giải quyết chủ đề chính sách y tế trong chiến dịch tranh cử 2012. Nhưng Hillary không chỉ có lợi ích đảng phái trong cơ hội chiến thắng của Hochul. Khi còn là thư ký quận năm 2008, Hochul đã ủng hộ Hillary. Đúng đêm trước cuộc bầu cử đặc biệt 24 tháng Ba, Bill Clinton gọi điện và để lại lời nhắn trong hộp thư thoại cho Hochul, nhấn mạnh việc công kích thái độ của Đảng Cộng hòa với chính sách y tế. “Cô có thể dựa vào Kathy để nói không với thứ chính trị đảng phái muốn đặt dấu chấm hết cho Medicare, bởi chúng ta đều biết rằng chương trình này sẽ cắt giảm nhiều thuế hơn cho các tỉ phú.” Đó là lời nhắn của Bill Clinton, và nó được công khai khắp quận, tới những người của Đảng Cộng hòa, những người trung lập và cả những người thuộc Đảng Dân chủ. Với sự hỗ trợ đắc lực của Jack Davis – niềm hy vọng một thời của Đảng Dân chủ, người từng chạy đua với tư cách ứng viên của phong trào Tea Party và đã giành được hơn 10.000 phiếu – Hochul đã đánh bại Jane Corwin, ứng viên của Đảng Cộng hòa, với số phiếu 5.526, ít hơn một chút so với số phiếu mà Davis đã đánh bại Corwin.

Sau khi ăn mừng chiến thắng ở khu vực ngoại ô New York, Hochul kiểm tra hộp thư thoại và nghe thấy giọng nói không lẫn vào đâu được của Hillary, “Tôi đang ở London với tổng thống. Chúng tôi đang theo dõi kết quả chiến dịch của cô và chúng tôi rất vui mừng. Tôi rất mong sớm được cộng tác với cô.”

Đó là một cử chỉ nhỏ, một trong hàng nghìn cuộc gọi, thiệp mừng và sự quan tâm tương tự mà bạn bè và người thân của gia đình Clinton nhận được hằng năm. Thêm một hành xử khác biệt dễ thấy giữa gia đình Clinton và Obama, người dường như lạnh nhạt và thờ ơ thậm chí với cả những người ủng hộ ông mạnh mẽ nhất. Gia đình Clinton biết cách gắn kết mọi người, khiến những người chống đối phải quý mến mình, và làm quan hệ thông thường trở nên thân thiết. Họ biết cách kết nối.

Hochul nói về tin nhắn thoại của Hillary: “Tôi đã lưu tin nhắn đó, tôi giữ gìn nó. Bà ấy đang đi công tác với Tổng thống Mỹ ở London, chắc chắn đang bận việc nhưng vẫn dành thời gian gọi điện cho tôi ở Buffalo lúc đêm khuya như thế. Bà ấy không cần làm thế. Tôi không hề nghĩ là bà ấy sẽ làm thế. Bà đã quan tâm đến tôi và điều này rất có ý nghĩa với tôi.”

Gia đình Clinton còn quan tâm hơn nữa đối với một số trợ lý và bạn bè thân thiết. Từng người trong số họ đều có thể kể lại một cách chi tiết những câu chuyện cảm động về việc các thành viên gia đình Clinton đã giúp đỡ khi họ gặp khó khăn ra sao, có thể là gọi điện cho bác sĩ ở bệnh viện, tới thăm hỏi họ hàng của họ bị ốm, thậm chí là đến dự đám tang.

Vì thế, tháng Sáu năm 2011, khi sản phụ Huma Abedin bị các báo lá cải đưa lên mặt báo bởi vấn đề ngoại tình của người chồng Anthony Weiner, gia đình Clinton, đặc biệt là Hillary, đã bảo vệ cô hết mực. Hillary, người từng trải qua nhiều đêm mất ngủ trong vụ bê bối tình ái của Bill với Monica Lewinsky, đã tư vấn cho Huma và vỗ về cô khi chồng cô ngày càng tồi tệ.

Ngoài ra, gia đình Clinton còn là những “chính trị gia bán lẻ” siêu hạng. Obama cần sự giúp đỡ của gia đình này, đặc biệt trong cuộc chạy đua 2012 ông muốn vẽ nên chân dung đối thủ Mitt Romney như kẻ sống trong nhung lụa. Gia đình Clinton vẫn tồn tại và phát triển sau thất bại 2008. Tỉ lệ ủng hộ Hillary là 66%, và chồng bà, Bill Clinton, chỉ được hơn 60% một năm trước đó. Obama chỉ đạt tỉ lệ ủng hộ 50% vào mùa xuân năm đó, giờ đang đứng trước nhiều cơ hội khi có sự ủng hộ của cặp vợ chồng quyền lực nhất trong Đảng Dân chủ.

