RỜI CHÍNH TRƯỜNG” – NGAY BÂY GIỜ

Hillary Clinton: Bí Mật Quốc Gia Và Sự Hồi Sinh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 32 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
19

❊ ❊ ❊

Mặc dù Hillary chưa chọn ngày chính thức để tuyên bố kết thúc nhiệm kỳ, điều này còn phụ thuộc việc Thượng viện phê chuẩn người kế nhiệm, nhưng bà đã nói với bạn bè và trợ lý của mình về việc sẵn sàng rời khỏi cương vị. Ngoài những câu chuyện vui giết thời gian về “những bãi biển và các bài phát biểu,” một trong những cố vấn lâu năm của bà cho rằng, Hillary đã từ bỏ một trong những đức tính nổi bật của mình là tính chăm chỉ, thậm chí trước cả khi ngã bệnh.

Một trợ lý nói ngay trước khi bà từ nhiệm, “Tôi thấy bà ấy không còn ghi chép gì nữa. Giờ đây, bà ấy bước vào một cuộc họp chỉ như muốn nói ‘hãy cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra?’ Nếu không có gì nữa thì ‘tôi sẽ ra khỏi đây’”.

Khi bà đổ bệnh vào tháng Mười hai, các trợ lý vẫn đang lên kế hoạch cho ít nhất một chuyến công du xuyên Đại Tây Dương nữa của bà. Nhưng trong cuộc kiểm tra sức khỏe cuối tháng đó, bác sĩ phát hiện một cục máu đông hình thành trong não của Hillary, ở khoang phía sau tai. Cục máu đông có thể gây tử vong, hoặc những tổn thương não nghiêm trọng, nếu không được điều trị. Hillary lập tức được đưa vào bệnh viện New York Presbyterian. Bà được tiêm thuốc làm loãng máu và lưu lại bệnh viện vài ngày để các bác sĩ theo dõi tình hình sức khỏe. Những người thân cận với bà nói rằng Hillary vốn chẳng quen ngồi yên một chỗ và nay mắc hội chứng “sốt cabin” ngay khi Năm Mới đang đến gần. Đây không phải lần đầu bà bị chứng máu đông. Trong cuốn hồi ký Living History của mình, bà viết về cục máu đông ở chân và các biện pháp chữa trị bằng thuốc loãng máu trong vài tháng sau khi được bác sĩ phát hiện. Căn nguyên của bệnh này bắt nguồn từ “những chuyến bay liên tục khắp đất nước.” Các bác sĩ khuyên bà không nên đi máy bay trong lúc điều trị để bình phục. Bay khắp thế giới cộng thêm việc ít ngủ sẽ ảnh hưởng đến khả năng phục hồi của bà.

Việc bà không được phép đi máy bay khiến một vài trợ lý thân cận nhất của bà rất thất vọng. Reines và Sullivan đang chạy đua xem giữa hai người ai sẽ là người bay nhiều nhất trong những chuyến công du đến các quốc gia trong suốt nhiệm kỳ của bà (Sullivan thắng vì nhiều hơn một chuyến, còn Reines thua vì lỡ chuyến đi Hungary). Những người khác thì “thoải mái hơn chút” vì trước khi đổ bệnh, các điểm dừng chân mới luôn được bổ sung vào những chuyến đi cuối cùng đã được lên lịch của bà, một cố vấn – người từng gọi quá trình lập lịch trình cho các thắng lợi của bà là “quá sức” – cho biết.