Những nỗ lực của Hillary mạnh mẽ đến mức người ta đồn rằng, trong suốt bốn năm công tác tại Bộ Ngoại giao, bà luôn đứng trong danh sách hẹp đề cử cho các vị trí trọng trách lớn, từ chánh án Tòa án tối cao, bộ trưởng Quốc phòng cho đến chủ tịch Ngân hàng Thế giới (WB: World Bank). Tháng Ba năm 2012, Obama đề bạt Jim Yong Kim làm Chủ tịch WB, nhiều tháng sau, những lời đồn đại lần đầu tiên xuất hiện trên báo chí, trợ lý báo chí của Hillary, Nick Merrill, đã chuyển lời cảnh báo nóng hổi của tờ Politico cho Philippe Reines, kèm theo một câu đùa ám chỉ rằng Kim chỉ giữ vị trí này đến tháng Một năm 2013. Merrill muốn Reines xem đây là một câu chuyện vui về viễn cảnh đăng tải một loạt các bài báo về câu chuyện giữa Hillary và WB trong thời gian vài tháng tới. Nhưng, Reines vốn cả tin, nên đã nói lại với Mills chuyển lời đến Hillary rằng Kim chỉ giữ chức trong vài tháng mà thôi, và Hillary đã đề cập vấn đề này với tổng thống tại Phòng Bầu dục ngay hôm đó, gây ra một cuộc tranh luận căng thẳng về những dự tính của Kim. Huma đã gửi thư điện tử cho Reines với câu hỏi, “Thiên tài nào đã nói chuyện này với ông thế?”

Một số đảng viên Dân chủ nghĩ rằng Obama sẽ tạm dừng chiến dịch tái tranh cử bằng việc hoán đổi vị trí, đưa Phó Tổng thống Joe Biden vào Bộ Ngoại giao và liên danh tranh cử với Hillary. Thậm chí, chiến dịch tranh cử của Obama để thăm dò xem Hillary được ủng hộ như thế nào, số phiếu thuận có đủ để tạo ra một thay đổi lớn hay không. Lại một lần nữa, mọi phỏng đoán đều không đúng và bị loại trừ. Nhưng vẫn còn một vị trí mà những trợ lý của Hillary khẳng định rằng bà sẽ đảm nhận, và nghĩ rằng điều này sẽ được thông báo sau vài tháng nữa. Thông tin đại chúng dường như không mặn mà với tin đồn ấy, bởi có lẽ các quan chức khác đã phủ nhận.

Một trợ lý của Hillary trích dẫn một bài báo trên tờ Washington Post về vấn đề này, kể lại câu chuyện theo cách sau: mùa hè năm 2011, Bill Daley, Chánh Văn phòng Nhà Trắng, đã đến thăm Hillary ở Bộ Ngoại giao để thăm dò ý kiến của bà về việc đảm nhận chức vụ bộ trưởng Tài chính. Ông Tim Geithner, hiện đang tại chức, đã đề cử Hillary đứng đầu danh sách người kế nhiệm tương lai của mình, và Nhà Trắng đang xem xét gợi ý này một cách nghiêm túc.

Hillary đã từ chối một cách lịch sự. Theo lời của một trợ lý, bà nhận định tình hình “không khả quan”. Nhưng Daley đã phủ nhận việc này. “Tôi chưa bao giờ nói như vậy. Thật là lố bịch,” ông ta nói khi tham dự diễn đàn Sáng kiến toàn cầu Clinton ở Chicago, tháng Sáu năm 2013. “Sự thật là tôi chưa bao giờ nói với Hillary về điều đó.”

Theo một nguồn tin đáng tin cậy của Geithner, toàn bộ câu chuyện đã bị thêu dệt quá mức. Tên của Hillary nằm trong danh sách mà Geithner đã gửi đến Nhà Trắng, nhưng bà không phải là đề cử duy nhất.

Tất nhiên, có thêm sự tín nhiệm của ngành tài chính cho một công việc ở Ngân hàng Thế giới hoặc Bộ Tài chính giữa lúc đang đảm đương công việc tại Bộ Ngoại giao có thể tô điểm thêm lý lịch của Hillary trong cuộc đua vào chiếc ghế tổng thống lần hai, nhưng vị trí tại Bộ Tài chính có thể gắn với nguy cơ suy thoái kinh tế lần thứ hai. Cho dù theo hướng nào đi nữa, thực tế Hillary chưa bao giờ có kế hoạch tham gia chính quyền thêm bốn năm nữa, và có quá nhiều việc mà bà phải hoàn tất tại Bộ Ngoại giao, theo thông tin từ những trợ lý của bà.

Khi đó Hillary biết rất rõ mình đang đứng ở đâu, và ít nhất một người bạn thân của bà đã cảnh báo rằng tỉ lệ ủng hộ là một biểu hiện của sự nhìn nhận bà về mặt chính trị của cử tri, nó khó có thể duy trì nếu bà rơi vào cuộc tranh cãi sau khi rời Bộ Ngoại giao. Giữa tháng Chín năm 2011, Ellen Tauscher, một người bạn lâu năm, thứ trưởng phụ trách kiểm soát vũ khí, đã bắt xe từ Waldorf-Astoria đến thăm Hillary tại tòa nhà Liên Hợp Quốc ở Manhattan khi Đại Hội đồng Liên Hợp Quốc đang họp. Tờ Bloomberg News đăng tải kết quả trưng cầu dân ý cho thấy, 64% người dân Mỹ ủng hộ Hillary, và Tauscher đã biết tin này trong chương trình Morning Joe của kênh truyền hình MSNBC. Một cuộc trưng cầu dân ý tương tự cũng cho thấy 34% người dân Mỹ tin rằng nước Mỹ sẽ tốt hơn nếu Hillary, chứ không phải Obama, làm tổng thống; 47% tin rằng mọi việc vẫn như cũ; và 13% cho rằng nước Mỹ sẽ tồi tệ hơn nếu bà nắm quyền. Các hãng thông tấn chính của Mỹ đều đưa tin các cử tri rộ lên tâm trạng kiểu “hối hận của người mua hàng” khi đã bầu cho Obama, chứ không phải Hillary, làm tổng thống. Khi Tauscher bước vào xe, Hillary đã ngồi ở hàng ghế sau và mỉm cười; và Tauscher cho rằng đó là nụ cười vì những con số ủng hộ bà.

Những con phố dài nối liền Waldorf và Liên Hợp Quốc bị cấm nên các quan chức chỉ có thể di chuyển tự do trong tòa nhà Đại Hội đồng, khiến khu vực hành chính trống trải kỳ lạ. Tauscher cảnh báo Hillary thận trọng với sự nổi tiếng của bà, “Điều khiến tôi lo lắng là việc bà có tỉ lệ ủng hộ cao và mọi người đã công khai muốn bà tham gia chính trị cũng như đã chấp nhận bà. Nếu có một người Cộng hòa nói với tôi rằng họ muốn bà trở thành tổng thống, thì tôi sẽ lập tức cho anh ta một cú bạt tai.”

Hillary im lặng nghe, rồi bật cười vì cú bạt tai. Nhưng Tauscher vẫn muốn đưa ra ý kiến quan trọng. Tauscher muốn Hillary bảo đảm vị trí trong lòng công chúng vẫn lớn như thế sau khi rời Bộ Ngoại giao. Tauscher, từng là nghị sĩ, nói, “Bà ấy cần phải biết được những điều không hay từ việc này. Thời điểm bà ấy quay lại chính trường, tỉ lệ ủng hộ sẽ giảm từ 66% xuống 46%, thậm chí 26% chỉ trong tích tắc. Đây là trung tâm chính trị thật sự, không phải là trung tâm chính trị thông thường, và đó là sự thật. Làm thế nào bà có thể duy trì được điều này khi rời Bộ Ngoại giao?”

Tất nhiên, Hillary không từ bỏ hoàn toàn chính trị, đặc biệt khi chồng bà đang sắp xếp một cuộc chiến bầu cử cho bà từ ba năm trước. Tháng Tám, Bill Clinton đã ủng hộ Brad Sherman, đại diện Đảng Dân chủ ở San Fernando Valley, Nam California, tham gia tái tranh cử. Sherman là người ủng hộ trung thành tuyệt đối của Hillary, thậm chí đã cổ vũ bà từ khán đài trong một lần bà phát biểu về chuyện xây dựng Bảo tàng. Việc Bill Clinton đứng sau lưng Sherman không thu hút nhiều sự chú ý, ngoại trừ thực tế là người ta mong muốn ủy ban phân định địa danh hành chính bang chia lại ranh giới chính trị khu vực Los Angeles, đẩy Sherman và Howard Berman – Nghị sĩ 30 năm của Hạ nghị viện, người đứng đầu phe Dân chủ tại Ủy ban Đối ngoại – đối đầu với nhau trong đợt tranh cử đầu tiên. Berman là một trong những đảng viên Dân chủ được nhiều người tôn trọng nhất ở Washington, và đã gắn bó với Hillary trên bất cứ vấn đề chính sách đối ngoại hóc búa nào, gồm cả biện pháp trừng phạt Iran và viện trợ Pakistan. Còn Sherman đã có một thời gian khó khăn tìm một ai đó ở Washington, ngoài những người làm việc cho ông, nghĩ rằng ông sẽ là nghị sĩ tốt hơn Berman. Nhưng người dân yêu quý Sherman, và các tính toán của Bill rất rõ ràng: Sherman đã sớm ủng hộ Hillary, còn Berman ủng hộ Obama.