Trong khi Hillary dần hồi phục sức khỏe, thì người kế nhiệm bà đã được lựa chọn. Ngày 13 tháng Mười hai, Susan Rice – vốn đã không gây được thiện cảm với các thượng nghị sĩ ngay lần đầu tiên họ xem xét quan điểm của bà này về sự kiện Benghazi, và lần sau đó là trong phiên điều trần trực tiếp nhằm mở đường để được Thượng viện phê chuẩn – đã rút lại ý định kế nhiệm Hillary. Những lời đồn đại ở Washington nhanh chóng hướng tới John Kerry, người đã đảm nhiệm những nhiệm vụ ngoại giao nhạy cảm cho Obama trong nhiệm kỳ đầu tiên; và ngày 21 tháng Mười hai, Obama đã thông báo sẽ bổ nhiệm Kerry. Thời gian chính xác mà Hillary rời khỏi trụ sở vẫn chưa được xác định, nhưng rõ ràng Chủ tịch Ủy ban đối ngoại John Kerry sẽ dễ dàng vượt qua các bước thủ tục để được phê chuẩn thay Hillary. Giờ đây, thời gian tại nhiệm của bà chỉ còn được tính bằng tuần, chứ không phải bằng tháng, bằng năm.

Các cuốn sổ tay và chiếc đồng hồ không còn cần thiết nữa, nhưng các nhân viên của Hillary nghĩ rằng bà cần một vài vật dụng cần thiết trong tháng cuối cùng ở Bộ Ngoại giao. Ngày 6 tháng Một, Hillary đi làm trở lại, bà xuất hiện ở cuộc họp với các thứ trưởng vào lúc 9 giờ 15 sáng, trong bộ quần áo màu hồng sáng, cặp kính hipster kiểu mới, cùng chiếc mũ tươi tắn và nổi bật. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Toria Nuland tuyên bố Hillary “đã khỏe mạnh.”

Hơn 70 người, từ thứ trưởng đến các đặc phái viên, nêm chật cứng tại phòng họp để chào đón Hillary. Khi bà bước vào, mọi người đứng lên và vỗ tay chúc mừng. Trong nhiều tuần, rồi suốt kỳ nghỉ, bạn bè và các cố vấn rất lo lắng về sức khỏe của bà và cục máu đông, họ đã trao đổi e-mail và tin nhắn cập nhật về tình trạng sức khỏe của bà. Họ biết bà vẫn chưa hoàn toàn bình phục. Bà vẫn phải dùng thuốc làm loãng máu. Nhưng khi nhìn thấy bà vừa bước vào phòng vừa mỉm cười, mọi người cảm thấy thoải mái và bớt lo lắng. Một cố vấn cấp cao của bà cho biết, “Tôi thấy nhẹ nhõm. Bạn không bao giờ biết ai là người đem đến thông tin chính xác cho bạn, ngay cả trong thế giới của chúng tôi. Bà ấy cứ như chỉ vừa nghỉ phép ba tuần vậy, cho dù muốn hay không.”

Sáng thứ Hai đó, khi Hillary đã ngồi ở đầu bàn, phía sau là một tấm áp phích có chữ “S”, Thứ trưởng Tom Nides tặng bà một chiếc hộp. Ông nói khi đưa nó cho bà, “Bà biết đấy, Washington là môn thể thao đối kháng.” Ông cũng nói thêm, nó có thể “nguy hiểm” ở Bộ Ngoại giao, “thì nó cũng có thể nguy hiểm ở chính nhà mình.”

Hillary mở hộp thì thấy một chiếc mũ bảo hiểm của môn bóng bầu dục, có con dấu của Bộ Ngoại giao, và một chiếc áo thi đấu bóng đá có in tên CLINTON ở sau lưng. Số 112, con số quốc gia mà Hillary đã đến thăm, được in ở mặt trước. Hillary cười vang một cách nồng nhiệt theo đúng nụ cười đặc trưng của bà. Bà giơ chiếc mũ và áo lên cao, tất cả nhân viên có mặt trong phòng cùng cười và vỗ tay.