Berman đã chuyển sang chế độ kiểm soát thiệt hại, bấm tất cả các nút có thể nhằm cố buộc Bill dừng ủng hộ và không vận động, hoặc quyên góp tiền cho Sherman. Ông ta gọi điện cho Mickey Kantor, từng là đại diện thương mại của Bill Clinton để được giúp đỡ. Ông ta yêu cầu Chủ tịch DNC là Debbie Wasserman Schultz can thiệp. Ông ta dựa vào bạn bè tại Bộ Ngoại giao để bắn tin tới Hillary. Berman biết được từ các tổ chức trung gian rằng Bill hiểu ai trong hai người làm luật là nghị sĩ tốt hơn, nhưng sẽ không rút lại lời tuyên bố ủng hộ Sherman. Hơn nữa, gia đình Clinton từ chối cho biết liệu Bill có làm nhiều hơn để giúp đỡ Sherman hay không.

Đặc biệt về chính trị, Berman cảm thấy có lẽ Bill Clinton nợ ông ta một điều gì đó. Đầu những năm 1990, Berman là một người ủng hộ hàng đầu trong Nghị viện đối với dự án Hiệp định thương mại tự do Bắc Mỹ của Bill Clinton, bất chấp tổn thất về chính trị vì các công đoàn lao động luôn phản đối hiệp định này. Có thời điểm, Berman thậm chí còn hy vọng Bill có thể dừng việc ủng hộ Sherman và chuyển sang ca ngợi Berman vì ông ta ủng hộ các vấn đề thương mại. Tháng Mười năm 2011, khi Hillary vận động Đảng Dân chủ bỏ phiếu cho ba hiệp định thương mại tự do được Obama hậu thuẫn, cá nhân Berman đã nhắc bà về vấn đề Bill ủng hộ Sherman.

“Tôi nói thẳng rằng thật trớ trêu khi bà ấy đã yêu cầu tôi bỏ phiếu cho hiệp định thương mại tự do và bỏ qua một cơ sở quan trọng trong khu vực của tôi, trong khi chồng bà ấy lại ủng hộ đối thủ của tôi,” Berman nhớ lại. “Bà ấy cười ngượng và nói rằng mình không tham gia chính trị.”

Vừa dành số vốn chính trị để ban tặng những người ủng hộ Hillary vào năm 2008, Bill vừa đổ tiền để hỗ trợ Barack Obama. Nhưng ông đầu tư có tính toán. Nếu Obama thắng, và nếu Bill và Hillary trợ giúp một phần – chiến thắng đó sẽ củng cố vị trí của gia đình Clinton trong và ngoài Đảng Dân chủ. Quay trở lại năm 2008, khi Obama bắt đầu những bước đi vững chắc tiến vào Nhà Trắng, những trợ lý hàng đầu trong chiến dịch tranh cử của ông đã do dự khi để Bill Clinton tham gia vận động cho đợt tranh cử cuối cùng, vì lo rằng “một Clinton với nửa trái tim” xuất hiện bên phía cựu đối thủ và đơn giản bị xem là không có nhiều cảm xúc. Và ngay cả khi Clinton đã đồng ý với chiến dịch ủng hộ Obama tại các bang chủ chốt – bao gồm cả bang cần phải thắng là Florida – vẫn có những nghi ngại nội bộ về quyết định sử dụng ông ta, những trợ lý thừa nhận.

Nhưng khi nhóm Obama bắt đầu vạch kế hoạch tái tranh cử tổng thống mùa hè năm 2011, ngày càng thấy rõ rằng họ cần một chút ma thuật của gia đình Clinton. Một lần nữa Bill là người đứng đầu Đảng Dân chủ, do nhận được sự ủng hộ rộng rãi của người dân khi số lượng người yêu quý Obama giảm trong suốt hơn hai năm ông làm tổng thống. Các cố vấn của Obama thừa nhận, đây là sự trớ trêu lớn nhất khi tiến hành chiến dịch tái tranh cử. Họ phải cần đến người đã một lần cố gắng hạ bệ tổng thống, người từng bị cáo buộc có tư tưởng chế nhạo sắc tộc để giúp giành chiến thắng lần thứ hai.

Mặc dù mối quan hệ giữa hai vị tổng thống này phát triển từ chỗ hầu như không thể chịu đựng được nhau đến chỗ thân mật, đây sẽ là một nhiệm vụ nhạy cảm, buộc Clinton ủng hộ hết mình cho Obama. Không có chuyện sứt mẻ tình cảm giữa Jim Messina, người quản lý chiến dịch tranh cử của Obama, với Doug Band, người chuyên nhắc Clinton về các cuộc điện thoại, lịch làm việc và hồ sơ ủng hộ chính trị quan trọng. Vì thế, các trợ lý của Obama kêu gọi Wasserman Schultz, đại diện bang Florida trong Hạ viện, làm người kết nối hai tổng thống.

Mùa hè nóng nực năm 2011 ở Washington, Wasserman Schultz đã gọi điện cho Band để bắt đầu “vũ điệu” mời gọi Bill tham gia chiến dịch. Band vốn luôn là nhà điều hành chính trị hiểu biết, thường trả lời các cuộc điện thoại theo lịch hẹn của mình, đã biết lý do bà nghị sĩ này gọi điện cho mình. Ông chần chừ chưa gọi lại. Bill Clinton đang chơi trò trốn tìm, hoặc ít nhất là Band. “Không có chuyện vội vàng hăng hái nhảy lên thuyền được,” một đồng minh của Clinton nói.

Vài tháng trôi qua và Wasserman Schultz cuối cùng đã gọi được cho Band vào cuối mùa thu. Messina, Giám đốc chiến lược của Obama là David Axelrod, Giám đốc điều hành DNC Patrick Gaspard, và cố vấn thăm dò dư luận Joel Benenson muốn gặp trực tiếp Clinton. Họ ấn định ngày 9 tháng Mười một, chưa đầy một năm trước khi diễn ra bầu cử, tại văn phòng Harlem của Bill.

Cuộc gặp gỡ là bài tập kinh điển về sự kết nối, nhưng nó cũng là một cơ hội cho các trợ lý của Obama hỏi tất cả những điều cần thiết cho chiến dịch bầu cử và xin lời khuyên từ cựu tổng thống. Họ cần Clinton ủng hộ Obama và sẵn sàng để ông thể hiện tầm quan trọng của mình.

Trong một phòng họp tại văn phòng Clinton, Messina thuyết trình bằng PowerPoint, trình bày chi tiết chiến lược tranh cử của Obama tại từng bang một, và giải thích rất cụ thể con đường dẫn đến chiến thắng. Khi Messina hùng hồn đưa ra số liệu thống kê, với sự tham gia của Band và người kế nhiệm là Justin Cooper, Clinton đã cẩn thận xem xét và chăm chú lắng nghe mỗi slide. Cooper, người sau này tiếp quản vị trí của Band trong gia đình Clinton, giống người hướng dẫn của mình ở cách ăn mặc, nói năng phạm đầy lỗi ngữ pháp. Khi Messina trình bày xong, Bill đề nghị được đưa ra những suy nghĩ về các bang, các quận khác nhau. Ít người biết được những con số và chi tiết cụ thể của từng bang tốt hơn Bill, người có thể đánh dấu ngay những quận nào ở bang Colorado có số dân cư trong độ tuổi học đại học lớn nhất để tăng thêm số cử tri ủng hộ, và nơi nào tại Ohio là nơi phải-chiến-thắng.

Messina, vừa rời vị trí Phó chánh Văn phòng Nhà Trắng hồi đầu năm để tập trung vào các hoạt động tranh cử của Obama, đã dành thời gian đọc các sách báo về các chiến dịch tái tranh cử, gồm cả chiến thắng của Bill Clinton năm 1996. Ông đặc biệt chú ý đến chiến lược Clinton đã sử dụng để xác định đối thủ chính của mình là Bob Dole ngay trước khi chiến dịch bắt đầu, và suy nghĩ phương cách áp dụng tư duy của Clinton trong chiến dịch tái tranh cử 2012.

Các cố vấn hàng đầu của Obama đưa ra hai hình dung về Romney, một Romney chính khách luôn thay đổi quan điểm, và hai là một Romney bảo thủ cực đoan có quan điểm phù hợp với Tea Party. Clinton gợi ý họ nên tập trung vào hình tượng thứ hai. Ông nói với những trợ lý của Obama rằng, các nhà tài trợ đặc biệt hoan nghênh trước một chiến lược như vậy. Ngoài ra, ông còn nói chiến thuật công kích đối thủ như một nhân vật hay thay đổi quan điểm thường không hiệu quả.