Sau đó một lát, mọi người trở lại làm việc. Các trợ lý có mặt trong phòng nói rằng bà rất quan tâm về chuyến thăm Mỹ của Tổng thống Afghanistan Karzai vào cuối tuần này, và bà muốn những đề xuất của ARB được thực hiện hết mức có thể, trước khi Kerry tiếp nhận công việc. Khi bà hỏi cặn kẽ các nhân viên của mình về những diễn biến ở các nơi trên thế giới, tất cả đều nói rằng họ rất vui khi thấy bà quay lại làm việc.

Cuối buổi sáng hôm đó, trong cuộc họp báo thường nhật tại Bộ Ngoại giao, Nuland đã được hỏi về việc ngoại trưởng đã quay lại làm việc bình thường chưa, kiểu như, “Bà ấy có định làm việc chăm chỉ như bà ấy đã từng không?”

Nuland trả lời, “Tôi đoán là có, nếu xét theo những gì bà ấy thể hiện sáng nay.”

Với những người hâm mộ Hillary, lịch trình đi lại không nghỉ của bà vừa là dấu hiệu của nỗ lực làm việc hơn người, vừa cho thấy niềm tin rằng bà có thể sử dụng nền tảng của mình là vị trí ngoại trưởng Mỹ và biểu tượng quốc tế để chuyển tải những thông điệp tích cực về nước Mỹ, càng xa càng tốt, tới nhiều người nhất có thể. Số liệu thống kê chiều dài của các chuyến công tác và số lượng các nước mà bà đặt chân đến là cách định lượng thích hợp nhất để đo sự cống hiến và nỗ lực của bà để đạt các mục tiêu. Các chính khách khi làm việc trong chính quyền thường nói về “những sự chuyển giao,” đó là những thành công mà họ đạt được ở cuối nhiệm kỳ đã đưa họ lên vị trí cao hơn. Bản chất công việc của Hillary có xu hướng đi ngược những “những sự chuyển giao” đó. Phần lớn những gì mà bà đạt được với tư cách một nhà ngoại giao là ngăn chặn các cuộc khủng hoảng, hoặc kiểm soát khi chúng đã bùng nổ. Điều này cũng đúng với vai trò là một cố vấn cho Obama về các vấn đề an ninh quốc gia. Với mức độ thành công mà Obama đạt được trên lĩnh vực ngoại giao, bao gồm cả việc tiêu diệt Osama bin Laden, thì Hillary là một người chơi trong một đội bóng và Obama là tiền vệ. Nếu đạt được một thỏa thuận hòa bình chủ chốt trong nhiệm kỳ của mình, chắc chắn bà sẽ chia sẻ vinh quang đó, thậm chí là dành tất cả vinh quang đó, cho Obama.

Câu chuyện Libya tiếp tục lan rộng và vụ giết hại bốn người Mỹ ở Benghazi có thể là dấu hiệu về sự hỗn loạn sẽ ngự trị ở đó, hoặc một ngoại lệ mang tính bi kịch đối với sự chuyển giao từ chế độ chuyên chế hà khắc sang dân chủ toàn diện. Trong bất cứ trường hợp nào, Hillary đã chứng tỏ được khả năng tập hợp một liên minh quốc tế vốn rời rạc để thực hiện các mục tiêu đơn lẻ. Ở Burma, bà đã chứng minh rằng phương pháp sử dụng quyền lực thông minh có thể mang lại kết quả.

Nhưng dẫu vậy những người hâm mộ bà một cách cuồng nhiệt nhất vẫn bàn tán về tính chính danh của bà với tư cách một chính trị gia lỗi lạc, xét trên khía cạnh về những kết quả ít nổi bật hơn, chẳng hạn như việc kéo dài hiệp định hòa bình ở Trung Đông. Nides, một người hâm mộ nhiệt thành của Hillary, đánh giá công việc của bà với các cơ quan an ninh quốc gia bằng lời khen ngợi, “Di sản của Hillary Clinton tại Bộ Ngoại giao, trên thực tế, sẽ tồn tại trong mối quan hệ thân thiết hơn giữa Bộ Ngoại giao và Bộ Quốc phòng.” Trước khi Hillary đảm nhận công việc tại Bộ Ngoại giao, “có những sự cách biệt khiến hai cơ quan này không thể trao đổi với nhau, bởi vì ai cũng nghĩ Bộ Quốc phòng đang cố nắm quyền lập pháp của Bộ Ngoại giao. Và mọi chuyện trở nên rõ ràng khi Hillary tiếp quản công việc... Chúng ta có nhiều chương trình hợp tác giữa Bộ Quốc phòng và Bộ Ngoại giao hơn, chúng ta sử dụng tiền của họ nhưng vẫn giữ thẩm quyền của mình.”