Theo lời các trợ lý, cuộc họp dự kiến kết thúc trong một tiếng, nhưng đã kéo dài đến hai tiếng rưỡi, khi nhóm của Obama trình bày chiến lược tái tranh cử với Clinton. Bill có lối nói về chính trị đầy hương vị, từng giây một. Những người bạn của Obama, sau từng ấy năm, cuối cùng đã bắt đầu dùng chính ngôn ngữ của Clinton để nói với ông ta. Cách này rất hiệu quả để hiểu được quan điểm chính trị của vị cựu tổng thống, tham vấn ông, nói chuyện với ông về những con số, và để ông tiếp năng lượng cho chiến dịch. Các cố vấn của Obama rời cuộc họp và hài lòng, biết ơn về sự giúp đỡ của Clinton. Trở lại Chicago và Washington, họ khoe toáng lên rằng cuộc họp đã diễn ra “thật sự, thật sự tốt đẹp.”

“Những lời khuyên của cựu Tổng thống Clinton là hữu ích và chính xác,” một trong những trợ lý của Obama cho biết.

Hội nghị Harlem về tranh cử đã mở đường cho mối quan hệ gắn bó giữa Obama và gia đình Clinton theo cách mà đa số những người làm chính trị đều quan tâm nhất: tài chính. Những ngày sau cuộc họp đó, Band đã gọi điện thoại cho Gaspard, Giám đốc điều hành DNC, để chuyển tiếp một yêu cầu của Bill tới Obama. Cựu tổng thống muốn Obama cố gắng giảm nợ cho Hillary từ lần tranh cử tổng thống năm 2008. Số nợ đó từng lên tới trên 25 triệu đô-la và giờ giảm xuống còn 274 nghìn đô-la. Khi Hillary công du khắp thế giới với tư cách nhà ngoại giao hàng đầu, Bill gửi nhiều e-mail cho các nhà tài trợ theo danh sách nợ, trong đó có một email nói rằng nợ từ chiến dịch của bà “sắp trả hết – nhưng bà ấy không có mặt ở nhà.”

Nhưng gần như mỗi đồng đô-la đều đã bị vét sạch. Món nợ của Hillary không hẳn là lớn nhưng vấp phải rất nhiều trở ngại trong việc thanh toán. Trước hết, nhiều nhà tài trợ Đảng Dân chủ ủng hộ bà và Obama đã đóng góp tối đa – hoặc vào việc tài trợ cho chiến dịch ban đầu, hoặc cho việc trả hết nợ sau lần tranh cử đầu tiên. Gia đình Clinton đang rất cần các nguồn tiền mặt mới. Vẫn còn các nhà tài trợ ủng hộ Obama đã từ chối ký séc cho Hillary, thậm chí sau khi Obama kêu gọi họ làm việc đó trong năm 2008. Bill cần Obama thúc giục những người ủng hộ chi thêm.

Mặc dù một số nhà tài trợ cho Obama vẫn khó chịu từ năm 2008, có những nhà tài trợ khác giờ đã sẵn sàng chi cho gia đình Clinton. “Có sự khác biệt rất lớn, là số một, bà sẽ tiến rất xa; còn số hai, bà sẽ chỉ là ngoại trưởng.” Đó là nhận xét của một nhà tài trợ cho Obama, về sau góp tiền cho Hillary, đã gọi Hillary là “cầu thủ số một” trong nội các của Obama. Đây cũng là lý do có đi có lại hợp lý đối với nhóm của Obama trong nỗ lực trả nợ cho Hilliary: Bill đồng ý đảm nhận công việc của ba người gây quỹ cho Obama vào mùa xuân.

Ít tuần sau khi các trợ lý của Obama đến thăm Clinton tại New York, hai tổng thống gặp nhau một lần nữa tại trung tâm Washington.

Khi nền kinh tế bắt đầu hồi phục sau thời kỳ sụt giảm mạnh, Obama đã tổ chức một sự kiện ở tầng 12 của một tòa nhà thân thiện với môi trường, để công bố sáng kiến 4 tỷ đô-la đầu tư xây dựng xanh và tạo việc làm. Ông mời Clinton tham gia. Lúc này, Clinton đang hoạt động mạnh mẽ trong lĩnh vực xây dựng xanh thông qua Tổ chức Sáng kiến toàn cầu.

Thậm chí, sau khi nhóm của Obama đã tranh thủ và tìm kiếm lời khuyên của Clinton về chương trình tái tranh cử, trao đổi giữa hai vị tổng thống vẫn có vẻ lịch sự chiếu lệ. ‘Họ là bạn bè trong công việc,” một phụ tá Nhà Trắng gọi họ như vậy, và nói thêm rằng cả hai sẽ không nhất định phải gặp nhau uống bia vào tối thứ Bảy để ôn lại chuyện cũ. Về bản chất, họ có rất ít điểm chung, cả công khai lẫn riêng tư.

Nhưng Bill Clinton đã tận lực để cho thế giới thấy rằng, ông đang ở bên cạnh Obama hơn bao giờ hết. “Tôi không bao giờ dự khai mạc ban nhạc Rolling Stones, nhưng tôi sẽ tận lực vì tổng thống,” ông nói, trước khi giới thiệu Obama tại một sự kiện ở Washington.

Hai vị tổng thống đã có lúc dành thời gian cho nhau sớm hơn, vào mùa thu trên sân golf tại Căn cứ Không quân Andrews, trong lần đầu tiên Obama mời Clinton để thắt chặt quan hệ. Họ chơi golf trong bốn tiếng vào một ngày nhiều mây, cùng đi có Chánh Văn phòng Nhà Trắng Daley, và Band luôn có mặt. Chính Band đã gợi ý với Patrick Gaspard rằng Obama nên mời cựu tổng thống chơi golf để hai bên gần nhau hơn. Tại sân golf, vừa đánh golf, Bill vừa đưa ra những quan điểm của mình với Obama. Ý kiến của Bill quá nhiều, trong khi Obama nói ông chỉ có thể tiếp thu ý kiến của Bill một cách “đủ liều lượng.”

Hai tháng sau, khi các trợ lý của Obama đến văn phòng của Bill Clinton để lôi kéo ông, cựu tổng thống tiếp tục bày tỏ ý kiến của mình với Obama trong một cuốn sách do ông viết, Back to Work (Trở lại làm việc). Cựu Tổng thống bị thất vọng một thời gian, cảm giác như thể Obama không lắng nghe thông điệp của mình. Ông phàn nàn việc này với những người lắng nghe ông, gồm bạn bè, những trợ lý cũ và cả những người có mối quan hệ với tổng thống. Cuốn sách là cách giải thích các chính sách theo phong cách cổ điển Clinton: đơn giản và nhẹ nhàng.

Một số trợ lý Nhà Trắng cằn nhằn với nhau về cuốn sách tại Hội trường khu West Wing. Nhưng Axelrod, chiến lược gia chính của Obama, nói với tờ New York Times, “Chúng tôi đánh giá cao hiểu biết và sự ủng hộ của ông ấy.” Các trợ lý của cả hai bên đã luôn khẳng định là có khoảng cách nhỏ giữa hai vị tổng thống về chính sách. Trong phát biểu về dự án xây dựng xanh, Tổng thống Obama nhắm đến hợp tác với cựu Tổng thống Bill Clinton trong chương trình của mình.

“Khi Bill Clinton là tổng thống, chúng ta đã không cắt xén đầu tư,” Obama nói. “Chúng ta đã sống với giá trị của mình. Chúng ta đầu tư cho tương lai của mình. Chúng ta yêu cầu tất cả mọi người đều trả chi phí cho chính họ một cách công bằng. Các bạn biết chuyện gì đã xảy ra không? Khu vực tư nhân phát triển mạnh, công việc được tạo ra, tầng lớp trung lưu phát triển, thu nhập của họ tăng lên, hàng triệu người thoát cảnh đói nghèo, chúng ta đã tích lũy được thặng dư. Chúng ta đã thật sự đi đúng hướng để có thể trả tất cả nợ của chúng ta. Chúng ta đã khởi động tất cả động lực của nền kinh tế. Chúng ta có thể trở thành một quốc gia như vậy một lần nữa.”

Quả thật là thông minh khi đề cập đến sự tương đồng với người tiền nhiệm Đảng Dân chủ. Nhưng đây lại là sự nhắc nhở về những ngày cũ tươi đẹp dưới chính quyền Clinton, trong khi biến Obama thành một lãnh đạo thiếu kinh nghiệm, như từng được mô tả trong chiến dịch năm 2008. Cuối cùng, Obama chấp nhận hy sinh một chút kiêu hãnh nhằm giành chiến thắng trong nhiệm kỳ thứ hai.

Khoảnh khắc sau khi Obama kết thúc bài phát biểu, Ed Henry, phóng viên cấp cao của đài Fox News tại Nhà Trắng, đã hỏi cựu Tổng thống Clinton: “Thưa Tổng thống Clinton, ông có lời khuyên nào cho Tổng thống Obama về kinh tế?” Clinton, người hiếm khi tránh xa các máy ảnh trong nhiệm kỳ tổng thống của mình, mỉm cười vì cảm thấy rất vui. Trong khi đó, Obama cố lờ đi câu hỏi đó.

“Ồ, ông ấy luôn cho tôi những lời khuyên,” Obama cười vang, bắt tay Clinton và cố hết sức kết thúc cuộc trò chuyện. Các trợ lý báo chí Nhà Trắng, vốn luôn đề phòng nguy cơ xuất hiện những khoảnh khắc không có trong kịch bản, bắt đầu yêu cầu các phóng viên rời khỏi cuộc họp. Nhưng, khi Obama còn đang bắt tay những người tham dự, thì Clinton, trong bộ vét màu nâu sôcôla, bước lên bục phát biểu gắn huy hiệu tổng thống và trả lời thẳng vào câu hỏi.