Một trong các thứ trưởng của Hillary cho rằng công việc xây hình lại hình ảnh của nước Mỹ trên trường quốc tế là chìa khóa mở ra các thị trường cho các doanh nghiệp Mỹ; sự quyết liệt của bà trước các vấn đề phụ nữ đã làm thay đổi cục diện, thúc đẩy các nhà lãnh đạo nước ngoài nâng cao vị thế phụ nữ trong xã hội; những nỗ lực sử dụng quyền lực thông minh là chìa khóa để thay đổi tính chất của Chính phủ Burma; bà nhấn mạnh công tác đào tạo kỹ thuật, chứ không chỉ cấp tiền, để có được công cụ tăng cường xã hội dân sự ở các nước, nhờ đó giảm nguy cơ khiến họ trở thành mối đe dọa an ninh quốc gia đối với Mỹ. Vị thứ trưởng này kết luận, “Ngoại trưởng Clinton giới thiệu nước Mỹ với cả thế giới thêm một lần nữa, và thế giới yêu thích Mỹ theo cách của họ. Họ cũng muốn trở thành một phần trong đó.”

Chắc chắn có những bằng chứng cho thấy thế giới đã ủng hộ vai trò lãnh đạo của Mỹ trong nhiệm kỳ của Clinton nhiều hơn so với trước khi bà đặt chân vào Bộ Ngoại giao. Thật khó xác định được thành công đó là do vai trò của bà, của Obama, hay các nhân tố khác. Nhưng trong hai năm cuối của chính quyền Bush, Gallup đánh giá sự ủng hộ của thế giới đối với giới lãnh đạo của Mỹ là hơn 30%, kém xa so với Anh, Pháp, Đức, Nhật Bản và Trung Quốc. Trong năm 2009 và 2010, tỉ lệ này của Mỹ dẫn đầu nhóm các nước trên, bắt đầu từ 50% năm 2009, sau đó ổn định với 47% năm 2010, cao hơn 7% so các nước khác. Năm 2011, Mỹ và Đức chia nhau vị trí đầu bảng, với 41% sự ủng hộ.

Nhưng tới tháng Một, khi câu chuyện về di sản của Hillary xuất hiện trên báo chí, thì bà phải đối mặt trước sự chỉ trích của giới chuyên gia mô tả bà là người ủng hộ mạnh mẽ nước Mỹ nhưng lại không có khả năng tích lũy thành tựu lớn. Học giả ôn hòa Michael O’Hanlon viết, “Ngay cả một người hâm mộ như tôi cũng phải thừa nhận rằng, dưới thời Hillary, rất ít vấn đề lớn được giải quyết và cũng có rất ít thành công,” và kết luận, thành công trong nhiệm kỳ của Hillary “vững chãi hơn là ngoạn mục.”

Thậm chí, một số nhà phê bình nhắm vào khía cạnh quy cách trong công việc của Hillary là tự tôn vinh, hơn là hiệu quả. Trong một bài bình luận có tiêu đề Hành trình cái tôi của Hillary Clinton, Michael Kinsley của tờ Bloomberg viết, “Clinton trông rất thảm hại và xuống cấp theo thời gian. Tôi thích nịnh đầm lắm chứ. Nhưng rõ ràng bà đày đọa bản thân đến chết với tư cách ngoại trưởng cũng như trước đây khi còn ở vị trí thượng nghị sĩ và đệ nhất phu nhân. Để làm gì cơ chứ? Mặc dù người ta ngưỡng mộ bà vì sự cống hiến và tận tụy, thì vẫn còn đó hư danh về số giờ công tác và số dặm đường của những chuyến công du (trong công việc hiện tại của bà).”

Tuy nhiên, Obama lại ít băn khoăn về những giá trị mà nỗ lực của Hillary mang lại. Vào mùa thu, ông nói với Ben Rhodes muốn làm một điều gì đó đặc biệt để thể hiện lòng biết ơn với Hillary. Rhodes bắt đầu thảo luận với các trợ lý của Hillary để tổng thống trả lời phỏng vấn một tạp chí lớn.

Một trợ lý của Hillary nói, “Ý tưởng ban đầu là chọn tạp chí Time và tổng thống sẽ có phần đánh giá tổng kết về bà ấy, người mà ông đã hợp tác chặt chẽ.” Cuộc trao đổi phải tạm dừng vì Hillary ốm suốt kỳ nghỉ. Nhưng khi bà hồi phục và trở lại làm việc ở Bộ Ngoại giao sau năm mới, thì người ta lại bàn chuyện đó.

Ngay sau đó, ý tưởng này có khả năng thành hiện thực hơn. Reines, vốn thích hình ảnh trên truyền hình hơn là báo in, nghĩ rằng ý tưởng để hai người ngồi với nhau trong cuộc trả lời phỏng vấn một tạp chí hoặc một tờ báo có vẻ hơi nhàm chán. Một quan chức cấp cao của Bộ Ngoại giao nói, “Chúng tôi có chung quan điểm rằng ‘nếu chúng ta định làm việc này thì phải làm cho đúng cách, đưa họ lên truyền hình.’ Hình ảnh họ ngồi cạnh nhau trên ti vi sẽ mang đầy sức mạnh.”

Rhodes và Reines trao đổi với nhau xem chương trình nào là tốt nhất. Họ loại bỏ các chương trình buổi sáng và tin tức buổi tối, vì sẽ chỉ có từ năm đến bảy phút phát sóng. Tương tự, họ nghĩ các chương trình Chủ nhật cũng không phải lựa chọn tốt nhất nhằm phác họa mối quan hệ giữa tổng thống và ngoại trưởng, bởi các chương trình này vẫn bị xem là “ngớ ngẩn” theo suy nghĩ của khán giả Washington. Họ quyết định chọn chương trình 60 minutes (60 phút), vì so với các chương trình khác, thì chương trình này là “không có đối thủ cùng hạng,” một trợ lý cấp cao của Bộ Ngoại giao nói thêm.

Tại buổi chuẩn bị chung diễn ra tại Nhà Trắng, trước khi có cuộc phỏng vấn do Steve Kroft của chương trình 60 minutes thực hiện, Rhodes đề cập chủ đề mối quan hệ cá nhân giữa Obama và Hillary. Ông ta nói, “họ sẽ hỏi nhiều về điều gì đã làm hai người bỏ qua quá khứ vốn không ưa nhau.”

“Tôi chưa bao giờ có khúc mắc kiểu đó với Hillary,” Obama nói.

“Tôi nghĩ điều đó là do nhiều nhân viên nghĩ ra thôi,” Hillary nói.

“Đúng, tôi nghĩ rằng có lẽ một số nhân viên sẽ cần thêm thời gian để vượt qua cảm giác ban đầu,” Obama nói, nhìn thẳng về phía Reines. Reines, vốn là người luôn nhanh chóng đưa ra câu nói vui, đã khiến mọi người trong phòng bật cười với một câu chuyện đùa thâm thúy.