“Tôi nói lại một lần nữa, hôm nay tôi chỉ muốn thông báo lý do khiến các bạn phấn khích, đó là con số việc làm sẽ được tạo ra,” cựu Tổng thống mở đầu. Sau đó Obama đứng sang một bên nhìn Clinton một lần nữa làm chủ chiếc micro. Hình ảnh đó gợi lại thời điểm một năm trước, khi Clinton thoải mái chiếm lĩnh bục nói chuyện tại Nhà Trắng, trả lời các câu hỏi từ các phóng viên trong gần nửa giờ. Bây giờ, khi Obama đứng nhìn, Clinton cảm thấy như đang ở nhà, dựa khuỷu tay vào bục, chân phải thoải mái vắt lên chân trái.

Ông không bao giờ trả lời thẳng vào câu hỏi về lời khuyên ông dành cho Obama. Trợ lý thân cận với Clinton nói ông không thích nói về những vấn đề mà ông và Obama thường xuyên thảo luận, hoặc họ đã thống nhất được những vấn đề gì. Nhưng Clinton đã xác nhận việc ông thấy thích bài phát biểu của tổng thống.

Ông nói: “Bằng cách đó, tổng thống có thể tạo ra những điểm thu hút đầu tư để bạn có thể xây nhiều tòa nhà thế này.” Cái gật đầu dường như tập trung vào một vấn đề cụ thể, nhưng những gì Clinton thật sự đang làm là khẳng định sự ủng hộ từ sớm của mình cho chiến dịch tái tranh cử năm 2012, và hơn bất cứ điều gì, ông muốn nói rằng quá khứ chỉ là quá khứ.

Đến giữa tháng Mười hai, Hillary tham dự tiệc mừng em bé sắp chào đời của Huma Abedin ở Đại sứ quán Kuwait tại Washington. Việc Huma mang bầu đã được tiết lộ lần đầu tiên vào mùa hè, như một sự kết thúc cho vụ bê bối tin nhắn của Weiner, phản ứng phẫn nộ cuối cùng cho sự phản bội của anh ta. Rất nhiều người có mặt tại buổi tiệc gắn họ với nhau bằng thứ “tình cảm chị em vĩ đại” trong Hillaryland, như mô tả của một vị khách mời. Danh sách khách mời có cả Alyssa Mastromonaco, trợ lý lên lịch làm việc kỳ cựu của Obama, người đã liên lạc với Huma ngay lần đầu để tổ chức một cuộc họp mà ở đó Hillary được đề nghị tham gia chính quyền cùng hai đồng minh chính trị quan trọng đang nổi lên trong Đảng Dân chủ là Thượng Nghị sĩ New York Kirsten Gillibrand và Wasserman Schultz.

Khi bạn bè Huma nâng cốc chúc mừng cô, Hillary được yêu cầu phát biểu. “Hôm nay không phải là ngày của tôi. Hôm nay là ngày của Huma,” Hillary e dè. “Tôi quý cô ấy, và tôi chúc cô ấy những điều tốt đẹp nhất.”

Một người khách cho biết, “Huma là thành viên trong gia đình Clinton.” Hillary “chỉ muốn Huma được hạnh phúc, và mọi người để cô ấy yên”. Nhưng điều đó là không thể, khi Weiner sẽ chạy đua chức Thị trưởng New York vào năm 2013, và cuộc sống cá nhân của Huma sẽ gắn với chính trị của Hillary khi chiến dịch tranh cử tổng thống năm 2016 đến gần. “Trong một thế giới hoàn hảo, bà ấy sẽ không kết hợp với Anthony sao cho những điều tồi tệ biến mất hoặc chỉ còn ở mức độ thấp hơn,” một nguồn tin gắn bó lâu năm với Clinton nói. “Anh ta là một trở ngại. Nhưng sự tổn hại đã xảy ra rồi. Nếu Hillary tranh cử, đây sẽ là một phần của câu chuyện. Đảng Cộng hòa sẽ đưa chuyện này lên báo chí để nhắc nhở người dân.” Nguồn tin cho biết thêm, “Dù vậy, ngay cả khi Huma vẫn là sợi dây nối kết với chồng mình chăng nữa, thì cô vẫn là một tài sản, hơn là một món nợ.”

LLARY CLINTON: BÍ MẬT QUỐC GIA VÀ SỰ HỒI SINH ebook©MotSAch TVE-4u©nguyenthanh-cuibap —★— Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.