Obama đã nỗ lực để bảo đảm sẽ không có hành động bất lợi nào đối với Hillary hoặc nhân viên của bà. Khi các đồng nghiệp ở Bộ Ngoại giao tổ chức tiệc chia tay Cheryl Mills, Obama đã cử Jack Lew tới để gửi một thông điệp ngắn gọn rằng nhóm đối địch của ông nay đã thành “bạn.”

Trong cuộc phỏng vấn thực trên chương trình 60 minutes, Obama nói với Kroft lý do ông quyết định tặng Hillary món quà chia tay trong lần cùng xuất hiện trên truyền hình với nhau.

“Hillary là một trong những cố vấn quan trọng nhất của tôi trong một loạt vấn đề,” Obama nói. “Bà ấy có khả năng đi khắp thế giới, đặt nền móng cho cách làm việc mới, thiết lập một ý nghĩa gắn kết, vì chính sách đối ngoại của chúng ta sẽ không xác định chỉ riêng bởi vấn đề Iraq, chúng ta sẽ phải thận trọng với chủ nghĩa khủng bố, nhưng vẫn sẽ bảo đảm triển khai tất cả mọi nhân tố quyền lực Mỹ, như ngoại giao, nguồn lực kinh tế và văn hoá xã hội, để đưa ra các giải pháp quốc tế mà chúng ta thấy cần thiết.”

Khi được hỏi liệu việc Obama đánh giá cao công lao của Hillary có kéo dài đến đợt tranh cử tổng thống 2016 hay không, thì cả hai đều tỉnh táo né tránh. Obama nói, “Chính xác là tôi nhậm chức cách đây bốn năm và bạn đang nói về các cuộc bầu cử sẽ diễn ra sau bốn năm nữa.” Và Hillary, người sẽ rời văn phòng sau chưa đầy một tuần nữa, vẫn chưa sẵn sàng từ bỏ tấm áo chính trị mà công việc của bà đã tạo ra. “Tôi đã rời khỏi chính trường rồi,” bà trả lời, “thậm chí tôi đã tự cấm mình nghe những câu hỏi như vậy.”

Điều đó đã nói lên một thực tế rõ ràng: nói về chính trị không còn là hứng thú của Hillary nữa. Hơn nữa, bà muốn nghỉ ngơi, không tham gia hoạt động chính trị. Ngay cả những người gần gũi nhất với bà cũng biết rằng, sự khắc nghiệt của công việc hiện nay đã lấy đi sức khỏe của bà nhiều hơn hẳn trước đây. Chính bà đã làm thay đổi công việc của đệ nhất phu nhân như một thành viên tích cực của Chính phủ. Còn những đệ nhất phu nhân sau này là Laura Bush và Michelle Obama đã đảm nhận các vai trò mang nhiều tính truyền thống và ít lộ diện trong bộ máy chính quyền của chồng. Cuộc chiến chống bệnh béo phì ở trẻ em của Michelle Obama không hoàn toàn giống với việc đưa hệ thống y tế lên bàn thảo luận ở Capitol Hill.

Hillary chia sẻ với phóng viên Kim Ghattas của BBC, tác giả cuốn sách kể về những chuyến đi cùng bà, “Tôi không nói dối đâu. Tôi đã thật sự mệt mỏi. Bạn bè gọi điện thoại, gửi e-mail và nói ‘Ôi Chúa ơi, tôi thấy bà trên truyền hình. Trông rất mệt mỏi!’ Tôi chỉ biết trả lời, ‘Cảm ơn rất nhiều!’”

Thậm chí Hillary biết đây là thời điểm lùi bước một chút. Bạn bè của Hillary nói bà rút khỏi đời sống chính trị đúng thời điểm hoàn hảo, để bà có thể hồi phục chấn thương và tận dụng thời gian quý báu của mình, thời gian mà bà chưa từng có trong suốt 20 năm trong các vai trò đệ nhất phu nhân, thượng nghị sĩ và ngoại trưởng.

Ngày 1 tháng Hai năm 2013, trong một buổi lễ diễn ra ngay trước tòa nhà chính của Bộ Ngoại giao, với tất cả vẻ trang trọng như lần ra mắt đầu tiên bốn năm trước, Hillary phát biểu với các nhân viên của mình trước khi bà bước qua cánh cửa chính bằng kính của Bộ lần cuối cùng. Hầu hết các cố vấn thân thiết nhất đều chấm dứt công việc ở Bộ Ngoại giao cùng bà, nhưng Marshall và Mills vẫn làm việc tại đó đến năm 2013, nhiều người trung thành với gia đình Clinton vẫn được giữ lại ở bộ máy này khi Kerry nỗ lực đưa người của mình vào các vị trí quan trọng.

Hillary nói, “Tôi tự hào về công việc chúng ta đã làm để nâng tầm ngoại giao và phát triển, để phục vụ đất nước mà tất cả chúng ta yêu mến, để hiểu những thách thức, những mối đe dọa và cả những cơ hội; và làm việc với tất cả trái tim và sức mạnh của chúng ta để đảm bảo nước Mỹ an toàn, lợi ích của chúng ta được thúc đẩy và các giá trị của chúng ta được tôn trọng.”

Tại bữa tiệc chia tay được tổ chức ở nhà riêng của Hillary cũng trong tuần đó, các trợ lý của bà cùng nhau ôn lại những kỷ niệm làm việc trong bốn năm qua. Marshall nhắc lại chuyện Jon Favreau với tấm bìa cứng hồi năm 2008. Hillary vui vẻ hỏi, “Cô vẫn nói về chuyện đó hả?” Những tổn thương cũ đã được tha thứ, nếu chưa hoàn toàn lãng quên.

Mặc dù có những lời chỉ trích rằng Hillary không đạt được thỏa thuận hòa bình lớn nào, nhưng trong cuộc trưng cầu dân ý mà Gallup thực hiện lần cuối trước khi bà kết thúc nhiệm kỳ, và sau vụ Benghazi tháng Mười một năm 2012, vẫn có 63% người Mỹ ủng hộ công việc bà đang làm, dù kém 3% so với thời kỳ đỉnh cao, nhưng cao hơn 9% khi bà tranh luận tại Đại hội toàn quốc của Đảng Dân chủ năm 2008. Khi bà tuyên thệ nhậm chức ngoại trưởng, tỉ lệ ủng hộ lúc đó chiếm khoảng 65%. Ít nhất là nó vẫn nằm trong giới hạn kiểm soát được, vì bà đã phục vụ một nhiệm kỳ bốn năm mà không gây ra tổn hại gì cho việc ra tranh cử tổng thống vào năm 2016, nếu có. Tất nhiên và có lẽ là không tránh khỏi, mối quan tâm của bà về việc tranh cử tổng thống trở thành một chủ đề nóng của báo chí trong nước, và có nhiều dấu hiệu chứng tỏ khả năng này thành hiện thực.

Trong những ngày cuối cùng tại Bộ Ngoại giao, Hillary tự tay đánh máy thư cảm ơn gửi tới 811 người. Gói trong những phong bì đặc biệt kèm những tấm thiệp đặc biệt – để họ có thể giữ lại làm vật kỷ niệm – chúng được gửi đến các quan chức chính phủ, quân đội, các nhân viên an ninh quốc gia, những người đứng đầu Thượng viện, và cả nhân viên Bộ Ngoại giao, những người làm công tác chính trị, lễ tân và dịch vụ dân sự… Tất nhiên, một số người nhận được thư cảm ơn đã xem đó là kỷ vật của vị tổng thống tương lai.

LLARY CLINTON: BÍ MẬT QUỐC GIA VÀ SỰ HỒI SINH ebook©MotSAch TVE-4u©nguyenthanh-cuibap —★— Nhà xuất bản: NXB Thanh Niên
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.